Top 21 # Xem Nhiều Nhất Trích Dẫn Hay Trong Văn Học / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Altimofoundation.com

21 Trích Dẫn Lãng Mạn Nhất Trong Văn Học / 2023

“Nếu mỗi khi tôi nghĩ đến em lại có một đóa hoa mọc lên… Tôi sẽ lạc bước trong khu vườn bất tận của riêng mình.” – Alfred Tennyson

21 trích dẫn lãng mạn nhất trong văn học

1. “Trong ánh sáng của em anh học cách yêu. Trong nét đẹp của em anh biết làm thơ. Em nhảy múa trong lồng ngực anh, nơi không ai nhìn thấy, nhưng đôi khi anh thấy, và điều anh thấy đó trở thành thơ.” – Rumi.

2. “Ngày xửa ngày xưa có một chàng trai rất yêu một cô gái, và nụ cười của cô gái ấy là câu hỏi mà anh muốn dùng cả cuộc đời để tìm câu trả lời.” – Nicole Krauss, Lịch Sử Tình Yêu (The History of Love).

3. “Đường cong trên môi em viết lại lịch sử.” – Oscar Wilde, Chân Dung Dorian Gray

4. “Trên thế giới này, chỉ có duy nhất trái tim em thuộc về anh. Và cũng trên thế giới này, tình yêu của anh chỉ duy nhất dành cho em.” – Maya Angelou

5. “Nhưng anh yêu đôi bàn chân em, vì chúng đã lê bước khắp đất trời, cưỡi gió và lướt trên mặt nước, cho đến khi chúng tìm thấy anh.” – Pablo Neruda

6. “Phía sau đúng và sai, có một cánh đồng. Ta hẹn người ở đó.” – Rumi

7. “Nếu mỗi khi tôi nghĩ đến em lại có một đóa hoa mọc lên… Tôi sẽ lạc bước trong khu vườn bất tận của riêng mình.” – Alfred Tennyson

8. “Anh yêu em vì cả vũ trụ đã góp sức để anh đến tận đây và gặp được em.” – Paulo Coelho, Nhà Giả Kim (The Alchemist)

9. “Anh yêu em vì em thật hoàn hảo. Sau đó anh nhận ra em chẳng hoàn hảo nữa, và anh lại còn yêu em nhiều hơn.” – Angelita Lim

10. “Mọi lúc mọi nơi, tôi đều nghĩ về thơ, tiểu thuyết và em.” – Virginia Woolf

11. “Vì cậu, cả ngàn lần rồi.” – Khaled Hosseini, Người Đua Diều (The Kite Runner)

12. “Nửa cuộc đời của tình yêu là mãi mãi.” – Junot Diaz (This Is How You Lose Her)

13. “Anh đã chờ cơ hội này hơn nửa thế kỷ, chỉ để được nhắc lại với em một lần nữa lời thề về lòng thủy chung vĩnh cửu và tình yêu bất diệt của anh dành cho em.” – Gabriel Garcia Márquez, Tình Yêu Thời Thổ Tả

14. “Trong trường hợp em có lỡ quên mất, anh chưa bao giờ ngừng nghĩ về em.” – Virginia Woolf, Selected Diaries

15. “Yêu một người không phải vì người đó hoàn hảo, mà là khi dù biết họ không hoàn hảo, bạn vẫn yêu họ.” – Jodi Picout, My Sister’s Keeper

16. “Chúng ta yêu bằng một tình yêu còn hơn là tình yêu.” – Edgar Allan Poe, “Annabel Lee”

17. “Anh muốn biết rằng em đang đi lại và hít thở cùng một thế giới với anh.” – F.Scott Fitzgerald, The Short Stories of F.Scott Fitzgerald

18. “Dù bằng chất gì đi nữa thì tâm hồn anh ấy và tâm hồn tôi cũng vẫn là một.” – Emily Bronte, Đỉnh Gió Hú

19. “Anh bước xuống, cố gắng không nhìn cô quá lâu như kiểu người ta tránh nhìn mặt trời. Nhưng cũng như mặt trời, anh vẫn trông thấy cô dù chưa một lần chạm mắt.” – Lev Tolstoy, Anna Karenina

20. “Bạn nên được hôn thường xuyên. Và việc đó nên do một người biết cách hôn làm.” – Margaret Mitchell, Cuốn Theo Chiều Gió (Gone With The Wind)

21. “Anh mang trái tim em theo anh. (Anh đặt nó trong trái tim mình).” – E. E. Cumming

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Văn Học Việt Nam / 2023

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn. Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại. (Vội vàng)

Cái na ná tình yêu thì có trăm cái. Nhưng tình yêu đích thực thì chỉ có một. (Kẻ đi tìm tình yêu)

Phụ bạc len lỏi trong máu của mỗi người. Và những cuộc bỏ rơi nhau vẫn đang xảy ra ở đâu đó. (Gáy người thì lạnh)

Chừng ấy người trong bóng tối mong đợi một cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khổ hằng ngày của họ. (Hai đứa trẻ)

Khoảnh khắc đó tôi đã biết âm thanh đẹp nhất của cuộc sống là tiếng của một người nói yêu một người. (Khói trời lộng lẫy)

Sự thật ở bên ngoài to lớn quá, mạnh mẽ quá, ăn hiếp hẳn cuộc đời tưởng tượng, hiện hình bằng giấy trắng mực đen. (Sống mòn)

Rất nhiều người sống trên đời cũng mang theo một hoặc nhiều câu hỏi mà không được trả lời. Cuộc sống là gì mà thê lương vậy? (Sông)

Có ai đó đã bảo người nhút nhát trước con gái là người lương thiện. Và tình yêu nhút nhát là tình yêu chân thành. (Ngày xưa có một chuyện tình)

Người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi ngủ dậy. Và khi ngoài bầu trời đang nắng ráo mà không biết phải đi đâu, về đâu. (Biển người mênh mông)

Cuối cùng cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ tiếc là không bao giờ nói được hết những gì mình nghĩ với người mình yêu thương. (Thư gửi một người)

Ta chẳng cần ai bảo ta là người tử tế. Ta chỉ cần đừng ai nghĩ rằng ta là một thằng quá hiền lành, người ta muốn bắt nạt thế nào cũng được. (Sống mòn)

Người ta ngây ngất trước sự hào nhoáng, mê mẫn trước sự bóng bẩy, nhưng lại rơi nước mắt trước sự giản dị tự đáy lòng. (Ngày mai của những ngày mai)

Càng ồn ào lễ hội người ta càng cô đơn, càng đông đúc chung quanh ta càng đơn độc, bởi có những tâm hồn không ai chạm thấu được. (Biển của mỗi người)

Khi bạn quá tin cậy hoặc sùng bái một ai, chắc chắn bạn không bao giờ đề phòng, thậm chí nghi ngờ. Và đôi khi bạn chết vì niềm ngây thơ của mình. (Tôi là Bê tô)

Bản chất của tình yêu là hi vọng. Nhiều khi trước một sự thật phũ phàng đã rõ mười mươi người ta vẫn tìm cách giải thích theo chiều hướng ít bi quan nhất. (Mắt biếc)

Than thở chẳng ích gì cho ai, cái bọn dân đinh suốt đời bị đè nén, sở dĩ bị đè nén suốt đời chỉ vì khi đè nén chúng chỉ biết than thở chứ không biết làm gì khác. (Chí Phèo)

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Thời gian biến tóc ta thành hoa lau, nhuộm hồn ta thành lá đỏ. Và đến một ngày nó sẽ biến đời ta thành mây trắng lang thang. (Cảm ơn người lớn)

Nghệ thuật không cần là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối; nghệ thuật chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than, vang dội lên mạnh mẽ trong lòng. (Trăng sáng)

Hy sinh vì người khác luôn cho hương thơm bay ngược chiều gió. Gánh nặng vì tình yêu luôn song hành cùng sức mạnh vô song. Bất cứ gỗ đá nào chạm phải tình yêu đều trở nên bao dung mềm mại. (Vô thường)

Cả những đề tài lớn lao nhất như sự thật, như chân lý, đều có thể diễn đạt nó trong vòng 180 giây đồng hồ với điều kiện tác giả phải sẵn sàng đem mạng sống trả giá cho những giây đồng hồ quý báu đó. (Ba phút sự thật)

Trong cuộc sống nhiều lúc gặp biến cố, trái tim chúng ta đau thắt, không kịp dừng lại để nhìn thật kĩ vào vấn đề. Chúng ta bị rối tung lên. Chúng ta cứ tưởng khổ đau bất hạnh cứ ập đến đè nặng lên vai chúng ta. (Vô thường)

Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta quá khổ thì người ta chẳng nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp. (Lão Hạc)

Bệnh buồn là hỗn hợp của những đổ vỡ, ngơ ngác, thảng thốt, vu vơ, ngớ ngẩn, lạc lỏng, mất mát, vô nghĩa, không phương hướng. Những cái buồn không nắm bắt được, mù mịt bủa vây. Không biết lối nào để thoát khỏi nó. (Ngày mai của những ngày mai)

Ta giận thân làm gì mà oán đời làm gì? Sự đời là như thế, bao giờ cũng có cái sự gì nó xảy ra để cho chúng ta đang sướng phải hóa ra khổ hoặc đã khổ rồi lại phải khổ hơn trước nữa… Ai cũng chịu đựng số phận như thế chứ chẳng cứ gì một ta đâu. (Giông tố)

Tôi đã dùng đủ mọi phương cách để tìm một chữ “mình” đã bị thất lạc, đã biến hình đổi dạng, trong muôn hình vạn trạng của cuộc đời. Có những ngày tháng tôi đã bỏ mình vào một cõi tịch lặng vô ngôn để thử nhìn lại rõ mình hơn, nhưng lại vô vọng. (Tôi là ai, là ai)

Khi người ta lớn, niềm vui và nỗi buồn cũng lớn theo. Trong những giấc mơ của tôi, không chỉ có châu chấu chuồn chuồn như những ngày thơ bé. Đã có bão giông theo về trong những đêm gió luồn qua mái lá. Ở ngay cả giấc mơ cũng lớn lên đó thôi. (Cây chuối non đi giày xanh)

Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng yêu thương, tình bác ái, sự công bình… Nó làm cho người gần người hơn. (Đời thừa)

Thật vậy, sự phù hoa giả dối của một xã hội chỉ trọng những cái bề ngoài, một nền luân lý ích kỷ, sự tín ngưỡng thế lực hoàng kim, cuộc cạnh tranh dữ dội đến vật chất đã làm hại tâm thuật người đời. Do thế, lúc người ta bần thì người ta còn thanh, và đã nên phú rồi, nhiều khi người ta hóa ra trọc. (Giông tố)

Còn chi buồn bằng tuổi trẻ gân thì cứng, máu thì cuồn cuộn với trái tim và tấm lòng thiết tha mà đành sống theo khuôn khổ bằng phẳng. Tôi không muốn cho đến lúc nhắm mắt vẫn phải ân hận chẳng biết đằng cuối cánh đồng mênh mông kia còn những gì lạ và cuộc đời ở đây ra sao. (Dế mèn phiêu lưu kí)

Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng. (Tôi là Bê tô)

Cái cảm giác tù đọng khi thức giấc với bốn bức tường câm lặng, hé cửa ra là sóng âm thanh hỗn độn của đường phố xô vào. Những bình minh lặp đi lặp lại, không bao giờ nhìn được mặt trời lên, vội vã áo quần, vội vã tất giày, vội vã phấn son rồi ào ra đường, ào qua ngày, qua tháng, qua năm… (Những bình minh khác)

Ở đời có những sự kiện, những khuôn mặt thoảng qua đời ta như cơn gió tình cờ, chẳng lưu lại một điều gì trong ký ức, nhưng cũng có những biến cố khắc sâu vào tâm hồn ta như dao chém vào đá, mãi mãi để lại trong trí não ta một vết hằn mà năm tháng chỉ đánh bóng nó lên chứ không thể làm cho nó phai đi. (Đi qua hoa cúc)

Đời sống có thể làm cho người này không vui và người khác có thể hơi buồn buồn. Ở đây anh tự tìm một cách sống riêng để không bao giờ thấy cuộc đời là một sự khổ ải. Sống thì phải vui nếu không thì hãy ngủ lâu dài. Có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được. Bình thường thôi, anh sống một mình và cố tìm niềm vui của riêng anh. (Thư gửi một người)

Sứ mệnh của người làm nghệ thuật là đem lại mỹ cảm, vẻ đẹp của tâm hồn và thiên nhiên dâng hiến cuộc đời, nhưng phải với tư cách một vẻ đẹp sáng tạo chưa từng có trước đó. Bản thân sự sáng tạo đã là một ngọn lửa, một ngọn đuốc soi đường và dẫn dắt. Tiếng hát và tác phẩm chân thật sẽ sưởi ấm và an ủi những cõi đời buồn chán, cô đơn và giá lạnh. Người nghệ sĩ có trái tim chân thật luôn là người bạn ấm áp và tốt bụng của mọi người. (Ngẫu hứng)

Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. Chao ôi! Hắn đã viết những gì? Toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phằng và quá ư dễ dãi. Hắn chẳng đem một chút gì mới lạ gì đến văn chương. Thế nghĩa là hắn là một kẻ vô ích, một người thừa. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những gì chưa có. (Đời thừa)

Tổng Hợp Những Đoạn Trích Dẫn Hay Và Độc Đáo Trong Các Tác Phẩm Văn Học / 2023

2. Đã từng là yêu thương thì mãi vẫn sẽ là yêu thương. Chỉ là, chẳng còn bên nhau nữa. Cuối cùng rồi thì anh cũng trở thành điều gì đó thuộc về một phần kí ức đẹp, không biến mất, nhưng nhạt nhòa. – Khuyết Danh

3. Đôi khi tôi chỉ mong sao được yên tĩnh một mình, không có bất cứ điều gì có thể làm phiền thôi. Đừng nói tôi lạnh lùng, cũng đừng nói tôi vô tình. Tôi thể hiện rằng mình không quan tâm, trên gương mặt tôi thể hiện rằng sao cũng được, nhưng liệu ai biết có những khi trong thâm tâm tôi cuộn sóng lao đến cùng cực của sự thất vọng. – Hòa Hỏa

4. Tôi nghĩ rằng, sau cùng, cuộc sống cũng chỉ là một sự chia ly. Nhưng điều đau đớn nhất, chính là không kịp nói lời tạm biệt. – Yann Martel

5. Dường như càng lớn, người ta càng phải đối diện với nhiều sự lựa chọn hơn lúc nhỏ, không chỉ đơn thuần là thích thì có thể chọn. Mọi thứ trở nên rắc rối hơn, và luôn luôn có sự do dự song song tồn tại. Cuối cùng, dù là lựa chọn con đường nào đi nữa, chúng ta sẽ vẫn chịu tổn thương – Khuyết Danh

8. Quên không có nghĩa là xóa sạch ký ức, quên là không để nó vương vấn trong tâm trí chúng ta nữa. Quên cũng không có nghĩa là chúng ta khiến những kỷ niệm thành con số không tròn trĩnh, quên là để “kỉ niệm chỉ còn là kỉ niệm”. Như thế là một cách chúng ta tôn trọng người cũ, tôn trọng người mới và tôn trọng chính mình. – Minh Nhật

9. Khi người ta mới yêu nhau, người ta hay hứa, hứa những chuyện hay ho như đi cùng nhau đến cả đời.Khi người ta đang yêu nhau, người ta cũng hứa, hứa những chuyện dằn lòng, rằng lúc khó khăn sẽ không ai trong hai đứa bỏ người còn lại. Và khi người ta hết yêu nhau, người ta quay lưng. Dõi theo sự quay lưng đã là khó khăn ở tột đỉnh, vậy mà người ta vẫn bước nhanh đến vô thức.Để những lời hứa khi xưa rơi mất đâu đó giữa một mớ kỷ niệm xót xa. – Một Giọt Đàn Bà

10. Phương thức tốt nhất để bảo toàn một sự vật, là chừa ra khoảng cách và chỗ trống cho nó. Chiếm hữu và kỳ vọng đều sẽ không lâu dài. – An Ni Bảo Bối

11. Đời người nơi nào không tương phùng, nhưng có những cái quay người, thực sự là cả một đời, từ đó không hẹn ngày tái ngộ, mãi mãi chẳng gặp nhau. – Bạch Lạc Mai

14. Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ… – Marc Levy

15. Sự im lặng đôi khi làm người ta cảm thấy nặng nề hơn cả ngàn lời nói. – Khuyết Danh

16. Xác suất thành công dù có là bao nhiêu thì ta vẫn có quyền tỏ tình, nhưng phải đảm bảo bản thân có đủ cứng cỏi để vượt qua nếu bị từ chối thẳng vào mặt hay không? – Phan Kim Thanh

17. Ngày nhỏ cứ nghĩ rằng, mai này nếu yêu một người sẽ bất chấp tất cả để theo đuổi người ấy. Lớn lên rồi mới biết, để ở bên một người, chỉ tình yêu thôi thì chưa đủ. – Khuyết Danh

20. Bạn sẽ biết rõ một người hơn rất nhiều dựa vào những gì anh ta thể hiện vào những ngày cuối cùng của một mối quan hệ chứ không phải bởi những gì anh ta đã làm vào buổi đầu tiên. – Phan Ý Yên

21. Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em đang đứng trước mặt anh nhưng anh lại không biết là em yêu anh. – Khuyết Danh

22. Khi bạn quen được với nỗi buồn thì người ta cũng sẽ quen được với việc làm bạn buồn! Bi kịch là như vậy đó! – Phan Ý Yên

23. Sẽ có lúc bạn buồn mà chẳng biết tại sao. Cảm giác giống như đã đánh rơi thứ gì đó rất quan trọng nhưng chẳng thể nhớ đó là gì – Khuyết Danh

26. Đời người, thứ khó chấp nhận nhất chính là việc ta nhận ra rằng sau tất cả mọi cố gắng của bản thân vì một ai đó, một thứ gì đó, thì đến cuối cùng tất cả cũng rời bỏ ta.

27. Người nói yêu bạn, chưa chắc có thể đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn, chắc chắn sẽ rất yêu bạn… – Khuyết Danh

28. Chỉ ước ao với ai đó trên hành tinh bận rộn này, mình thật sự quan trọng, quan trọng đến mức tuyệt đối, đến mức ích kỉ. – Phan Ý Yên

29. Chúng mình thức dậy mỗi ngày đều mong thấy được mình bên người mình yêu. Thiên đường của người này, đôi khi, chỉ là ánh mắt, bờ vai, tấm lưng, đôi bàn tay của người kia.

32. Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn – Phan Ý Yên

33. Viên mãn nhất trong tình cảm không phải là nắm giữ được bàn tay của một người nhất nhất không rời, mà là khi trải qua bao nhiêu mất mát đổi thay, họ vẫn về để nắm lấy tay bạn…

34. Thỉnh thoảng bạn sẽ mong muốn đến vội vã nói chuyện với một người. Chỉ là điều gì đó thật bé, thật vụn vặt thôi, kiểu cái cây ngoài cửa sổ tự nhiên bớt xanh hay cơn mưa chiều nay khiến bạn thèm ăn ngô nướng. Nhưng rồi bạn dừng lại. Vì bạn nhận ra người ấy đã trở thành một người khác mất rồi… Và nó thật tệ. Bởi bạn nhớ họ biết bao! – Phan Ý Yên

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Của Nhà Văn Nguyễn Nhật Ánh / 2023

“Văn chương cũng như một khu vườn, mỗi nhà văn chọn cho mình một nhiệm vụ, có người trồng hoa hồng, người thích nhổ cỏ dại cũng có người đi bắt sâu. Tôi viết cho thanh thiếu niên, lắng nghe nhiều tâm tư chia sẻ của độc giả ở lứa tuổi này, tôi nhận ra rằng các em có nhu cầu rất lớn về những giá trị sâu xa trong tầm hồn, hướng đến những điều trong trẻo.  Cuộc sống ngày nay với những xô bồ vội vã đã cuốn đi mất những gì thuộc về sự lãng mạn, tôi viết để bù đắp tuổi thơ cho những độc giả nhỏ tuổi, bởi từng có em nói với tôi rằng, đọc sách của tôi các em như tìm thấy một phần tuổi thơ đã thiếu vắng và mất mát” – nhà văn Nguyễn Nhật Ánh tâm sự.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh được biết đến với nhiều tác phẩm truyện dài dành cho tuổi thơ, tuổi mới lớn thành công nhất. Nương theo những ký ức tuổi thơ mà Nguyễn Nhật Ánh nói “chưa bao giờ cạn” trong tâm trí tác giả, với kinh nghiệm viết lâu năm đề tài dành cho thanh thiếu niên, tác giả đã cho ra đời hơn 100 tác phẩm, những tác phẩm của ông luôn tạo dấu ấn đặc biệt và làm say lòng người đọc bao thế hệ độc giả Việt Nam như Mắt Biếc, Hạ đỏ, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Ngày xưa có một chuyện tình, Làm bạn với bầu trời, Tôi là Bê tô, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, Cô gái đến từ hôm qua,…Nhiều trong số truyện này được chuyển thể thành phim và thu hút các độc giả yêu thích văn phong của Nguyễn Nhật Ánh. 

Chiếc lược ngà – Thánh ca của tình phụ tử thiêng liêng

Top Những Câu Nói Hay Về Tình Cảm Gia Đình

Những Tựa Sách Hay 2021 Nên Đọc Một Lần Trong Đời

Tổng hợp những câu trích dẫn, quotes hay nhất trong sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh

1. Cuộc đời đã thực sự đổi thay. Có những đổi thay sâu sắc, những đổi thay mang màu sắc số phận mà thoạt nhìn không dễ nhận ra. (Trích dẫn sách Mắt biếc)

2. Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người. (Trích dẫn sách Mắt biếc)

3. Vũ trụ này đôi lúc thật kỳ lạ, khi mình cố trốn tránh một ký ức, một con người để rồi lại bắt gặp từng mảnh của ký ức ấy, lác đác, vương vãi ở mọi nơi mình bước qua. (Trích dẫn sách Mắt biếc)

4. Đi ngang rừng Sim, tôi không ghé, dù tim tôi đập từng hồi rộn rã. Tôi sợ kỷ niệm níu chân tôi. Tôi sợ ngồi một mình giữa rừng Sim, lòng tôi sẽ ngập đầy lá rụng… (Trích dẫn sách Mắt biếc)

5. Bà ngoại nói, có hai điều không thể bỏ lỡ trong cuộc sống. Đó là những chuyến xe cuối cùng và những người yêu ta thật lòng. (Trích dẫn sách Mắt biếc)

6. Khi người ta lớn, niềm vui và nỗi buồn cũng lớn lên theo. Trong những giấc mơ của tôi, không chỉ có châu chấu, chuồn chuồn như những ngày thơ bé. Đã có bão giông theo về trong những đêm gió luồn qua mái lá. Ờ, ngay cả giấc mơ cũng lớn lên đó thôi. (Trích dẫn sách Cây chuối non đi giày xanh)

7. Nhiều người sợ nỗi buồn. Nhưng tôi không sợ, tôi chỉ sợ một cuộc sống không buồn, không vui nói chung là nhạt nhẽo. Đôi khi chúng ta cũng cần có nỗi buồn làm bạn, nhất là lúc cuộc sống bỗng dưng trống trải và cảm giác cô đơn xâm chiếm ta từng phút. (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

8. Tôi rất nhớ những ngày tháng tuổi thơ, nơi mà điều khó nhất phải làm là quyết định xem bây giờ sẽ chơi trò gì? (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

9. Thực ra thì tư cách cũng cần cài nút, nhưng lúc quên cài thì chúng ta thường không thấy cảm giác nhột nhạt. Nhiều người lớn có khuynh hướng coi trọng sự ngay ngắn của quần áo hơn là sự ngay ngắn của tư cách. Bởi quần áo luộm thuộm dễ dàng bị người khác phát hiện còn sự luộm thuộm của tư cách là cái gì đó khó phát hiện hơn và khi bị phát hiện thì lại có vô số lý do để bào chữa. (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

10. Tất cả những gì người lớn dạy dỗ đều đúng về mặt lý thuyết, bọn trẻ đều thấy vậy. Nhưng bọn chúng vẫn có một sự thôi thúc vô hình làm cho khác đi trong thực tế. (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

11. Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơichẳng có gì còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả. (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

12. Để sống tốt hơn, đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn. (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

13. Tôi từng thấy có nhiều người trẻ tuổi lên kế hoạch cho cuộc đời mình: 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 25 tuổi lập gia đình, 27 tuổi mở công ty, 30 tuổi sinh con đầu lòng, vân vân và vân vân… Thật sít sao! Nhưng một khi cuộc đời một con người được lập trình chặt chẽ và khoa học đến thế thì nếu tất cả đều vào khuôn như dự tính liệu bạn có bão hòa về cảm xúc hay không?  (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

14. Trong lớp, tôi luôn luôn ngồi ở bàn chót. Ngồi bàn chót thì tha hồ tán gẫu, cãi cọ, cấu véo hay giở đủ trò nghịch ngợm mà không sợ bị cô giáo phát hiện, nhưng điều hấp dẫn nhất ở vị trí tối tăm đó là ít khi bị kêu lên bảng trả bài. (Trích dẫn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)

15. Để đến được thảo nguyên bình yên, đôi khi con người ta buộc phải leo qua những ngọn núi cao trong lòng mình. (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

16. Tình bạn là mảnh đất phù hợp nhất để tình yêu gieo xuống hạt giống của mình. Tới một ngày nào đó, chiếc áo tình bạn trở nên chật chội, con bé đó sẽ cần tới một chiếc áo khác. (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

17. Tình yêu không phải nước chảy, hôn nhân không phải chỗ trũng (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

18. Mục tiêu của cuộc sống rốt lại là đi tìm hạnh phúc, ai cũng thế, bởi hạnh phúc không phải là mâm cỗ được dọn sẵn cho từng người. (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

19. Chẳng lẽ vì biết ngày mai mình sẽ chết mà hôm nay mình không muốn làm gì! (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

20. Đi tìm tình yêu cũng phiêu lưu như tìm kho báu. Không thể biết trước cái sắp đào lên là những thỏi vàng hay chỉ là những mảnh bát vỡ. (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

21. Tình yêu đâu phải hành động trả ơn, càng không phải hành động từ thiện. Nó không đến với chúng ta trên xe lăn, với tay và chân bó bột, để kêu gọi sự xót thương. (Trích dẫn sách Ngày xưa có một chuyện tình)

22. Với một trái tim tràn ngập yêu thương thì cuộc sống không bao giờ có cơ hội trở thành gánh nặng. (Trích dẫn sách Làm bạn với bầu trời)

23. Trên trời có mây đủ hình, có những cánh chim bay, thỉnh thoảng có những cánh bướm đủ màu lượn quanh cửa sổ. Những hạt mưa như có ai chấm lên người từng chấm lạnh. Như là ai đó dùng chiếc cọ nhúng vào mưa quét lên người chọc ghẹo.. (Trích dẫn sách Làm bạn với bầu trời)

24. Bao giờ cũng nhìn thấy sự may mắn trong hoàn cảnh không may mắn, bao giờ cũng vui tươi trong một số phận kém vui tươi, bao giờ cũng đối xử tốt với cuộc đời, mặc dù không phải lúc nào cuộc đời cũng đối xử tốt với mình. Những phẩm chất đó có lẽ chỉ có ở thằng Tèo, đứa bé xem việc được làm bạn với bầu trời cao xanh và khoáng đạt là niềm vui lớn lao. Lớn lao hơn nhiều so với những mất mát của bản thân mình. (Trích dẫn sách Làm bạn với bầu trời)

25. Dường như trái tim thằng Tèo luôn nhúng vào tình yêu. Nó luôn tìm thấy cơ hội để tha thứ cho cuộc đời, nhờ vậy tâm hồn nó lúc nào cũng bình yên. (Trích dẫn sách Làm bạn với bầu trời)

26. Khi lần đầu đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết. (Trích dẫn sách Hạ đỏ)

27. Hạnh phúc quá mức đôi khi là cái bẫy của cuộc sống. (Trích dẫn sách Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ)

28. Điều quan trọng nhất của tình yêu không phải là am hiểu mà là cảm nhận. Chính cảm xúc, chứ không phải sự phân tích về cảm xúc, làm nên tình yêu. (Trích dẫn sách Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ)

29. Càng lớn tuổi con người càng ít nói đi. Họ nghĩ nhiều hơn. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

30. Đôi khi bạn yêu mến một ai đó đơn giản chỉ vì người đó thật lòng yêu mến bạn. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

31. Cảm thông cũng là một cách nghe. Trái tim có lỗ tai của nó, bạn tin không? (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

32. Bạn cũng biết rồi đó, cái tên đôi khi được cha mẹ đặt cho một cách ngẫu nhiên, nhưng chính cách sống của bạn đã không ngừng chưng cất cái tên của mình qua năm tháng, giúp nó tỏa hương. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

33. Thơ ca là thứ vô cùng phù phiếm nhưng vô cùng thiêng liêng. Tôi tin ngay. Cũng như tôi tin ở trền đời có những thứ vô cùng thiêng liêng nhưng vô cùng phù phiếm. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

34. Khi một kẻ được đối xử đặc biệt hơn những kẻ khác, tự nhiên hắn trở thành cái gai trong mắt những kẻ còn lại. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

35. Khi bạn không làm được điều bạn muốn, có lẽ bạn cũng cảm thấy tự do bị tước đoạt. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

36. Nếu phát ra những thông điệp đẹp đẽ của tâm hồn, miệng lưỡi sẽ thơm tho hơn là chỉ dùng nó để chuyển thông điệp của thức ăn đến dạ dày. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

37. Khi bạn thay đổi 1 góc nhìn, bạn sẽ thấy thế giới mà bạn đang sống hiện ra dưới 1 thứ ánh sáng khác, và biết đâu nhờ vậy mà quan niệm của bạn về thế giới cũng khác đi. (Trích dẫn sách Tôi là Bê tô)

38. Trẻ con thì không biết cách nuôi nấng nỗi buồn dài lâu như người lớn. (Trích dẫn sách Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh)

39. Con người ta khóc cũng giống như trời mưa. Chỉ khi nào hết nước thì trời mới thôi mưa và chúng ta mới thôi khóc. (Trích dẫn sách Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh)