Đề Xuất 2/2023 # Trích Dẫn Hay Trong Ngôn Tình # Top 8 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 2/2023 # Trích Dẫn Hay Trong Ngôn Tình # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Trích Dẫn Hay Trong Ngôn Tình mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trích dẫn hay trong ngôn tình: Cô gái à, đừng lấy tuổi xuân có hạn của mình để chờ đợi tương lai vẫn còn đang là ẩn số của đàn ông, không đợi được đâu, cuối cùng thiệt thòi vẫn chỉ là mình thôi.

Trích dẫn hay trong ngôn tình

1. Cô gái à, đừng lấy tuổi xuân có hạn của mình để chờ đợi tương lai vẫn còn đang là ẩn số của đàn ông, không đợi được đâu, cuối cùng thiệt thòi vẫn chỉ là mình thôi.

2. Rõ ràng mỗi người là một cá thể độc lập, nhưng tại sao một người lại có thể lưu luyến một người khác như thế, đến nỗi không thể rời xa và cũng không thể quên.

3. Tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều biến thành cát bụi.

4. Tình cảm phải mông lung mới thấy đẹp, nếu tớ tỏ tình, người ta không có tình ý đó thì tớ xấu hổ biết bao, chỉ cần không nói ra thì mãi mãi tớ sẽ có hi vọng, cũng có cái để nhớ. Biết đâu đến một ngày nào đó ước mơ sẽ biến thành hiện thực, hóa ra anh ấy cũng yêu thầm tớ.

5. Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời của mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.

6. Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.

7. Đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.

8. Trong cuộc đời có thể chúng ta gặp rất nhiều người, có lúc là người đi cùng một đoạn đường, mãi cho đến khi chúng ta gặp được người mà chúng ta thực sự muốn cùng chung sống suốt đời, mới giao toàn bộ chặng đường còn lại cho người đó, cùng nhau đi hết cuộc đời.

9. Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì anh chưa thế biết ai là người đi cùng anh đến hết cuộc đời. Có lúc anh gặp một người, tưởng cô ấy chính là người đó, quay đầu nhìn lại, thực ra cô ấy cũng chỉ là người đem lại cho anh những cái mà anh cần trong một quãng đường mà thôi.

10. Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành.

List Trích Dẫn Hay Trong Ngôn Tình

1. Đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn, cuộc đời này, ngoài em ra, anh sẽ không lấy ai khác.2. Dù em đi bất cứ nơi đâu, anh cũng có thể tìm thấy em giữa dòng người.3. Ở những năm tháng đẹp đẽ nhất của cuộc đời, anh đã yêu một người con gái tuyệt vời nhất! Dù tận nơi chân trời góc bể, dù có sinh ly tử biệt, anh cũng sẽ đến bên em, đưa em trở về.4. Bất kể phía trước là đau khổ hay hạnh phúc, đời này kiếp này, giờ phút này, anh chỉ muốn ở bên em.5. Bạch Cẩm Hi, thế mới là hồng nhan tri kỉ của Hàn Trầm tôi.6. Còn động đậy nữa, anh hôn em bây giờ.7. Anh đã chuẩn bị tâm lý sống như vậy cả đời. Nhưng em đã trở về.8. Tô Miên, tôi từng hôn một người phụ nữ, từng nhìn thấy cô ấy khóc ngay trước mặt tôi, trong giấc mơ.

9. Người phụ nữ mà tôi yêu thương! Nếu vào thời khắc này, người phải đưa ra sự lựa chọn là tôi, chắc chắn tôi sẽ bất chấp tất cả lao về phía em.

10. Người con gái tôi yêu! Tiếng còi của em là dũng khí để anh ta sống, cũng là quyết tâm kết thúc sinh mệnh của tôi.

11. Em đã quên mất tôi, quên mất chúng tôi, quên đi tình cảm của tôi. Cuộc đời tôi phải tiếp tục thế nào, kết thúc ra sao đây?

12. Cuối cùng tôi cũng trở thành người mà em muốn nhưng em vẫn không thuộc về tôi.

13. Tô Miên, trong căn phòng đó không chỉ có em và Hàn Trầm, còn có một người cam tâm tình nguyện bước vào. Em chỉ nhìn thấy Hàn Trầm ở trước mặt, ngay cả trong giấc mơ, em cũng luôn tìm kiếm anh ta. Em không nhìn thấy người nằm ở đằng sau em là tôi.

14. Tôi đã quên mất tên họ và quá khứ, quên mất đồng bọn và tín ngưỡng. Trong sinh mệnh vốn tăm tối của tôi chỉ lưu lại một tia sáng. Tôi sống một cuộc đời yên tĩnh và khô khan, chỉ để chờ đợi sự xuất hiện của em.

15. Em đừng khóc nữa. Tô Miên! Tôi chỉ không muốn bỏ cuộc. Dù thế nào, tôi vẫn muốn quay đầu hỏi em một câu: Em có bằng lòng đi cùng tôi, có bằng lòng quay về bên chúng tôi hay không?

16. Người con gái tôi yêu, em có biết không? Dù mất đi trí nhớ, nhưng vào khoảnh khắc tỉnh lại, tôi đã nhận ra mình không giống những người khác. Tôi không có cảm xúc đối với con người nên mới luôn cô độc một mình. Tôi không nhiều lời với em, bởi vì một khi nói nhiều, em sẽ phát hiện khả năng ngôn ngữ của tôi thiếu sót và hỗn loạn.

Vì vậy, tôi mới luôn kiềm chế, không bày tỏ tình cảm với em...

17. Yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương em.

18. Tôi sẽ để cô ấy sống một cuộc đời như cô ấy muốn.

"Nếu ngày đó, tôi không phải là tội phạm, em không mất đi người cha chính trực, tôi và em gặp nhau, tất cả liệu có khác không?" - S

"Giấc mơ là sự phản chiếu của thế giới hiện thực. Giấc mơ là một sự lưu đày của tiềm thức"

"Em đã quên tôi, quên mất chúng tôi, quên đi tình cảm của tôi. Cuộc đời tôi phải tiếp tục thế nào, kết thúc ra sao đây?" - S

"Anh đã chuẩn bị tâm lý cứ sống như vậy cả đời. Nhưng em đã trở về" - Hàn Trầm

"Đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn, cuộc đời này, ngoài em ra anh sẽ không lấy ai" - Hàn Trầm

"Ở những năm tháng đẹp đẽ nhất của cuộc đời, tôi đã yêu người con gái tuyệt vời nhất." - Hàn Trầm

"Người con gái tôi yêu! Tiếng còi của em là dũng khí để anh ta tiếp tục sống, cũng là quyết tâm kết thúc sinh mệnh của tôi." - Từ Tư Bạch

"Nếu trái tim con người bị một thứ bẩn thỉu che lấp thì phải làm thế nào mới có thể khiến nó khôi phục sự trong sạch?" - T

"Trên cõi đời này có biết bao người cầu mà không được, nhưng họ vẫn phải chịu đựng đấy thôi. Thật ra, cứ cố gắng sống, cuộc đời cũng trôi qua rất nhanh." - Tô Miên

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Tiểu Thuyết Ngôn Tình Thanh Xuân

Thật ra tình yêu không xa, cái xa là khoảng cách. (Mãi mãi là bao xa)

Yêu đơn phương là tại trong thế giới của một người, đã sống hết một đời của cả hai người. (Bí mật nơi góc tối)

Có đôi khi đoạn ký ức rất ngắn mà vô cùng rõ ràng, rõ ràng tới mức làm người ta không thể nào trốn được. (Chết, sập bẫy rồi)

Thì ra cách tốt nhất để khiến một người trở nên mạnh mẽ chính là có một người mà họ muốn bảo vệ. (Xin chào ngày xưa ấy)

Chúng ta từ bỏ sự tôn nghiêm, cá tính của mình, từ bỏ cả sự cố chấp cố hữu, đều bởi vì không thể từ bỏ một người. (Đáng tiếc không phải anh)

Sau khi lớn lên, ít nhiều chúng ta đều đang ngụy trang, không tùy tiện bộc lộ niềm vui, nỗi buồn của mình, tất cả đều như vậy. (Năm tháng vội vã)

Chúng ta đều cho rằng chia tay là tốt cho đối phương, nhưng lại chưa nghĩ rằng nếu ở bên nhau sẽ tốt cho cả hai. (Thầm yêu, quất sinh Hoài Nam)

Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô. (Anh có thích nước Mỹ không?)

Có những chuyện không cần phải giải thích quá nhiều. Nếu không, đúng sẽ biến thành sai. Làm tốt việc của bản thân là đủ rồi. (Thiếu nữ toàn phong)

Rất nhiều người từng đem lòng yêu một ai đó mà mình không bao giờ có được. Hoặc là vì không có được nên mới yêu. (Thầm yêu, quất sinh Hoài Nam)

Hóa ra, kể cả khi mất cái không thuộc về mình con người vẫn cảm thấy đau lòng. Có lẽ đó là bản chất xấu xa của con người. (Ai gửi cánh thư vào trong mây)

Đang tuổi thanh xuân, giữa bao la biển người, tìm được người mình yêu, được người ấy yêu lại, đó đã là hạnh phúc lớn nhất trong đời người rồi. (Bức thư bị lãng quên)

Trong lòng tôi rất buồn, nhưng không thể khóc được, sự đau buồn của tôi khắc sâu trong trái tim, nơi nước mắt không thể trào ra. (Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

Ý nghĩa của tình yêu vốn dĩ là hai người ở bên nhau, cùng nhau thay đổi vận mệnh. Chúng ta ở bên nhau chính là điều tuyệt vời nhất. (Điều tuyệt vời nhất của chúng ta)

Tớ sẽ cất những cuồng nhiệt một thời vào ngăn tủ, tất cả trở thành kỉ niệm đẹp đẽ, tựa như bóng áo trắng của cậu lướt qua vai tớ ngày hôm ấy. (Điều tuyệt vời nhất của chúng ta)

Chờ đợi là một dạng bi ai, nhìn chuyển động từng nấc của kim giây, lúc nào cũng tưởng như đồng hồ trên tay đang bị hỏng mặc dù nó vốn chạy rất chính xác. (Mãi mãi là bao xa)

Khi còn nhỏ cảm thấy chuyện lớn một chút còn đáng sợ hơn trời sập xuống. Lớn rồi, ngược lại chuyện dù có lớn thế nào cũng phải giả vờ như không có gì cả. (Hạ chí chưa tới)

Thời gian chính là như vậy đấy, lúc nó nói sẽ dẫn ai đó đi, thì nhất định sẽ đưa người ấy đi bằng được, khiến chúng ta bất lực đến nỗi một lời níu giữ cũng không kịp nói. (Khinh ngữ)

Lúc đó chúng tôi còn chưa hiểu từ ‘mãi mãi’. Mãi sau này tôi mới biết, mãi mãi không phải là trước đó, cũng không phải sau này. Quãng thời gian mà chúng tôi bên nhau, chính là mãi mãi. (Năm tháng vội vã)

Sự tiếc nuối lớn nhất trong quá trình trưởng thành nằm ở chỗ chúng ta luôn gặp được người tốt nhất khi chúng ta ấu trĩ nhất, mà mỗi người lại không tự biết. (Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em)

Chia tay rồi cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, vẫn cứ phải ngày ba bữa cơm, vẫn phải làm việc sáng đi tối về, sẽ không có chuyện chúng ta không sống nổi nếu đánh mất một người. (Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu)

Cũng phải, người ta luôn phải nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc. Cũng giống như người ta phải gặp người không thích hợp, mới biết được ai là dành cho mình. (Hóa ra anh vẫn ở đây)

Tình yêu sẽ dạy cho người ta biết một mình trưởng thành, cuộc sống sẽ dạy cho người ta biết một mình sinh tồn. Rồi bạn sẽ hiểu, bạn hoàn toàn có thể sống rất tốt, chỉ cần bạn muốn. (Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu)

Thật ra đến cuối cùng điều mà ta tiếc nuối nhất không phải là người nào cả, mà là bản thân của năm ấy đã từng vì muốn có được chân tình của một người mà bất chấp tất cả, không màng đau thương. (Xin chào ngày xưa ấy)

Lời hứa giữa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu thực chất là bi thương. Vĩnh viễn, có dùng cả năm tháng trưởng thành cũng không thể nào thực hiện được. Đó là bi ai. (Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

Không thích ai tốt biết bao, thích rồi có nghĩa là phải giao trái tim mình vào tay kẻ khác, để người ta nắm giữ và điều khiển niềm vui, nỗi buồn của mình, đấy chẳng phải việc gì tốt đẹp cả. (Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

Cứ ngỡ là khắc cốt ghi tâm, đến một ngày bỗng chốc nhận ra chỉ là mưa gió thoảng qua. Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác. (Anh có thích nước Mỹ không?)

Em nhìn đó, biển cả cho dù có bao sâu đi nữa, bề mặt của nó vẫn luôn tĩnh lặng. Trên đời này thứ sâu hơn biển chính là lòng người. Có lúc mỉm cười, không có nghĩa là mình không đau khổ, không sợ hãi, không tuyệt vọng. (Ký ức độc quyền)

Cuộc đời con người luôn có những sự kiên trì rất nực cười. Nhưng kể cả rõ ràng chúng ta biết điều đó rất ấu trĩ, cũng vẫn khăng khăng giữ vẻ cố chấp đáng thương đó. Cho đến khi trầy da tróc vảy, thương tích đầy mình. (Ai gửi cánh thư vào trong mây)

Có lẽ nhiều năm sau chúng ta mới hiểu lần đầu rung động của tuổi thanh xuân thường bị hiểu nhầm thành một điều đáng sợ. Không biết bắt đầu từ lúc nào trong lòng có một người, tất cả thần kinh đều vây quanh người ấy, lại giả vờ bình tĩnh. (Hạ chí chưa tới)

Khi còn trẻ cảm thấy tình yêu là tất cả nên yêu mù quáng, tự cho là sẽ vượt mọi chông gai, mọi việc đều có thể làm được, nhất định có thể đi đến cùng, kết cục mới phát hiện ra bản thân mình bị thua ở chính những thứ mình coi thường nhất. (Anh sẽ đợi em trong hồi ức)

Thật ra trên đời này cũng không có chuyện gì nhất định có thể xúc phạm đến bạn, chỉ cần bạn đủ lạnh lùng, đủ thờ ơ,đừng để ý đến những chuyện đó, chỉ cần bạn dần dần mài giũa trái tim mình thành một tảng đá nhẵn bóng cứng rắn. (Bi thương ngược thành dòng sông)

Cuộc sống là một vòng luẩn quẩn, có người bước ra, có người đi vào. Một câu chuyện kết thúc, đồng nghĩa với việc một câu chuyện mới bắt đầu. Mãi mãi phức tạp và náo nhiệt như vậy.Nhưng sẽ không vì sự ra đi của một người nào đó mà ngừng chuyển động. (Ốc sên chạy)

Cậu ấy của năm đó, chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này, mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi, cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân. (Điều tuyệt vời nhất của chúng ta)

Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi. (Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi)

Có một số người chính là như vậy, bình thường suốt ngày cười đùa không bao giờ nói chuyện đứng đắn, nhưng trong một giây yên tĩnh lại, bạn đột nhiên sẽ phát hiện trong lòng họ hiểu hết mọi chuyện, chỉ là họ không nói ra thôi. (Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em)

Đàn ông giống như một củ hành tây. Muốn thấy được trái tim của hành tây thì phải bóc từng lớp, từng lớp vỏ bên ngoài ra. Mỗi lần bóc vỏ như thế sẽ khiến bạn phải chảy nước mắt nhưng khi bóc tới lớp vỏ cuối cùng, bạn mới phát hiện ra rằng: Hành tây không có tim! (Đáng tiếc không phải anh)

Trong cuộc đời mỗi người, nên có ít nhất một lần vì người khác mà quên đi chính mình. Không mong có kết quả, không mong sẽ dắt tay nhau đến cuối đời, thậm chí không cầu mong người ấy sẽ yêu bạn. Chỉ hy vọng những năm tháng đẹp nhất của tuổi xuân có thể gặp được một người khiến bạn như thế. (Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi)

Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải giữa sự sống và cái chết, mà là hai con người vốn ở rất xa, không quen biết nhau, bỗng một ngày họ gặp nhau rồi yêu nhau, khoảng cách đó trở nên rất gần. Sau đó có một ngày, vì một người quay lưng bỏ đi, khoảng cách đó vốn rất gần với hai người lại trở nên rất xa, thậm chí còn xa hơn trước kia. (Mãi mãi là bao xa)

Trích Dẫn Hay Trong Tru Tiên

Những trích dẫn hay trong tiểu thuyết Tru Tiên

Trương Tiểu Phàm cứ đứng như vậy, mắt nhìn xa xa, mặc dầu trong tim hắn có vô vàn mong ước được ôm chặt lấy thiếu nữ này, nhưng cuối cùng thì hắn lại không dám. Có lẽ, nếu ta ôm nàng thật, cuộc đời ta rồi đây sẽ khác đi chăng? …. [Chương 29]

Đừng lo tới ngày mai, có được không? Ta đã đứng một mình ở chỗ này, và trong tâm thì nghĩ rằng, nếu như cả hai ta thật sự bị giam hãm đến chết trong tích huyết động, có khi lại là tốt hơn…Ít ra ta sẽ ko bao giờ hối tiếc. [Chương 58]

Ngươi cứu ta che chở ta, không tiếc đến tính mạng mình, ta cũng đối với ngươi y hệt vậy. Khổ sở trong lòng ngươi, trời biết ta biết, ta không thể nào chia sẽ cùng ngươi, thế thì chịu khổ cùng ngươi vậy. Tổng hy vọng có một ngày, ngươi có thể cùng người yêu trong lòng, vui vui vẻ vẻ cùng nhau… [Chương 61]

Ngươi không biết được, cái khổ chân chính ở trên đời, đều là do lòng người… [Chương 61]

Giống như những lời thề khắc sâu vào trong tim, không rời xa cho đến lúc chết. Bạn có dang cả hai tay ôm người yêu dấu đó vào lòng không? [Chương 76]

Những lời nói mang chút cuồng nhiệt ngây thơ của người trẻ tuổi, bạn có thể từng nhớ lại chăng? [Chương 76]

Bao nhiêu năm sau, khi bạn nghĩ về chuyện cũ, có còn nhớ năm xưa, đã từng có người nhẹ nhàng kể lời của trái tim mình đối với bạn? [Chương 76]

Từ nhỏ đến lớn, không biết có bao nhiêu người đối tốt với ta, tặng ta không biết bao nhiêu kì trân dị bảo, nhưng mà…, Kể cả đồ trân bảo của cả thiên hạ đang đặt trước mắt ta, cũng không thể so sánh được với cái tay áo này của ngươi vì ta mà lau cây trúc [Chương 76]

Quỷ lệ ngồi bên cạnh Bích Dao , ngưng vọng nhìn vẻ mỹ lệ đó , gã gương mặt trắng bạch, dịu dàng nói: “Ta về rồi, Bích Dao… ” … Ta đến Hắc Trúc Lâm. Nàng đoán thử ta đã thấy gì nào ? Nguyên lai, nằm trên mặt đất là cái thân hắc tiết trúc. Bích Dao, nàng nhớ mà, cả hai chúng ta, cùng ngồi trên cây trúc ấy… Không có gì thay đổi cả, Bích Dao… [Chương 87]

… Đã bao năm rồi, phút giây gặp lại… Ánh nhìn kỳ lạ đọng lại trong mắt người kia, Là sợ, ánh lên trong khoảnh khắc. Đột nhiên, cả thế giới phảng phất như dừng lại, chướng khí màu xám bị pháp bảo vô thượng bức lùi, từ từ hiện ra hình dáng nam tử ấy. Là nam tử đã khắc sâu trong tim ấy, ngay trước mặt đây. Nàng toàn thân bất động, chỉ có trái tim, màu nhiệm run lên. Khoảnh khắc đó, ngay ở trước mắt ! Khoảnh khắc đó, trong hơi thở này ! Là gì, mà nhanh hơn điện, Là gì, mà vấn vương sầu khổ trong lòng? Là tâm ý… [Chương 95]

Nguơi nói ta quay đầu là bờ, nhưng đối với ta bến bờ chính là biển cả đó. [Chương 98]

Hồng nhan xa, tương tư khổ

Lòng ta có ý mà khó bồi đắp

Mười năm tình tứ trăm năm trôi qua

Không cắt đứt được mối tương tư khó dứt [Chương 99]

… Lục Tuyết Kỳ khẽ run nhẹ, quay đầu trở lại, tiếp lấy mục quang của Quỷ Lệ, nhãn tình nàng trong vắt như thu thủy, đổng tử sáng ngời mà sâu thẳm, bỗng thấy ngân ngấn như có ánh nước, nhưng không ai nhìn thấy. Nàng nhìn lại người con trai đó, dáng gã đứng giũa rừng, lúc này sao gầy guộc mà khắc khổ, nàng tựu chung cũng phải nhận ra, gã không còn là người thiếu niên năm nào. Gương mặt quen thuộc ấy, nay sao tang thương và trầm tĩnh, còn đâu nữa những nét thơ ngây vui vẻ. Nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt như nước, dừng lại ở Thiên Gia thần kiếm trên tay, phảng phất như tưởng nhớ, một lúc sau, mới nhẹ nhàng nói : “Ngươi đã trở lại ?” “Trương sư đệ !” Nàng nhè nhẹ, nhè nhẹ nói: “Nguơi đã trở lại ?” Bốn chữ đó, nhẹ nhàng như gió ban mai, vây quanh hắn, bỗng biến thành như đá tảng, từng viên từng viên đả kích thâm tâm gã… … … Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, tạo thành nụ cười cay đắng: “Ta đã không thể trở về rồi… [Chương 100]

Từ sâu trong vết thương lòng bỗng hiện rõ dần một nhân ảnh. Tương tư…. khắc cốt ghi tâm… Giữa giá lạnh vô danh xuyên da cắt thịt, mối nhu tình ẩn tàng trong thâm tâm bỗng bừng lên ngưng kết thành ngọn lửa bập bùng. Là gương mặt của một người.” [Chương 107]

Ranh giới sinh tử, ngươi nghĩ đến điều gì? Là cơn mưa đêm trên núi trúc nhiều năm về trước? Hay là thân ảnh nhợt nhạt bên mình lúc rơi xuống vực sâu không đáy? Khi hoảng hốt nghĩ về quá khứ, chính là nụ cười u ám trong lần đầu gặp gỡ … [Chương 114]

Mười năm trước, tưởng chừng như chỉ mới hôm qua. Cái gì đã lặng lẽ thay đổi, tâm ý ta, hay ngươi ? [Chương 115]

Là ai nhẹ tiếng thở dài, là ai ánh mắt mông lung?

Kiếm quang như tuyết, là tim ai tổn thương?

Ai một mình múa kiếm! [Chương 120]

Nếu giết ngươi mà cứu được nàng thì ta sớm đã giết cả thiên hạ rồi. [Chương 143]

Tu đạo để làm gì? Sống để làm gì? Thế nào là chính, thế nào là tà?” “Ta bình sinh có điều vô cùng hối hận, ngày đêm ám ảnh, sống không bằng chết, thà không sinh ra trên đời. Sống không kỳ vọng thì thà chết vì người mình yêu.” [Chương 146]

Nếu không phải tình sâu thăm thẳm đến mức khó tự kiềm chế, sao có thể từ mềm mỏng ôn nhu chợt chuyển thành lạnh lùng như hơi sương. [Chương 174]

Thế gian này, một đời một kiếp, làm sao tìm được một người khả dĩ có thể bên cạnh mình cho tới lúc đầu bạc, nhất sinh bất biến? [Chương 175]

Cuộc đời này, có bao nhiêu chuyện, hoặc có bao nhiêu người, đáng cho mình từ bỏ tất cả? Nếu không có, phải chăng là bi ai? Nếu có, thì phải từ bỏ tất cả! [Chương 211]

Chúng sinh thiên hạ đối với ta không quan hệ, ngươi lập nên công đức gì ta chẳng cần biết, ta chỉ biết mười năm trước đây,ngươi một kiếm đã hại chết Bích Dao. [Chương 228]

Người ta sống cả đời, chết rồi không biết còn hay gì chăng? [Chương 235]

Bao nhiêu tháng năm, tình sầu nhân gian, thoắt cái hiển hiện trong ánh mắt họ, rồi cả hai cùng bật cười.

Một cơn gió nhẹ lùa tới, tiếng chuông đinh đang vang lên dưới mái hiên. Tấm áo xanh lục vẫn lất phất bay, như một nét cười. Tiếng chuông đinh đang trôi theo gió, vang vọng đi khắp nhân gian. [Chương 258] Câu hay nhất và là thương hiệu của Tru tiên: THIÊN ĐỊA BẤT NHÂN, DĨ VẠN VẬT VI SÔ CẨU tạm dịch là Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Trích Dẫn Hay Trong Ngôn Tình trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!