Top 19 # Xem Nhiều Nhất Trích Dẫn Hay Trong Truyện Bên Nhau Trọn Đời / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Altimofoundation.com

60+ Stt, Quotes &Amp; Trích Dẫn Tiểu Thuyết Bên Nhau Trọn Đời / 2023

Thông Tin Cá Nhân Về Tác Giả:

Tên: Cố Mạn Biệt danh: Rùa, Rùa Mạn

Quốc tịch: TQ

Ngày tháng năm sinh: 21/10/1981

Nghề nghiệp: Nhà văn, biên tập viên

Tác phẩm tiêu biểu: Hà Dĩ Sênh Tiêu Mặc, Vi Vi Nhất Tiếu Khuynh Thành, Sam Sam đến đây ăn nào

Giáo dục: Đại học

Chuyên ngành: Kế toán

Chòm sao: Thiên Bình

Nơi ở: Vô Tích Tân Khu, Giang Tô, Trung Quốc

Trích Dẫn & Quotes Hay Bên Nhau Trọn Đời

1. Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long.

2. Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

4. Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.

5. Đau? Em cũng biết đau? Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án! Làm sao em hiểu được?! Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!

6. Dĩ Thâm, em rất nhớ anh… Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh…

7. Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ có người trong cuộc biết…

8. Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ.

9. Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối. Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

10. Đúng là con được chụp ra đấy. Năm ấy, nếu không vì mẹ con chụp trộm bố thì làm gì có con…” Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… bên nhau trọn đời.

Tổng Hợp Trích Dẫn, STT & Quotes Bên Nhau Trọn Đời

Những đoạn trích dẫn hay của Cố Mạn tại bài viết này chỉ là trong truyện Bên Nhau Trọn Đời thôi. Vì những câu trích dẫn trong này khá hay và lãng mạn nhưng ngôn từ lại chứa đựng đầy sát thương. Sau các trích dẫn hay của Bên Nhau Trọn Đời của Cố Mạn, blog sẽ tiếp tục giới thiệu đến các bạn thêm những đoạn trích dẫn hay khác trong nhiều loại truyện của Cố Mạn.

Mặc dù là một tác giả nổi tiếng ở Trung Quốc với những tác phẩm văn học được bạn đọc yêu thích: Bên nhau trọn đời, Yêu em từ cái nhìn đầu tiên… nhưng một điều kỳ lạ là, cho tới nay, chưa một ai được biết Cố Mạn “mày ngang mũi dọc” như thế nào. Và ngoài ra, Cố Mạn còn được biết đến với cái tên là “Rùa Mạn” với một hình avatar rất đáng yêu, cùng đôi dòng về sở thích của tác giả.

Trích Dẫn & STT Hay Trong Truyện Bên Nhau Trọn Đời

11. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.

12. Tôi cảm thấy mình giống loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai thăm hỏi.

13. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

14. Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu.

15. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

16. Có một kiểu nhớ nhung, đó là không ngừng nhập tên anh vào công cụ tìm kiếm.

17. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

18. Vào lúc đó tôi chợt hiểu ý nghĩa thái độ bình thản đó. Bình thản bởi vì đã quyết định. Quyết định là sẽ chờ

19. Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

20. Tình yêu là cốc nước, nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết. – {Bên nhau trọn đời – Cố Mạn}

21. Nếu ở đó trời quang mây tạnh, em hãy ở lại. Nếu ở đó mưa gió lạnh lẽo, thì em nhanh chóng quay trở lại đây. Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó đi.

22. Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện thì tất cả những người khác đều là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ. Bên nhau trọn đời – Cố Mạn.

23. Nếu ở đó trời quang mây tạnh, em hãy ở lại. Nếu ở đó mưa gió lạnh lẽo, thì em nhanh chóng quay trở lại đây. Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó đi.

24. Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long

25. Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ nhất là không biết phải chờ đến bao giờ. – Bên nhau trọn đời – Cố Mạn

Trích Dẫn Hay Trong Tiểu Thuyết Bên Nhau Trọn Đời

26. Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu.

27. Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ người trong cuộc mới biết.

28. Sau này em sẽ hiểu ở nơi nào đó trên thế giới có cô ấy xuất hiện, thì tất cả những người khác đều trở thành tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ.

29. Anh cứ nghĩ rằng sự dịu dàng của anh có thể đem đến cho em cả thế giới này. Anh hoàn toàn có thể lấp đầy mọi chỗ trống trong trái tim em và anh có thể chuyên tâm ở bên cạnh em mỗi ngày để bù đắp cho những sai lầm trong quá khứ.

30. … Em nhớ anh. Em từng đứng trên con phố xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ, cuối cùng cũng có thể nói với anh, em rất nhớ anh.

31. Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhất, là mọi kỷ niệm vẫn như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

32. Hoá ra thích một người là ngay cả khi chỉ đi trên cùng một con đường với người ấy thôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

33. Anh còn nhớ anh từng nói gì không? Nếu sau này anh nhất định là chồng em vậy tại sao em không sớm sử dụng quyền lợi của mình?

34. Thực ra cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi.

35. Thì ra thích một người là ngay cả đi con đường người ấy đã đi qua cũng cảm thấy hạnh phúc.

36. Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… Bên Nhau Trọn Đời.

Tổng Hợp Trích Dẫn Bên Nhau Trọn Đời

37. Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi nửa đêm tỉnh giấc không còn thấy nụ cười của em, là sự thất thần vô cớ mỗi khi làm bất cứ việc gì, là nỗi cô đơn trống trải sau niềm vui của mỗi lần thành công…

38. Tại sao em không trở về? Anh đã sắp từ bỏ tất cả rồi, tại sao em vẫn không chịu trở về?

39. Thì ra thích một người là ngay cả đi con đường người ấy đã đi qua cũng cảm thấy hạnh phúc.

40. Tôi chưa bao giờ gây sự với e, tại sao lại gây sự với tôi, đã gây sự rồi, sao lại bỏ dở giữa chừng ?

41. Chậu hoa trên ban công mua về để đấy, không biết đã ra hoa tự lúc nào, vài cành hoa đã tàn phất phơ trước gió, chỉ còn một cánh màu đỏ trên đài hoa nhỏ xíu màu tím nhạt. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.

42. Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian. Còn với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…

43. Giờ đây, cuối cùng tôi đã biết yêu, chỉ tiếc rằng em đã xa, đã mất hút trong biển người mênh mông.

44. Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp ra ngoài, thích hợp chụp trộm, thích hợp nắm tay nhau đi đến cuối con đường…

45. Đau? Em cũng biết đau? Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án! Làm sao em hiểu được?! Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!

46. Họ cho tôi mười năm, tôi cần Mặc Sênh cả đời.

47. Khi yêu một người tha thiết, dù có trải qua bao nỗi buồn, bao nỗi đau, bao xa cách nhưng cuối cùng vẫn nắm tay nhau để đi hết cuộc đời thì mới là hạnh phúc trọn vẹn nhất. Tôi vẫn nhớ mãi cảm xúc không diễn tả được bằng lời, chỉ biết đó là sự ấm áp ngập đầy trong trái tim khi nhìn thấy hình ảnh một cụ ông nắm chặt tay cụ bà khi qua đường. Hình ảnh ấy khiến tôi luôn tin vào một tình yêu vĩnh cửu…

Như vậy, trên là những đoạn trích dẫn hay Bên Nhau Trọn Đời của Cố Mạn mà blog muốn chia sẻ đến các bạn. Hy vọng bạn sẽ tìm được những câu STT và dòng Quotes trích dẫn hay trong Bên Nhau Trọn Đời mà bạn tâm đắt nhất.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết 60+ STT, Quotes & Trích Dẫn Tiểu Thuyết Bên Nhau Trọn Đời – Cố Mạn Tại Danh Mục Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Tiểu Thuyết của Blog chúng tôi Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Bài Viết Liên Quan:

90+ STT, Quotes & Câu Nói Hay Trong Đam Mỹ Tiểu Thuyết, Ngôn Tình

80+ Quotes Hay Tiếng Việt Tâm Trạng, Ngôn Tình Buồn & Nhập Tâm

STT, Quotes & Trích Dẫn Trong Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Lâm Địch Nhi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Truyện Đông Cung – Phỉ Ngã Tư Tồn

50+ STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Năm Tháng Vội Vã – Cửu Dạ Hồi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Đồng Hoa

STT, Quotes & Trích Dẫn Ngôn Tình Hẹn Đẹp Như Mơ – Phỉ Ngã Tư Tồn

STT, Quotes & Trích Dẫn Tiểu Thuyết Ngôn Tình, Lãng Mạn – Cố Mạn

Bên Nhau Trọn Đời / 2023

Tác giả: Cố Mạn Nguyễn Thành Phước dịch Bách Việt phát hành “Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long.”

“Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!” […] “Dĩ Thâm, em đã đếm mấy lần chín trăm chín mươi chín rồi. “

Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

“…Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ nhất là không biết phải chờ đến bao giờ. “

“Anh thấy Hà Dĩ Thâm là người thế nào?” “Lãnh đạm, lý trí, khách quan.” “Vậy người đó chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của anh ta.”

[…]

“Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.”

” Đau? Em cũng biết đau? Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án! Làm sao em hiểu được?! Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!”

” Dĩ Thâm, em rất nhớ anh… Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh… “

” Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ có người trong cuộc biết…”

“Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ.

Anh không muốn tạm bợ.”

“Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.”

“Bố con rất yêu con, bố nói con là mặt trời nhỏ của bố đấy. Ừ, cũng như mẹ đây.” Hà Chiếu. Ánh mặt trời rực rỡ. My sunshine.

[…]

“Đúng là con được chụp ra đấy. Năm ấy, nếu không vì mẹ con chụp trộm bố thì làm gì có con…” Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… bên nhau trọn đời.

“Bình thản bởi vì đã quyết đinh. Quyết định là sẽ chờ.

Đối với một số người, vết thương sẽ lành dần theo thời gian, ví dụ như trường hợp của tôi. Đối với một số người thời gian chỉ càng làm cho vết thương thêm rỉ máu, như với Dĩ Thâm. Thì ra những năm đó, sự bình thản của Dĩ Thâm chỉ là bề ngoài, có một loại vết thương nó xâm nhập vào xương tủy và hoành hành ở nơi không ai nhìn thấy. “

“Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.”

Lời Thoại ‘Sến Sẩm’ Đến Mềm Tim Trong Bên Nhau Trọn Đời / 2023

Từ khi bắt đầu công bố dự án, bộ phim “Bên nhau trọn đời” đã trở thành một trong những đề tài vô cùng hot trên mạng xã hội Trung Quốc.

Sau thành công của “Sam Sam đến đây ăn nè” thì chắc chắc sự kỳ vọng của người hâm mộ dành cho đứa con tinh thần tiếp theo của Cố Mạn là “Bên nhau trọn đời” chỉ có hơn chứ không thể kém.

Việc vào vai quá ngọt của nam thần Chung Hán Lương và “bảo bối” Trung Quốc Đường Yên khiến người xem “tâm phục khẩu phục”.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý trước cho những lời thoại ngọt ngào, đậm chất ngôn tình trong “Bên nhau trọn đời” nhưng người hâm mộ vẫn tan chảy trái tim khi nghe lại những lời thoại phim “sến sẩm”.

Cùng xem lại những lời thoại đậm chất ngôn tình trong “Bên nhau trọn đời”:

“Tôi nghĩ kĩ rồi, nếu 3 năm sau cô nhất định là bạn gái của tôi vậy tại sao tôi không sớm sử dụng quyền đó của mình”.

“Triệu Mặc Sênh, cô chạy chậm thế này, sao lúc trước lại đuổi kịp tôi nhỉ”.

“Anh ngẩng đầu nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên khuôn mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng. Anh thậm chí không kịp từ chối”.

“4’25s…Hay là hôm thi anh chạy trước, em đuổi theo sau. Hay là treo trước mặt em bức ảnh của anh”.

“Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện thì tất cả những người khác đều là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ”, Hà Dĩ Thâm nói chuyện cùng Hà Dĩ Văn về Triệu Mặc Sênh.

“Tôi thua rồi, bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn thua em. Thua thảm hại. Tôi không say, mà tôi điên”, Hà Dĩ Thâm say rượu cưỡng hôn Triệu Mặc Sênh.

“Mặc Sênh, anh rất tỉnh. Xưa nay vẫn vậy”.

– Sau này đừng làm mấy chuyện ngốc nghếch thế nữa.

– Đi xem mắt cùng người khác.

“Thực ra, cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi”.

“Bây giờ em có muốn quay về bên anh không? Anh không có ý định lãng phí thời gian vào vấn đề này, cũng chẳng có hứng để quen lại từ đầu với một cô gái khác và lại rơi vào một mối tình nữa. Thế nên anh thấy chỉ có em là thích hợp nhất…”.

“Anh cứ nghĩ rằng sự dịu dàng của anh có thể đem đến cho em cả thế giới này. Anh hoàn toàn có thể lấp đầy mọi chỗ trống trong trái tim em và anh có thể chuyên tâm ở bên cạnh em mỗi ngày để bù đắp cho những sai lầm trong quá khứ. Có lẽ anh đã quá ngây thơ khi cho rằng chúng ta có thể trở về như ngày xưa. Thế giới của anh một lần nữa lại tan vỡ chỉ trong phút chốc. Triệu Mặc Sênh, hãy nói cho anh biết làm thế nào anh mới có thể hết yêu em?” .

“Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần 999. Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến 1000”.

“Đau là cảm giác trống rỗng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười trẻ con của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án”.

“Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ nhất là không biết phải chờ đến bao giờ”.

“Bình thản bởi vì đã quyết định, quyết định là sẽ chờ”.

“Đối với một số người thời gian chỉ làm vết thương thêm rỉ máu, như đối với Dĩ Thâm. Thì ra những năm đó, sự bình thản của Dĩ Thâm chỉ là bề ngoài, có một loại vết thương nó xâm nhập vào xương tủy và hoành hành ở nơi không ai nhìn thấy”.

“Dĩ Thâm, em rất nhớ anh. Em nhớ anh. Anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh”.

“Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long”.

“Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ có người trong cuộc biết”.

“Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… Bên Nhau Trọn Đời” .

Các Trích Dẫn Trong Truyện Của Cố Mạn / 2023

1. Bên nhau trọn đời

Nếu ở đó trời quanh mây tạnh anh hãy ở lại.

Nếu ở đó trời mưa lạnh lẽo, thì anh nhanh chóng quay trở lại đay

Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó

Tình yêu là cốc nước , nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết.

Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian

Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…

–   

“Cậu thấy Dĩ Thâm là người thế nào?

Lãnh đạm, lý trí, khách quan.

Vậy cô ấy chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của Dĩ Thâm.”

  

–  

“Thực ra cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi.”

–  

– Tôi nói cho anh biết. Đây là một loại quy tắc giữa những người trưởng thành. Anh cũng không cần phải nghĩ nhiều. Tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu

-Tôi…Tôi là lần đầu tiên đấy, cô đừng có lợi dụng xong còn ra… ra vẻ ta đây.

– Lần đầu tiên à? Nhưng tôi cũng không chịu trách nhiệm đâu. Tạm biệt.”

Đã bảy năm trôi qua, tôi đột nhiên cảm thấy quãng thời gian đằng đẵng như vậy chỉ như trong khoảnh khắc của một cái quay đầu.

–  

Đối với một số người, vết thương được chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương thêm rỉ máu..

–  

Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhất là mọi kỉ niệm đều như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

–  

Đã không nghĩ ra thì tốt nhất nên nghĩ đơn giản đi vậy.

–  

” Có những loài hoa không tên lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.”

–  

Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh ấy nói: “Anh không muốn tạm bợ.”

–   

Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh…

–   

Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

Bảy năm xa cách, một người đàn ông khác…

Dĩ Thâm nhắm mắt.

–  

Mặc Sênh, anh thua rồi.

“Thế là thế nào?”

– Bằng ấy năm đã trôi qua, anh vẫn thua em, thua thảm bại!

“Vì sao giọng anh nghe đắng buốt đến vậy?”

– Dĩ Thâm, anh nói gì? Anh say phải không? – Mặc Sênh lo lắng hỏi. 

Im lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy chị ra. Trong ánh sáng lờ mờ, Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực, đau đớn như con thú bị thương, nhưng giọng của anh tỉnh táo lạ lùng:– Anh không say mà là anh điên!

–  

Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu

–  

Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

– Dĩ Thâm, em đã đếm mấy lần chín trăm chín mươi chín rồi.

Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

– Có một kiểu nhớ nhung là không ngừng gõ tên anh vào công cụ tìm kiếm

                                                                              -Triệu Mặc Sênh

2. Yêu em từ cái nhìn đầu tiên

 - 

Mô-za-a cố ý nói: “Lão tam có vấn đề, tại sao không chịu mặc trang phục tình nhân với tam tẩu chứ, hay là…”

Nại Hà đáp: 

“Bọn này vợ chồng lâu năm, cần gì mấy thứ đồ khoa trương đó.” 

Vi Vi choáng. 

–  

Vi Vi nhặt hai cọng cỏ lên phất vào người anh: “…Tóm lại anh muốn thế nào?”

 - “Khi nào em mới cho anh tốt nghiệp?”

“Hử?” Cô hỏi lại với vẻ thắc mắc, “Anh tốt nghiệp gì cơ?”

Anh đáp: 

“Chẳng phải anh đã học hai năm khoa tự động kiềm chế đấy thôi”

“Chúng ta vẫn chưa đến mức tắm hồ uyên ương mà”

     “Thì ra Vi Vi thích mãnh liệt hơn à?”

‘Ăn cơm mềm’ cũng nhiều rồi, dần dần cũng quen thôi.” “Những người không có phu nhân bảo vệ như các cậu không hiểu được đâu.”

3. Sam sam đến đây ăn nè

–  

Thế giới này, lời nói phát ra từ miệng của con người trong một ngày quả thật quá nhiều. Vậy tại sao mình phải để ý đến những lời nói của người mà mình không quan tâm? Chỉ cần người quan tâm đến mình hiểu mình là được rồi. Sự cạnh tranh trong công việc, vốn dĩ là chuyện khó tránh khỏi. Cây ngay không sợ chết đứng.

Người khác nói thế nào, đó chính là tự do của họ. Có thể khiến người khác im miệng hay không, đó mới là bản lĩnh của mình.

–    

“Đúng thế, tôi là Tiết Sam Sam. Tôi không có gia thế hiển hách, không có trình độ học vấn xuất sắc, cũng chẳng có quan hệ. Thế nhưng, ngoài việc sở hữu nhóm máu hiếm ra, tôi đây còn có tinh thần bị đánh cũng quyết không lui cùng bản năng sinh tồn mãnh liệt. Bất kể ở đâu, tôi cũng sẽ kiên cường vươn lên như cây cỏ dại. Tôi nhất định sẽ trụ lại ở đất Thượng Hải này”.

–  

“Tổng giám đốc, anh bỏ tôi xuống đi, tôi có cảm giác mỗi giọt mồ hôi của anh đều đang cười nhạo cân nặng của tôi”

–  

“Chủ tịch, chết vì no có tính là tai nạn lao động không?”

- ”Vì sao ngày nào tôi cũng đến văn phòng tìm anh, ngày nào cũng ăn cơm cùng anh, không phải do anh ra lệnh cho tôi, mà là vì… tôi bị sắc đẹp mê hoặc!” – “Nếu em đã mê sắc đẹp, vậy những chuyện xảy ra sau đó có phải là do sắc đẹp ấy vẫn chưa đủ mê hoặc em không?” – “Thực ra đó là vì… tôi làm bộ lạt mềm buộc chặt thôi”.

–  

“Phong Đằng, tôi… chưa yêu ai bao giờ. Tôi cũng không biết cảm giác yêu đương là thế nào. Trước kia tôi không hề nghĩ đến những chuyện này. Nhưng dần dần tôi phát hiện ra, khi không có anh, tôi cảm thấy rất lạc lõng. Anh chờ tôi ở ngoài cục cảnh sát, tôi thấy rất xấu hổ. Anh đưa tôi về nhà đón năm mới, cùng ăn cơm tất niên, tuy không quen lắm nhưng tôi rất vui. Tôi không biết khiêu vũ nhưng tôi có thể học được mà. Tôi không thể giải mã nổi anh nhưng tôi sẵn sàng để anh giải mã mình. Tôi nghĩ… tôi thích anh mất rồi. Vậy anh xem, anh có thích tôi không?”

–  ”Em không có bệnh, uống thuốc làm gì. Em muốn sinh con, cần anh, chứ không cần thuốc”  -Phong Đằng

–  

“Tiết Sam Sam, tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình mà không làm gì cả nữa”.

–   

“Mỗi ngày anh đều ăn cơm ở đây. Bỗng đến một hôm, có một cô gái xông vào sân thượng của anh. Anh ngắm cô ấy ăn cơm, rồi từng ngày cứ thế trôi qua. Có lúc thấy cô gái ấy cười, khi khác lại thấy cô ấy khóc. Cứ nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn cho đến khi khắc vào tim”.

–  

“Cháu có thể nuôi Sam Sam cho đến khi cô ấy trả hết nợ. Bọn cháu yêu nhau, tại sao chỉ vì nợ nần mà chia tay?”.

–  

“Chiếc nhẫn này có từ thời của cụ anh, chỉ truyền lại cho con dâu nhà họ Phong. Nó đại diện cho quá khứ. Giờ chiếc nhẫn xuất hiện ở đây, tức đại diện cho hiện tại. Nếu đeo vào ngón áp út của em thì nó đại diện cho tương lai của hai ta”.

–  

“Tiết Sam Sam, từ giờ em sẽ phải tập thích ứng với rất nhiều chuyện. Ví dụ như lúc xuống xe, chủ tịch không thể mở cửa cho em nhưng bạn trai thì có thể”.

–  

“Trên thế giới này, lời nói phát ra từ miệng con người trong một ngày quả thật quá nhiều. Việc gì phải để ý đến phát ngôn của những người mình không quan tâm chứ. Chỉ cần người quan tâm mình hiểu mình là được rồi”.

4. Nắng gắt

–  

Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy. Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi… Một khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại…”

–  

Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt.

– Tôi gặp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh…

–  

Có một bài trắc nghiệm thế này, nếu ăn nho, bạn sẽ ăn quả to hay quả bé trước. Tôi là người ăn quả to trước. Vì nếu như ăn quả bé trước thì có thể sẽ không ăn được quả to nữa. Vui vẻ ở trước mắt, tại sao cứ phải nghĩ xa xô

–    

Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì?– Nhiều hơn yêu một chút?– Anh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười :)– Với anh thì, đó chính là em!

Tôi chưa từng hiểu được thế nào là thực sự ly biệt.

Cho đến khoảnh khắc đó.

Sau này, chúng tôi có thể sẽ không còn gặp lại nhau.

Sau này, cho dù gặp lại, chúng tôi cũng chỉ vồn vã trong giây lát, rồi lại ly biệt.

Có lẽ lúc đó chúng tôi sẽ không còn buồn bã như bây giờ, vì chúng tôi đã không còn quan trọng với nhau đến thế, hoặc vì chúng tôi đã kiên cường hơn.

Một cô gái như em, ngay cả câu “mãi mãi không thể chấp nhận anh” cũng không đành lòng nói ra, mềm lòng đến vậy, tôi có ngốc mới không theo đuổi được em.