Top 9 # Xem Nhiều Nhất Trích Dẫn Hay Trong Mệnh Phượng Hoàng Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Altimofoundation.com

Mệnh Phượng Hoàng – Hoại Phi Vãn Vãn

Review này được viết rất lâu sau khi tôi đọc bộ truyện này. Nên cảm giác có thể không còn trọn vẹn và chi tiết như lần đầu đọc.Mong các bạn thông cảm!

Cố Khanh Hằng và Tô Mộ Hàn – rất lâu từ trước tôi có cảm tình với Cố Khanh Hằng hơn Tô Mộ Hàn. Nhưng khi nghe câu nói “Cả đời này thiếu gia đã sống quá mệt mỏi rồi” thì tôi lại nghĩ khác. Cái Cố Khanh Hằng muốn nhận được là thõa mãn nguyện vọng từ đầu của mình: Tang Tử được bình an. Còn Tô Mộ Hàn y không có gì cả. Thương cho con người muốn thoát chốn tranh đấu nhưng không được yên.

Và nếu viết theo ngôi thứ ba, chắc chắn không thể bỏ qua chi tiết Hạ Hầu Tử Khâm mừng rỡ thế nào khi Phất Hy trở về. Và như thế Hạ Hầu Tử Khâm cũng không thể trở thành nam chính được nhiều ngưòi yêu thích đến vậy.

Nếu truyện này viết theo ngôi thứ ba thì sẽ không đạt đến đỉnh cao như vầy. Ngôi thứ nhất lột tả được tình cảm Tang Tử. Lột tả được những gì Tang Tử hy sinh cho Hạ Hầu Tử Khâm cũng nhưng những chịu đựng vì đức lang quân của mình. Nó thể hiện ở chỗ Tang Tử chấp nhận được thể xác Hạ Hầu Tử Khâm không thuộc riêng mình nhưng chỉ cần trái tim là đủ.

Phải nói cách xây dựng nhân vật trong truyện này chân thực hợp thời đại vô cùng. Cũng như Hạ Hầu Tử Khâm, Tang Tử hiểu được cái gánh nặng mà hắn đang mang trên mình. Nàng không oán trách sự ích kỷ của các phi tần khác trong cung cấm này. Nhưng đến khi Phất Hy xuất hiện. Nàng sợ đối mặt hiện thực rằng mình chỉ là thế thân. Lần đầu tiên đọc tôi không thích cái tình cảm Tang tử dành cho Tô Mộ Hàn. Nhưng đến lần thứ 2 đọc lại, tôi cảm nhận đó là tình thương của một ngưòi em gái dành cho anh trai hay của đồ đệ dành cho sư phụ.

TANG TỬ: cô gái thừa sự thông minh và tham vọng của nữ nhi. Bằng tất cả sự nhạy bén của mình để đi đến trái tim đế vương.

Tất cả tâm tư của Hạ Hầu Tử Khâm đều phơi bày ra trước Tang Tư. Phải biết rằng suy nghĩ của bậc đế vương nào dễ tiếp cận. Cho nên phải tin tưởng nhau đến thế nào mới có thể chia sẻ như vậy.

Hình tượng vị vua phải ban ơn mưa móc cho chúng phi tần như thế mới đúng với thời cổ đại. Đó là trách nhiệm của một bậc minh vương theo quan niệm bấy giờ. Cho nên Hạ Hầu Tử Khâm hiểu được điều đó. Bản thân cũng muốn hoàn toàn trao hết cho ngưòi phụ nữ mình yêu nhưng giờ chưa là lúc.

HẠ HẦU TỬ KHÂM – một vị vua mà trước giờ đối với tôi là một hình mẫu vua hay nhất trong các bộ cung đấu đã đọc. Anh minh của một bậc đế vương, chung tình của một người đàn ông. Chi tiết tôi tâm đắc nhất là lúc Tang Tử bị nhốt vào lãnh cung. Hạ Hầu Tử Khâm đến thăm nàng và nảy sinh quan hệ. Khi đọc tới đây tôi nghĩ y không chạm vào Tang Tử vì sợ có người hãm hại đến kết tinh tình yêu của hai ngưòi họ. Hay chăng nữa là sợ trầm luân vào rồi sẽ không bao giờ dứt được. Cảm giác như một khi Hạ Hầu Tử Khâm chạm đến Tang Tử sẽ không bao giờ chạm đến bất kỳ nữ nhân nào nữa. Cho nên hắn phải nhẫn nhịn và hy vọng người hắn yêu cũng hiểu được hắn.

Từ một thứ nữ đi đến Hoàng hậu với bao quá trình chông gai. Từ một người không ai ngó tới đi đến trái tim đế vương.

– Amily Pham

Có một tình yêu trong tranh đấu

Nàng sinh ra với thân phận thứ nữ, con của một tiểu thiếp không được ai thừa nhận. Nàng lớn lên với trí tuệ và sự nhẫn nhịn để ẩn mình an toàn. Nàng tiến cung như một nô tì để có thể vươn tay bắt lấy vận mệnh, trả lại cho chính mình sự tồn tại vốn luôn bị phủ nhận.

Tràn ngập trong Mệnh Phượng Hoàng là những màn đấu trí có thể vắt kiệt sức sống của con người, nơi ấy, muốn sống thì phải mạnh mẽ, thông minh và cả nhẫn tâm. Cô gái nào khi mới vào cung mà chẳng ôm mộng ước, nhưng mà Hậu cung ba ngàn giai lệ, đã có bao người ôm hận ra đi mà còn chưa thấy mặt đế vương…

Tang Tử.Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ.Trong kế hoạch của nàng chưa từng có tình yêu, chỉ có khát vọng quyền lực và sức mạnh.

“Mệnh phượng hoàng”, rốt cục, có thể làm gì? Tang Tử chưa từng tin, nàng chỉ từng hận. Hận người cha chưa từng thừa nhận mình, hận những người chị chỉ coi nàng như nô tì, hận mười lăm năm chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đòn roi. Vậy nên nàng đấu tranh để có thể sống, để có thể chứng tỏ mình và rồi tình yêu đến.

Thẳng thắn mà nói, Tang Tử thực sự hạnh phúc dù hạnh phúc của nàng thực mệt mỏi, thực nguy hiểm giữa chốn cung đình, giữa bao mưu toan quyền lực… Nhưng có sao? Có một mục tiêu để hướng đến dù nó xuất phát từ hận thù, có một người để bảo vệ dù ban đầu chỉ lợi dụng nhau, có một người ở bên để trao đi niềm tin tuyệt đối vô điều kiện vẫn còn hơn là theo đuổi lời đoán mệnh mơ hồ.

Hoàng cung cũng có chân tình. Là chân tình trong trái tim thấu hiểu nỗi lòng quân vương thân bất do kỷ. Là chân tình trong tình yêu nguyện hy sinh cả tính mạng vì đối phương, chẳng màng đến quyền lực hay sống chết. Là chân tình bởi sự nhân từ và cả trân trọng những khoảnh khắc hiện tại quý giá từ một quá khứ khuyết thiếu quá nhiều tình yêu thương.

Yêu, đôi khi không phải là duy nhất, không phải là chiếm hữu, cũng không phải là sớm chiều bên nhau. Yêu là tin tưởng, và vì tin tưởng nên có thể bao dung, có thể thấu hiểu đến tận cùng, cũng có thể vai kề vai nhẫn nại chờ đến ngày có thể nắm chặt tay đi hết cuộc đời.

Ở một góc độ nào đó, Tang Tử và Hạ Hầu Tử Khâm giống nhau. Cũng phải, chính nàng đã thừa nhận, không giống nhau thì sao có thể yêu được nhau đó thôi. Cô độc, vô tình đến tàn nhẫn và khao khát yêu thương. Họ, một khi trái tim đã rung lên, thì sẽ bất chấp tất cả để bảo toàn thế giới của nhau, có mình, có đối phương, cùng sống, cùng chết.

Tấn Vương nói không sai, Hạ Hầu Tử Khâm có Tang Tử là may mắn, nhưng hẳn Tấn Vương không biết, có Hạ Hầu Tử Khâm là hy vọng cả đời của Tang Tử nàng, là niềm tin để nàng buông tất cả chống đỡ lấy giang sơn dù lệ rơi, dù nhỏ máu.

Có một tình yêu trong câm lặng

Yêu đơn phương là điều ngu ngốc nhất thế gian, chỉ là chuyện của trái tim, sao có thể khống chế, tựa như đêm mưa năm nào cô bé bước qua cánh cửa trốn sét và bước vào trái tim một người.

Yêu, là bảo vệ nhưng cũng là bất lực, là hạnh phúc nhưng cũng là hy sinh.Tô Mộ Hàn chưa bao giờ muốn bị cuốn vào thị phi, cũng chẳng hề vương vấn ngai vàng đế quốc vốn đã mất từ lâu, càng hy vọng mình có thể rời khỏi những tranh chấp vô nghĩa nhuốm máu bao người. Và sống sót, đôi khi lại là loại tra tấn thống khổ đến cùng cực và tuyệt vọng bởi gánh nặng xuất thân và quyền thế.

Trong ngôi chùa nhỏ của ngõ Trường Đại, phía sau bức rèm, hắn là Tô Mộ Hàn – là “tiên sinh” của nàng.

Trên chiến trường đạn lửa của hai đế quốc, phía dưới tấm mặt nạ, hắn là Hàn Vương – là chiến thần Bắc Tề thống lĩnh vạn quân.

Mỗi lần gặp là một lần đau khổ, mỗi lần nhìn là một lần Tô Mộ Hàn nhận ra những gì mình không thể đem đến cho nàng. Họ giống nhau ở sự cô độc nhưng lại quá khác nhau trong khát vọng. Hắn muốn một đời bình an, nàng lại không cam lòng với mối hận suốt mười lăm năm dài. Sai ở đâu và đúng ở đâu để họ lại gặp phải nhau trên con đường của mình?

Nếu năm ấy không có cung biến, nếu năm ấy Thái tử tiền triều không táng thân trong biển lửa, nếu năm ấy giang sơn vẫn còn là của Tuân gia thì liệu nàng có thể trở thành Thái tử phi, trở thành phượng hoàng của hắn?

Chẳng ai biết, vì giả định mãi là giả định thôi, nên chỉ còn lại ba năm hồi ức bình lặng với tình yêu bị chôn chặt bởi chẳng bao giờ có thể nở hoa kết trái. Và những gì hắn có thể, là hy sinh tất cả vì nàng, dù là Thái tử tiền triều, dù là Tô Mộ Hàn hay dù là Hàn Vương.

Hắn gặp nàng trong một đêm mưa và chia ly khi buổi bình minh đến. Sống hay chết đã không còn quan trọng nữa rồi, tựa như trái tim hắn mất đi bởi luôn dõi theo nàng, mãi mãi đến vĩnh cửu.

Có một tình yêu trong khoảng cách

Một trượng rất ngắn nhưng thực ra cũng rất dài bởi một trượng là khoảng cách Cố Khanh Hằng bảo trì mỗi khi gặp Tang Tử. Hắn và nàng từng là thanh mai trúc mã, từng có thời niên thiếu với bao ký ức buồn vui, từng có duyên nhưng lại chẳng có phận.

Với Cố Khanh Hằng, Tang Tử hiểu rõ hơn ai hết, hiểu rằng nàng không bao giờ cho phép mình kéo hắn xuống bùn, cuốn hắn vào thị phi tranh đấu, dẫm đạp lên nhau để giành lấy quyền lực. Nàng muốn bảo toàn thế giới của hắn, hy vọng của hắn, cuộc đời của hắn. Nhưng nàng có biết, thế giới của hắn, hy vọng của hắn, cuộc đời của hắn chính là nàng?

Vậy nên Cố Khanh Hằng tiến cung, lặng lẽ âm thầm với khoảng cách một trượng đầy quy củ để nhìn thấy nàng sống tốt, để bảo vệ cuộc sống của nàng, để giữ lấy tình yêu câm lặng của chính mình.

Tình yêu đơn phương ngốc nghếch.

Ngốc nghếch đến cố chấp hiểu lòng nàng nhưng không thể nghe theo nàng.Ngốc nghếch đến đau đớn đứng nhìn nàng “sống tốt” bên người khác và làm mọi thứ để bảo vệ cuộc sống ấy.

Ngốc nghếch đến tuyệt vọng khi phải chọn lựa giữa tình yêu, lòng trung thành với gia tộc.

Có khi, nguyện hy sinh tất cả cho tình yêu là một loại bi ai khó có thể nói nên lời, vậy nên Cố Khanh Hằng lùi lại, với khoảng cách và với cả nỗi đau, hạnh phúc khi được nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc.

Cuộc đời như một canh bạc

Mệnh Phượng Hoàng là một tiểu thuyết cung đấu với tất cả những tranh đoạt cần phải có để đạt được lợi ích và quyền lực. Ở Mệnh Phượng Hoàng dường như hiếm hoi lắm mới thấy được chút ánh sáng le lói của tình người nhưng rồi nó cũng sẽ lại bị những toan tính, âm mưu che đi mất. Cũng phải thôi, không tàn nhẫn thì sao có thể tồn tại, cung đình hoa lệ nhuốm đầy máu tanh.

Một đế vương mạnh mẽ, tàn nhẫn luôn ép mình vào trách nhiệm chỉ có thể buông lỏng bản thân bên người thương.

Một thái tử tiền triều trầm tĩnh, cô độc sống cả đời với ước vọng không bao giờ có thể đạt được.

Một công tử nhà đại học sĩ dịu dàng, yên lặng dùng cuộc đời mình để trao tất cả cho một người con gái.

Mỗi nhân vật trong Mệnh Phượng Hoàng đều có lý do để xuất hiện và vai trò để biến mất, mỗi chi tiết đều được sắp đặt để có ý nghĩa và được khai mở khi thời cơ đến. Quả thực, Mệnh Phượng Hoàng tựa như một cuộn chỉ rối tung cần người đọc kiên nhẫn tháo gỡ từng nút, từng nút để hé ra kết cục cuối cùng của nhân vật cho dù đó có là nhân vật chính hay nhân vật phụ, là người hiện diện từ đầu đến cuối hay chỉ là một cung tì thoáng qua. Trong thế giới ấy, Tang Tử, sau bao biến cố, đối mặt với đủ loại người, với sự dẫn dắt của Tô Mộ Hàn và Hạ Hầu Tử Khâm dần dần trưởng thành và đứng vững để có thể bảo vệ chính mình và bảo vệ giang sơn. Nàng mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và ở một khía cạnh nào đó, nhân từ hơn.

Trích Dẫn Hay Trong Tru Tiên

Những trích dẫn hay trong tiểu thuyết Tru Tiên

Trương Tiểu Phàm cứ đứng như vậy, mắt nhìn xa xa, mặc dầu trong tim hắn có vô vàn mong ước được ôm chặt lấy thiếu nữ này, nhưng cuối cùng thì hắn lại không dám. Có lẽ, nếu ta ôm nàng thật, cuộc đời ta rồi đây sẽ khác đi chăng? …. [Chương 29]

Đừng lo tới ngày mai, có được không? Ta đã đứng một mình ở chỗ này, và trong tâm thì nghĩ rằng, nếu như cả hai ta thật sự bị giam hãm đến chết trong tích huyết động, có khi lại là tốt hơn…Ít ra ta sẽ ko bao giờ hối tiếc. [Chương 58]

Ngươi cứu ta che chở ta, không tiếc đến tính mạng mình, ta cũng đối với ngươi y hệt vậy. Khổ sở trong lòng ngươi, trời biết ta biết, ta không thể nào chia sẽ cùng ngươi, thế thì chịu khổ cùng ngươi vậy. Tổng hy vọng có một ngày, ngươi có thể cùng người yêu trong lòng, vui vui vẻ vẻ cùng nhau… [Chương 61]

Ngươi không biết được, cái khổ chân chính ở trên đời, đều là do lòng người… [Chương 61]

Giống như những lời thề khắc sâu vào trong tim, không rời xa cho đến lúc chết. Bạn có dang cả hai tay ôm người yêu dấu đó vào lòng không? [Chương 76]

Những lời nói mang chút cuồng nhiệt ngây thơ của người trẻ tuổi, bạn có thể từng nhớ lại chăng? [Chương 76]

Bao nhiêu năm sau, khi bạn nghĩ về chuyện cũ, có còn nhớ năm xưa, đã từng có người nhẹ nhàng kể lời của trái tim mình đối với bạn? [Chương 76]

Từ nhỏ đến lớn, không biết có bao nhiêu người đối tốt với ta, tặng ta không biết bao nhiêu kì trân dị bảo, nhưng mà…, Kể cả đồ trân bảo của cả thiên hạ đang đặt trước mắt ta, cũng không thể so sánh được với cái tay áo này của ngươi vì ta mà lau cây trúc [Chương 76]

Quỷ lệ ngồi bên cạnh Bích Dao , ngưng vọng nhìn vẻ mỹ lệ đó , gã gương mặt trắng bạch, dịu dàng nói: “Ta về rồi, Bích Dao… ” … Ta đến Hắc Trúc Lâm. Nàng đoán thử ta đã thấy gì nào ? Nguyên lai, nằm trên mặt đất là cái thân hắc tiết trúc. Bích Dao, nàng nhớ mà, cả hai chúng ta, cùng ngồi trên cây trúc ấy… Không có gì thay đổi cả, Bích Dao… [Chương 87]

… Đã bao năm rồi, phút giây gặp lại… Ánh nhìn kỳ lạ đọng lại trong mắt người kia, Là sợ, ánh lên trong khoảnh khắc. Đột nhiên, cả thế giới phảng phất như dừng lại, chướng khí màu xám bị pháp bảo vô thượng bức lùi, từ từ hiện ra hình dáng nam tử ấy. Là nam tử đã khắc sâu trong tim ấy, ngay trước mặt đây. Nàng toàn thân bất động, chỉ có trái tim, màu nhiệm run lên. Khoảnh khắc đó, ngay ở trước mắt ! Khoảnh khắc đó, trong hơi thở này ! Là gì, mà nhanh hơn điện, Là gì, mà vấn vương sầu khổ trong lòng? Là tâm ý… [Chương 95]

Nguơi nói ta quay đầu là bờ, nhưng đối với ta bến bờ chính là biển cả đó. [Chương 98]

Hồng nhan xa, tương tư khổ

Lòng ta có ý mà khó bồi đắp

Mười năm tình tứ trăm năm trôi qua

Không cắt đứt được mối tương tư khó dứt [Chương 99]

… Lục Tuyết Kỳ khẽ run nhẹ, quay đầu trở lại, tiếp lấy mục quang của Quỷ Lệ, nhãn tình nàng trong vắt như thu thủy, đổng tử sáng ngời mà sâu thẳm, bỗng thấy ngân ngấn như có ánh nước, nhưng không ai nhìn thấy. Nàng nhìn lại người con trai đó, dáng gã đứng giũa rừng, lúc này sao gầy guộc mà khắc khổ, nàng tựu chung cũng phải nhận ra, gã không còn là người thiếu niên năm nào. Gương mặt quen thuộc ấy, nay sao tang thương và trầm tĩnh, còn đâu nữa những nét thơ ngây vui vẻ. Nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt như nước, dừng lại ở Thiên Gia thần kiếm trên tay, phảng phất như tưởng nhớ, một lúc sau, mới nhẹ nhàng nói : “Ngươi đã trở lại ?” “Trương sư đệ !” Nàng nhè nhẹ, nhè nhẹ nói: “Nguơi đã trở lại ?” Bốn chữ đó, nhẹ nhàng như gió ban mai, vây quanh hắn, bỗng biến thành như đá tảng, từng viên từng viên đả kích thâm tâm gã… … … Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, tạo thành nụ cười cay đắng: “Ta đã không thể trở về rồi… [Chương 100]

Từ sâu trong vết thương lòng bỗng hiện rõ dần một nhân ảnh. Tương tư…. khắc cốt ghi tâm… Giữa giá lạnh vô danh xuyên da cắt thịt, mối nhu tình ẩn tàng trong thâm tâm bỗng bừng lên ngưng kết thành ngọn lửa bập bùng. Là gương mặt của một người.” [Chương 107]

Ranh giới sinh tử, ngươi nghĩ đến điều gì? Là cơn mưa đêm trên núi trúc nhiều năm về trước? Hay là thân ảnh nhợt nhạt bên mình lúc rơi xuống vực sâu không đáy? Khi hoảng hốt nghĩ về quá khứ, chính là nụ cười u ám trong lần đầu gặp gỡ … [Chương 114]

Mười năm trước, tưởng chừng như chỉ mới hôm qua. Cái gì đã lặng lẽ thay đổi, tâm ý ta, hay ngươi ? [Chương 115]

Là ai nhẹ tiếng thở dài, là ai ánh mắt mông lung?

Kiếm quang như tuyết, là tim ai tổn thương?

Ai một mình múa kiếm! [Chương 120]

Nếu giết ngươi mà cứu được nàng thì ta sớm đã giết cả thiên hạ rồi. [Chương 143]

Tu đạo để làm gì? Sống để làm gì? Thế nào là chính, thế nào là tà?” “Ta bình sinh có điều vô cùng hối hận, ngày đêm ám ảnh, sống không bằng chết, thà không sinh ra trên đời. Sống không kỳ vọng thì thà chết vì người mình yêu.” [Chương 146]

Nếu không phải tình sâu thăm thẳm đến mức khó tự kiềm chế, sao có thể từ mềm mỏng ôn nhu chợt chuyển thành lạnh lùng như hơi sương. [Chương 174]

Thế gian này, một đời một kiếp, làm sao tìm được một người khả dĩ có thể bên cạnh mình cho tới lúc đầu bạc, nhất sinh bất biến? [Chương 175]

Cuộc đời này, có bao nhiêu chuyện, hoặc có bao nhiêu người, đáng cho mình từ bỏ tất cả? Nếu không có, phải chăng là bi ai? Nếu có, thì phải từ bỏ tất cả! [Chương 211]

Chúng sinh thiên hạ đối với ta không quan hệ, ngươi lập nên công đức gì ta chẳng cần biết, ta chỉ biết mười năm trước đây,ngươi một kiếm đã hại chết Bích Dao. [Chương 228]

Người ta sống cả đời, chết rồi không biết còn hay gì chăng? [Chương 235]

Bao nhiêu tháng năm, tình sầu nhân gian, thoắt cái hiển hiện trong ánh mắt họ, rồi cả hai cùng bật cười.

Một cơn gió nhẹ lùa tới, tiếng chuông đinh đang vang lên dưới mái hiên. Tấm áo xanh lục vẫn lất phất bay, như một nét cười. Tiếng chuông đinh đang trôi theo gió, vang vọng đi khắp nhân gian. [Chương 258] Câu hay nhất và là thương hiệu của Tru tiên: THIÊN ĐỊA BẤT NHÂN, DĨ VẠN VẬT VI SÔ CẨU tạm dịch là Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm.

Những Trích Dẫn Hay Trong Gone Girl

Nếu yêu thích bộ phim Gone Girl, bạn không nên bỏ qua những trích dẫn sách hay được tuyển chọn từ quyển sách cùng tên ( Cô gái mất tích ) của nhà văn Gillian Flynn

“Thật là chẳng dễ chịu chút nào khi nhớ về một ký ức ấm áp của ngày xưa mà chỉ có thể cảm nhận luồng khí lạnh lẽo còn sót lại”.

“Có một sự khác biệt giữa việc yêu một người vì chính họ và yêu tượng đài của người đó mà ta tự dựng lên”.

“Giấc ngủ giống như một chú mèo đỏng đảnh: nó chỉ đến với bạn khi bạn tỏ ra thờ ơ với nó”.

“Mẹ tôi thường hay dặn dò chúng tôi rằng: Nếu con còn đang lưỡng lự không biết điều mình sắp làm là tốt hay xấu, hãy tưởng tượng đến việc nó sẽ được in ra thành sách cho toàn thế giới này đọc”.

“Tôi không hiểu lý do hai người phải ở bên cạnh nhau nếu họ không thể khiến đối phương trở thành người hạnh phúc nhất”.

“Người ta hay nói những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đổ vỡ rất dễ bị tổn thương, nhưng đứa trẻ sống trong hào quang của gia đình hạnh phúc cũng có những trở ngại tâm lý của riêng nó”.

“Chúng ta dường như là người hoàn toàn khác khi chìm đắm trong tình yêu, và khi ta trở lại là mình, thì ngạc nhiên chưa – ta trở thành độc dược. Và rồi chúng ta sẵn sàng hoàn thiện cuộc đời nhau bằng những cách thức xấu xa và kinh khủng nhất có thể”.

“Tình yêu có thể khiến một người đàn ông tầm thường trở nên tốt đẹp. Nhưng cũng chỉ tình yêu đích thực mới có thể chấp nhận cho anh ta trở về con người tầm thường như vốn thế”.

“Tôi thường rất ít khi nói ra suy nghĩ của mình – thậm chí vào cả những lúc cần thiết. Tâm tư của tôi được cất giữ và phân loại rất rõ ràng: Sâu tận đáy cõi lòng tôi là hàng ngàn lọ thuỷ tinh chứa đựng vô vàn nỗi sợ hãi, căm phẫn, đớn đau. Nhưng chẳng ai có thể biết được nếu chỉ nhìn vào vẻ bên ngoài của tôi”.

“Mọi người thường hay bảo tình yêu chân thật luôn vô điều kiện. Đó được xem như luật bất thành văn. Nhưng nếu quả thật tình yêu không bị cản trở bởi bất cứ biên giới hay điều kiện nào, vậy tại sao mọi người phải lại liên tục cố gắng để giữ gìn nó? Nếu tôi biết người kia sẽ luôn bất chấp tất cả để yêu thương tôi, liệu tôi còn thấy mình cần phải hết lòng để có được tình cảm của anh ấy? Đáng ra chúng tôi phải bỏ qua tất cả thiếu sót của nhau mà tiếp tục yêu thương và vun vén. Nhưng rõ ràng rằng, không ai trong chúng tôi đã làm điều đó. Nó khiến tôi nhận ra tình yêu được bao trùm bởi rất nhiều điều kiện. Để duy trì tình yêu chẳng có cách nào ngoài việc phải giữ mãi hình ảnh tuyệt vời của mình trong mắt đối phương”.

“Cô ấy thật tuyệt vời – phải chăng đàn ông thường xem đó như là một lời khen? Và để xứng với tính từ “tuyệt vời” của các anh, tôi không chỉ phải vô cùng bốc lửa, thú vị, hài hước, mà còn phải yêu thích bóng đá, đánh bài poker, biết vài câu đùa “mặn” của cánh đàn ông. Rồi thì phải biết chơi điện tử và uống bia cùng các chàng, có tư tưởng cởi mở trong chuyện tình dục, không câu nệ các món ăn đẫm chất béo nhưng vẫn bằng cách nào đó, rạng rỡ và thon thả trong bộ trang phục size 2. Bởi vì tôi là “cô gái tuyệt vời” cơ mà. Bốc lửa và thấu hiểu. “Cô gái tuyệt vời” sẽ không bao giờ biết tức giận là gì, cô ấy sẽ chỉ luôn nở một nụ cười quyến rũ và để cánh đàn ông làm bất cứ thứ gì họ muốn. Coi nào, đừng ngần ngại làm khó tôi, tôi là “cô gái tuyệt vời” cơ mà”.

“Cả đêm bạn cố gắng tìm điểm chung với gã đàn ông được-định-nghĩa-là-hoàn-hảo – đêm dài là những chuyện đùa rời rạc được thốt lên vụng về rồi rơi tõm vào không trung. Hoặc anh ta cũng lờ mờ đoán được bạn đang cố đùa vui, nhưng rồi chả biết nên đáp lại thế nào cho hợp nhẽ, nên đành chật vật giữ chúng trong tay như những vết nhớp bẩn thỉu, đợi chờ đến lúc có thể lau sạch đi. Cả hai đều muốn làm gì đó để tìm kiếm lại con người mà ta đã yêu trước đây, nhưng hoá ra chỉ là đang tự chuốc say thật nhiều mà cố gắng lại chẳng bao nhiêu. Và sau đó, khi đặt lưng trên chiếc giường lạnh lẽo, bạn tự nhủ “Cũng ổn mà”. Và rốt cuộc đời bạn cũng chỉ là chuỗi dài những ngày “cũng ổn mà”.

“Bạn và chàng chỉ vừa mới hẹn hò thoáng chốc. Bỗng nhiên, bạn giật mình nhận ra mình đang nằm ườn trên giường vào một sáng Chủ Nhật, sách cầm hờ hững ở trên tay, bánh waffle nóng hổi tận giường và bên cạnh là chàng đang ôm hôn bạn nồng cháy. Mọi thứ còn tuyệt vời gấp nhiều lần hơn trong tưởng tượng của bạn, và bạn biết chẳng còn cách nào để trở lại điểm xuất phát. Và bạn nhận ra: “Đây là một nửa cuộc đời còn lại mà mình muốn trải qua? Cuối cùng thì thời điểm đó cũng đến”.

Abbie H.

Bạn có thể quan tâm đến chủ đề:

Những Trích Dẫn Hay Trong Sách

Những trích dẫn sách hay nhất mọi thời đại bạn nên ghi nhớ

Biết tin tưởng vào bản thân: Hình ảnh của bản thân bạn phản ánh những điều mà người khác tin tưởng bạn dựa trên năng lực của bạn. Bạn nên tin tưởng vào những khả năng của mình. Bạn nên biết rằng tất cả mọi vấn đề đều có cách giải quyết của chúng. Hãy là người luôn tin tưởng vào bản thân mình. Không nên trông chờ người khác sẽ giải quyết công việc cho bạn. Thử thách chính bản thân mình sẽ giúp bạn có nhiều tiến bộ hơn là việc chỉ cạnh tranh với những người khác. Bạn phải luôn có động lực muốn làm việc. Hãy thật thiết tha với tương lai rực rỡ đang chờ phía trước của mình. Hãy tự tạo nên sự khởi đầu cho bản thân. Và hãy chuẩn bị tinh thần để có thể chịu đựng được những thử thách sau này trong cuộc sống.

Luôn có một thái độ tích cực: Bạn cần phải biết rằng mình sẽ có một tương lai tốt đẹp bởi chính bạn là người kiến tạo ra tương lai ấy. Hãy tự hào cả về những thay đổi nhỏ bởi bạn biết rằng chính những thay đổi này cuối cùng đem lại cho bạn những thành công lớn. Bạn hãy biết chấp nhận một cách thực tế những phiền muộn và vấn đề rắc rối của cuộc sống, tuy nhiên bạn nên chọn cách giải quyết với một thái độ tích cực và đúng theo hướng của những vấn đề đó. Hãy biết cách kiềm chế thái độ của mình. Biết lắng nghe những gì lương tâm bạn mách bảo. Dù cho bạn biết chắc chắn là không hề có sự đảm bảo nào nhưng bạn vẫn cứ làm những gì mà bạn mong muốn.

Theo đuổi những chuẩn mực cao cả: Hãy tìm ra những gì là ưu điểm nhất của bạn và làm mọi việc để có thể đạt tới mức độ cao nhất đó. Bạn hãy tự hào về sự chính trực, tính thành thật và niềm tin vào sự công bằng của mình. Hãy nhớ rằng nói dối sẽ chỉ dẫn đến nói dối nhiều hơn mà thôi. Vì thế cam kết luôn làm hết khả năng của mình mà bạn đã hứa với bản thân đem lại nhiều ích lợi cho những ai gặp gỡ và làm việc với bạn. Bạn không nên từ bỏ những nguyên tắc và tiêu chuẩn cốt lõi của cá nhân mình.

Đánh giá: 4.92/5

Đố kỵ chỉ khiến bạn dậm chân tại chỗ, thậm chí tụt lùi, trong khi cuộc sống của những người bạn đố kỵ ngày càng tốt hơn. Người thông minh dành thời gian học hỏi, kẻ vô dụng chỉ biết gièm pha.

Không công bằng với bản thân là một loại công bằng. Kẻ mạnh luôn đề cao sự lựa chọn tự nhiên, người thích hợp mới tồn tại, chỉ có kẻ yếu mới ngày ngày kêu gào đòi công bằng.

Đừng coi thường những kẻ nịnh bợ, đó cũng là một loại năng lực. Nếu bạn lên làm lãnh đạo, bạn có thích nghe người khác nịnh bợ mình không? Điều bạn ghét chính là người khác có thể khiến sếp vui lòng, giúp bầu không khí vui vẻ, trong khi bạn không thể làm được điều đó.

Một ngày bạn sống thế nào, cả đời bạn sẽ như thế. Ngày mai mình sẽ bắt đầu đọc sách, bắt đầu học, bắt đầu dậy sớm đi làm. Những việc lên kế hoạch cho ngày mai, cả đời này khó mà thực hiện được, chi bằng bây giờ bắt tay vào làm ngay!

Đừng chỉ nghĩ theo chiều hướng an ủi mình. Khi bạn bè thành công còn mình chẳng có gì, bạn nghĩ họ có người chống lưng, có chồng là đại gia, có nền tảng gia đình vững chắc. Thật ra không phải bạn nghi ngờ tài năng của họ, bạn chỉ đang viện lý do để an ủi con tim tan vỡ của mình.

Muốn thay đổi thế giới, trước tiên cần thay đổi chính mình. Ai cũng muốn thay đổi cả thế giới, những thói hư tật xấu của mình còn không sửa được thì làm được việc gì.

Đánh giá: 4.91/5

Chúng ta là những lữ khách trong cuộc hành trình vũ trụ, là bụi sao cuộn tròn và nhảy múa trong những dòng xoáy của sự vô tận. Cuộc sống là vĩnh hằng. Chúng ta dừng lại một chút để gặp nhau, gặp gỡ và yêu thương, chia sẻ cùng nhau. Đây là khoảnh khắc quí báu. Và là một quãng nghĩ nhỏ nhoi trong sự vĩnh hằng.

Khi chúng ta ít mong đợi nhất, cuộc sống tạo ra thử thách để kiểm tra lòng dũng cảm và sự sẵn lòng thay đổi của chúng ta; tại thời điểm đó, không có lí do gì để giả vờ rằng chẳng có việc gì xảy ra cả, hay nói rằng chúng ta chưa sẵn sàng. Thách thức sẽ không chờ đợi. Cuộc sống là không nhìn lại. Một tuần là thời gian quá đủ để xem chúng ta có quyết định chấp nhận vận mệnh của mình hay không.

Bất cứ khi nào bạn muốn đạt được điều gì đó, hãy giữ cho mắt mở, tập trung và chắc chắn rằng mình biết rõ bản thân muốn gì. Không ai có thể chạm được mục tiêu trong khi nhắm mắt cả.

Biết điều gì đã đi vào kết thúc là điều rất quan trọng. Kết thúc những vòng tròn, đóng cửa, hoàn thành một chương, dù chúng ta gọi nó là gì cũng không quan trọng; điều quan trọng là hãy để lại quá khứ những khoảnh khắc cuộc đời đã qua.

Điều đơn giản nhất cũng là những điều phi thường nhất và chỉ những người thông thái nhất mới có thể tìm thấy chúng.

Tác giả: Baird T.Spalding

Luật thiên nhiên đã dạy rằng: “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. Một người sáng suốt đâu thể đi theo kẻ u mê…

Vạn vật trong vũ trụ dù ở cõi vô hình hay hữu hình đều được xếp hạng và phân loại theo quy mô của số 7. Tất cả mọi hình thức sinh hoạt trong dãy hành tinh hiện tại đều thuộc một trong 7 cung. Mỗi cung có 7 phân bộ hay 49 nhóm.

Tình thương là một năng lực sáng tạo khiến người thương và kẻ được thương trở nên “giàu có”

Thay vì đi tìm một chân lý, hãy tìm sự tuyệt đối ở nơi mình. Bởi, chân lý là để sống, chứ không phải để dạy

Tác giả: Viktor Frankl

Người ta có thể lấy đi của một người mọi thứ, chỉ trừ một điều: sự tự do – sự tự do trong việc lựa chọn thái độ sống trong bất kỳ hoàn cảnh nào, và sự tự do lựa chọn hướng đi của mình.

Đau khổ tự bản thân nó không có ý nghĩa gì cả, chính cách phản ứng của chúng ta mới khoác lên cho chúng ý nghĩa.

Sự căng thẳng giữa những gì mà một người đã hoàn thành với những điều mà người đó vẫn còn phải hoàn thành, hoặc khoảng trống giữa con người hiện tại của người đó với con người mà họ muốn trở thành.

Một người càng quên đi bản thân mình – bằng cách cho mình một lý do để phụng sự hoặc chọn cách sống vì một người mà mình thương yêu – thì người đó cũng có nhiều nhân tính và càng phát triển bản thân hơn.

Con người đi tìm ý nghĩa cuộc sống có thể gây ra căng thẳng nội tâm hơn là cân bằng trạng thái tâm lý nội tâm. Tuy nhiên, sự căng thẳng đó là một điều không thể thiếu về mặt sức khoẻ tinh thần.

những trích dẫn sách hay nhất mọi thời đại trích dẫn hay trong sách trích dẫn hay về sách trích dẫn sách hay