Top 15 # Xem Nhiều Nhất Trích Dẫn Hay Trong Bắt Trẻ Đồng Xanh / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Altimofoundation.com

Trích Dẫn Tiêu Biểu Trong Sách Bắt Trẻ Đồng Xanh / 2023

Xuất bản lần đầu tiên tại Hoa Kỳ năm 1951, tác phẩm này đã gây ra tranh cãi lớn vì đã sử dụng nhiều ngôn từ tục tĩu, mô tả tâm lý chán chường và vấn đề tình dục của vị thành niên. Nhân vật chính của Bắt trẻ đồng xanh, Holden Caulfield, đã trở thành hình tượng cho sự nổi loạn và thách thức của thanh thiếu niên Mỹ. Chính vì thế “Bắt trẻ đồng xanh” có nội dung gai góc và thô hơn cái tên mỹ miều của cuốn tiểu thuyết.

Những trích dẫn tiêu biểu trong Bắt trẻ đồng xanh:

Chương 1:

À, tôi quên kể là tôi đã bị đuổi. Tôi sẽ không quay lại trường sau kỳ nghỉ Giáng Sinh này, vì tôi đã thi trượt bốn môn, và nói chung, tôi không chịu học hành gì, chứ chẳng phải chỉ riêng bốn môn kia. Họ đã cảnh cáo tôi đến cả trăm lần – phải cố mà học hành. Bố mẹ tôi, hồi giữa học kỳ cũng đã bị mời lên gặp lão Thurmer hiệu trưởng. Nhưng tôi bất chấp tất, vẫn chẳng chịu học hành gì. Thế nên họ đã đuổi thẳng cánh. Họ đã đuổi khỏi Pencey vô khối đứa. Học lực bọn ấy đều rất chúa, thật đấy; toàn là những học trò giỏi hẳn hoi.

Chương 2:

– Hai ông bà, mỗi người có một phòng riêng. Cả hai đều đã ngót bảy mươi, nếu không hơn. Tuy thế, họ vẫn cố tận hưởng mọi lạc thú cõi trần, dù rằng một chân đã mấp mé bên miệng huyệt. Ăn nói thế là mất dạy, tôi biết, nhưng trong thâm tâm tôi hoàn toàn chẳng muốn nói thế chút nào.

– Ông già Spencer lại lắc đầu. Vừa lắc đầu, vừa cho tay vào mũi ngoáy lấy ngoáy để. Thầy ấy làm như thể chỉ lau mũi qua quít, nhưng kỳ thực đã thọc cả một ngón tay vào ngoáy. Chắc thầy ấy tưởng chuyện đó chẳng sao hết, bởi lẽ ngoài tôi ra, trong phòng chẳng còn ai. Tôi thì cố nhiên, tôi chẳng chấp làm gì, tuy rằng tôi chúa tởm cái trò cứ thọc tay vào mũi mà ngoáy trước mặt người ta.

Chương 3

Tôi chúa hay nói dối, trên đời đố ai sánh kịp. Một tật xấu thật đáng tởm. Rõ ràng tôi đang ra hiệu sách để mua một tờ báo vớ vẩn gì đó, nhưng nếu thình lình có ai hỏi đi đâu, tôi sẽ không chút ngần ngại, bảo ngay: đi xem ca kịch đằng rạp Ôpêra. Thật kinh khủng! Tôi bảo với ông già Spencer phải đến phòng tập thể thao gấp để thu dọn các thứ đồ đạc linh tinh, nói dối đấy. Kỳ thực, tôi chẳng đời nào dại dột để một thứ gì đằng cái phòng thổ tả ấy.

Chương 4:

Tôi vừa mới kể là Ackley ở bẩn kinh người. Thằng Stradlater cũng thế, nhưng bẩn theo kiểu khác. Bề ngoài thì chẳng có gì đáng chê. Lúc nào cũng bảnh bao như một ông hoàng. Nhưng các bạn cứ xem nó cạo râu khắc biết. Lưỡi dao thì gỉ ngoèn, trông đến phát tởm, lại đầy những lông với tóc và bê bết bọt xà phòng dẻo quánh từ những lần cạo trước vì cấm chịu rửa. Cho nên, trông thì bảnh đấy, nhất là khi nó chải chuốt, nhưng kỳ thực vẫn là đứa ở bẩn. Ai chứ Stradlater thì tôi chẳng lạ. Nó thích chải chuốt, khoe mẽ, vì nó tự mê mình, tự nghĩ mình đẹp trai nhất Tây bán cầu. Thực ra thì nó chỉ trông được thôi, – khoản đó phải nói cho công minh. Nhưng đó chỉ là vẻ đẹp vừa đủ để các ông bố, bà mẹ lật tập album trường ra phải tấm tắc khen: “Con nhà ai thế?” Một vẻ đẹp chỉ hiện rõ trong album thôi, các bạn hiểu chứ? Ở trường Pencey này vô khối đứa, theo tôi, còn đẹp trai bằng vạn nó, nhưng trên ảnh trông lại chẳng ra sao. Bọn đó, đứa thì mũi dường như dài quá, đứa thì tai vểnh lên. Khoản ấy tôi biết rất rõ.

Chương 6:

Tôi chẳng thèm trả lời. Vất nắm giấy vào sọt rác, hết chuyện. Rồi tôi lên giường nằm. Cả hai đều nín thinh hồi lâu. Nó cởi áo, chỉ còn một chiếc quần cộc trên người. Tôi vừa nằm, vừa châm một điếu thuốc. Hút trong phòng ngủ vốn bị nghiêm cấm, nhưng khuya khoắt thế này, đứa thì ngủ khoèo, đứa thì đi chơi vắng, nên tôi chẳng có gì phải sợ. Vả lại tôi đang muốn chọc tức thằng khốn kiếp Stradlater. Nó rất hay cáu khi thấy có đứa vi phạm quy chế ký túc. Nó không đời nào dám hút thuốc trong phòng. Còn tôi, vẫn phì phèo điếu thuốc trên môi.

Chương 7:

Bất thần, đến Trenton bỗng có một bà lên tàu, và ngồi xuống bên tôi. Trong toa vắng ngắt (…làm mình nhớ đến Spirtited away…), nhưng chả hiểu sao bà nọ vẫn không thích ngồi một mình, trên những dãy ghế trống thứ hai, thứ ba…Bà ngồi ngay xuống cạnh tôi, vì tôi đang thu mình ở dãy đầu cũng. Rồi đặt bừa cái túi sách đồ sộ ngay giữa lối đi lại, chẳng cần biết ông bán vé hoặc một hành khách nào có thể xéo phải. Chắc bà ta vừa rời một cuộc hiêu đãi hoặc vũ hội nào đó. Tôi thấy trên áo còn cài một nhánh phong lan tuyệt trần. Bà ta chắc đã bốn mươi, bốn lăm, nhưng vẫn đẹp kinh khủng. Tôi vốn dại gái. Thật đấy. Không, đừng nghĩ oan cho tôi, tôi hoàn toàn chẳng phải là thằng ăn chơi, tuy trông bề ngoài thì có vẻ thế thật. Tôi thích phụ nữ đẹp, chỉ có vậy.

Chương 10:

Ban nhạc Buddy Singer chơi dở thậm tệ. Họ chơi ầm ĩ khủng khiếp, nhưng ầm đến mức quái đản, chứ không phải một cách điệu nghệ, như các ban nhạc danh tiếng. Nói trắng ra là chẳng có ai, – bởi phần đông đều là những lão già hợm hĩnh ngồi với bồ. Trừ chiếc bàn bên cạnh đang có ba cô gái tuổi suýt soát ba mươi. Cả ba đều khá xấu xí, và nhìn mấy chiếc mũ họ đội, khắc biết họ là dân ở xa tới. Nhưng trong đám ấy có một cô, cô tóc sẫm, trông cũng chẳng đến nỗi khó coi. Gương mặt cô có một vẻ gì ngồ ngộ rất khó tả, nhưng khi tôi bắt đầu thử phân tích, thì gã bồi bàn lại xuất hiện. Tôi gọi một ly Whisky soda, nhưng dặn đừng pha thêm gì hết. – Tôi cố nói thật nhanh, nếu trù trừ, gã nọ sẽ biết ngay bạn chưa tới tuổi, và bạn đừng hòng được uống một giọt rượu nào. Tuy thế, gã vẫn hạch ngay:

– Rất tiếc, thưa ông, nếu ông không đem theo giấy tờ xác nhận đã đủ tuổi.

Chắc ông có mang theo trong túi bằng lái xe chứ ạ?

Tôi ném về phía gã một cái nhìn lạnh như băng, như thể gã vừa sỉ nhục tôi không bằng, rồi nói lớn:

– Tôi thế này mà anh thấy chưa đến tuổi trưởng thành, hả?

– Rất tiếc, thưa ông, nhưng chúng tôi có lệnh.

– Được rồi, được rồi, – tôi nói vậy, nhưng thầm nghĩ: “Quỉ bắt anh đi!” – Cho tôi một chai côcacôla vậy. Gã bắt đầu trở gót, thì tôi gọi giật lại:

– Anh làm ơn cho thêm vài giọt rum, được không? – Tôi nói bằng một giọng hết sức lịch duyệt và mềm mỏng. – Không lẽ đã vào đây ngồi mà vẫn tỉnh táo được à? Thêm có vài giọt, chẳng lẽ cũng bị cấm?

– Rất tiếc, thưa ông, tôi không được phép! – Rồi gã quay đi. Nhưng lỗi đâu phải ở gã? Gã có thể mất việc tức khắc, nếu mang rượu lên cho những khách khứa chưa đến tuổi trưởng thành. Mà tôi, rủi thay lại đúng là loại khách đang ở độ tuổi vị thành niên.

Chương 15:

Chương 19

Có lẽ bạn chưa từng sống ở New York nên không biết Wiker bar nằm trong một khách sạn rất sang trọng – Seton Hotel. Trước đây, tôi thường xuyên đến đó, nhưng sau lại thôi. Giờ thì tôi hoàn toàn không lai vãng tới đó nữa. Mọi người cho rằng đó là một khách sạn cực kỳ tao nhã nên tất tật bọn công tử bột đều mò đến. Chiều nào cũng có hai phụ nữ Pháp, Tina và Janine biểu diễn đến ba bận, họ chơi đàn dương cầm và hát. Một ả chơi đàn thối không tưởng được, còn ả kia hát toàn những bài bỉ ổi, không thì lại bằng tiếng Pháp.

Chương 24:

– Cái vực thẳm mà cậu đang rơi xuống thật khủng khiếp và tai hại. Ai rơi vào đó sẽ không bao giờ thấy đáy. Cứ rơi, rơi mãi. Điều đó thường xảy ra với những người, ở một thời điểm nào đó trong đời mình, bắt đầu tìm kiếm cái mà môi trường xung quanh quen thuộc không thể đem đến cho họ được. Đúng hơn là họ nghĩ rằng trong môi trường quen thuộc, họ không thể tìm được bất cứ cái gì cho mình. Và họ ngừng tìm kiếm. Ngừng tìm kiếm ngay, thậm chí không buồn tìm thêm lấy một cái gì đó. Cậu có dõi theo ý tôi không đấy?

Mua sách trên Fahasa

Trích dẫn hay nhất:

Tôi nghĩ sẽ kiếm việc đổ xăng ở trạm xăng nào đó, bơm xăng dầu vào xe mọi người. Tuy nhiên ấy là loại công việc gì thì tôi cũng cóc cần. Chỉ cần người ta không biết tôi và tôi cũng không biết ai cả. Tôi nghĩ điều tôi sẽ làm là, tôi sẽ giả làm một thằng câm và điếc. Với cách đó tôi sẽ khỏi phải nói chuyện vớ vẩn ngu ngốc với người nào. Nếu người nào muốn nói với tôi điều gì, họ phải viết lên một mảnh giấy ném cho tôi. Họ sẽ chán thấy mồ sau một thời gian làm như vậy, và suốt đời về sau tôi sẽ thoát cái nạn phải nói chuyện với mọi người. Mọi người sẽ nghĩ rằng tôi chỉ là một thằng phải gió vừa câm vừa điếc đáng thương hại, và sẽ để tôi yên. Họ sẽ để tôi đổ xăng và dầu vào trong những chiếc xe điên khùng của họ, và sẽ trả lương cho tôi các thứ, và tôi sẽ làm một cái chòi nhỏ đâu đó với tiền kiếm được và sống nốt cuộc đời của tôi ở đấy. Tôi sẽ dựng cái chòi cạnh rừng, nhưng không ở trong rừng hẳn, vì tôi muốn luôn luôn có nắng thật nhiều vào. Tôi sẽ tự nấu ăn lấy, và về sau, nếu tôi muốn, cưới vợ hay gì ấy, tôi sẽ gặp một cô gái đẹp cũng câm và điếc như tôi, và chúng tôi cưới nhau. Nàng sẽ đến sống trong chòi với tôi, và nếu muốn nói với tôi điều gì, nàng cũng phải viết nó lên một mảnh giấy như mọi người. Nếu chúng tôi có đứa con nào, chúng tôi sẽ giấu một nơi nào đó. Chúng tôi có thể mua cho chúng một lô sách rồi tự dạy chúng đọc và viết lấy.

Trích dẫn sách: Tôi Là Bêtô của Nguyễn Nhật Ánh

[Review] Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer

Review Sách Bắt Trẻ Đồng Xanh / 2023

Bắt trẻ đồng xanh, bạn sẽ thường xuyên thấy nó trong danh sách những tác phẩm kinh điển. Một bìa sách xanh mướt với dòng chữ bắt trẻ đồng xanh font chữ kiểu như chữ viết tay có phần lơi lơi như chơi đùa. Mình thích màu xanh lá ấy và nó khiến cho mình cảm thấy nhẹ nhàng như thiên nhiên xanh mướt dưới bầu trời xanh.

Mình có tìm hiểu một chút trước khi đọc nó thì có nhiều ý kiến trái chiểu và mình chỉ cân nhắc xem bên nào nhiều hơn thôi, không gian đa chiều và cảm nhận của mỗi người là khác nhau mà. Đặc biệt những tác phẩm kinh điển thường khiến bạn phải tập trung và nghĩ sâu hơn một chút để cảm nhận.

Cuốn sách không dày lắm, cả cuốn sách chỉ kể về có mấy ngày của Holden Caufield sau khi cậu bị đuổi khỏi trường học. Bối cảnh câu chuyện và tại nước Mỹ những năm 50 , mình đọc bản dịch của Phùng Khánh và có một số từ ngữ hơi lạ với hiện nay nhưng mình không hiểu rõ thời gian ấy bên Mỹ nên không biết bản dịch sang sát đến đâu, nhưng đối với mình nó vẫn tương đối dễ hiểu.

Thông tin cơ bản về sách Bắt trẻ đồng xanh

Công ty phát hành: Nhã Nam

Tác giả: J. D. Salinger

Ngày xuất bản: 09-2017

Kích thước: 13 x 20.5 cm

Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Văn Học

Loại bìa: Bìa mềm

Tác giả J. D. Salinger

Tác giả Jerome David “J.D.” Salinger cũng có một phần giống như khi là Holden Caufield khi mà ông không muốn in ảnh và thông tin của ông lên bìa sách, mình nghĩ chắc ông nghĩ làm thế có chút “bộ tịch” chăng. ^_^.

Tuổi 17 nổi loạn của Holden Caufield trong Bắt trẻ đồng xanh

Không chỉ riêng Holden Caufield mà đây vốn là lứa tuổi dậy thì của các bạn trẻ, thời điểm quan trọng và nhạy cảm dễ khiến cho những suy nghĩ và hành động sai lầm. Ngày nay cũng vậy mình thấy nhiều gia đình có con, em vào thời điểm này cũng khá là đau đầu đặc biệt là con trai vì chúng bắt đầu thích thể hiện mình là người lớn, bắt đầu không nghe theo hết thảy những lời bố mẹ nói, và bắt đầu bị ảnh hưởng lớn bởi những suy nghĩ rất khác so với trước đây.

Holden Caufield không giới thiệu về gia đình, hoàn cảnh và những điều xung quanh cậu cho đến hiện tại cậu 17 tuổi, cậu là cậu nhóc lười học, chán ghét mọi thứ, ngỗ ngược và hay nói tục và vì đã trượt 4/5 môn ngoại trừ Anh văn nên cậu bị đuổi học.

Nói tục chính là những câu giao tiếp thường như cơm bữa của cậu nên cậu không cảm thấy chúng có gì là không phải thế nên bạn sẽ thấy có rất nhiều từ ngữ thô tục trong đấy, nhưng thực sự đó chính là tả thực, chính là những gì mà Hollen nghĩ và dám nói.

Hollen nổi loạn và cậu thể hiện nó mà không nghĩ đến kết quả về lâu dài. Cậu đã bị đuổi học 4 lần rồi, cậu chán ghét trường học, chán ghét đa số mọi người mà cậu cho là “bộ tịch” khi bên trong một kiểu và biểu lộ lại là một kiểu khác. Cậu chán ghét khi mọi người luôn hỏi cậu có phải là người Công giáo không, cậu vô thần chỉ thích Giê su nhưng không thích các tin đồ của ông, cậu ghét sự giả dối của kịch nghệ và phim ảnh nhưng lại thừa nhận mình là một tay nói dối rất cừ. Cậu cũng giống như những thanh niên trạc tuổi thích ra vẻ làm người lớn khi thể hiện mình hút thuốc, uống rượu và biết về tình dục, gái gú, giống như một người trưởng thành hơn là một cậu bé.

Cậu nhìn nhận xã hội dưới ánh nhìn tiêu cực, theo cảm nhận của mình vì cậu là kẻ theo thiên hướng nghệ sỹ nên tâm hồn cậu nhạy cảm hơn và cậu sâu sắc hơn trong việc suy nghĩ và đánh giá mọi thứ. Cậu nhìn ta được sự giả dối trong cách mà hàng ngày mọi người vẫn nói chuyện và cậu cũng hiểu muốn tồn tại cần phải giả dối như vậy. Cậu nhìn thấy xung quanh là những kẻ thích khoe mẽ, làm màu, giả dối và đôi khi cả xu nịnh nữa.

Cậu bé cô đơn

Có lẽ cậu cô đơn trong những suy nghĩ của mình, tâm trí cậu luôn thấy muốn nói với những sự giả tạo, cậu như kẻ biết tuốt ngồi sau và chán ghét những hàng động của mọi kẻ xung quanh. Cậu cô đơn khi luôn tìm gì đó để làm để lấp chỗ trống cho khoảng thời gian mấy ngày, gọi điện cho ai, hẹn ai, làm gì, mong muốn có ai đó cùng cậu trò chuyện hay thực hiện cùng cậu những điều cậu mong muốn.

Cậu bé nhút nhát trong Bắt trẻ đồng xanh

Mọi thứ đa số đều diễn ra trong đầu của Hollen là chủ yếu chứ với bên ngoài phần lớn cậu vẫn đang đối phó. Hollen nổi loạn vì cảm giác muốn tự do nhưng cậu không phải 100% là kẻ không ra gì, cậu thích đọc sách và tin được không khi cậu nói “Thứ thực sự hạ gục tôi là một cuốn sách mà sau khi bạn đọc xong, bạn mong muốn tác giả đã viết nên cuốn sách ấy là một người bạn lớn của mình và bạn có thể gọi điện thoại cho ông ấy bất cứ lúc nào bạn muốn. Thế nhưng, điều ấy sẽ hiếm có lắm.” Cậu đọc sách và cảm nhận nó, đánh giá, do sánh và tìm thấy niềm vui trong nó. Những lúc như thế này dường như một Hollen nổi loạn đã biến mất.

Cậu cũng không hẳn là bất cần đời khi mà không dám về thẳng nhà và nói với bố mẹ về việc bị đuổi học và cũng không đi khắp nơi nói về chuyện mình bị đuổi hay là dùng tên thật của mình ở một vài chỗ. Cậu vẫn chỉ là một cậu bé.

Tâm hồn ấm áp trong Bắt trẻ đồng xanh

Dù cậu không thích Ackley một cậu bạn với đầy những điều khiến Hollen chán ghét nhưng cậu không tẩy chay mà còn rủ cậu ấy đi chơi vì biết cậu ta sẽ chẳng có gì để làm. Với Stradlater cũng không có khá hơn nhiều nhưng cậu cũng cho bạn mượn áo và làm giúp vài luận anh văn, hay như cậu bé cậu gặp trong rạp chiếu phim và ở công viên

Hơn hết là Hollen rất yêu gia đình đặc biệt là hai em, cách cậu kể về Allie và Phoebe đầy tự hào và yêu thương. Cậu nhớ những lúc nhỏ đưa các em đi chơi và chỉ mong muốn được “cà riềng cà tỏi” với Phoebe. Cậu đã đau đớn khi Allie mất vì bệnh bạch cầu (máu trắng), đã đập vỡ hết cửa kính bằng tay không để giải tỏa bớt nỗi đau. Đến giờ cậu vẫn luôn nhớ đến em, cậu thậm chí đã làm bài luận về chiếc găng tay của em ấy, cậu rất buồn khi em nằm dưới nấm mộ xanh cỏ.

Rất vui là cậu có Phoebe cô em gái đáng yêu mà cậu bất chấp việc bị phát hiện để về nhà thăm cô bé. Cậu mua đĩa nhạc mà cô bé thích và dù nó chỉ là những mảnh vỡ cô bé vẫn nhận và cất nó với sự yêu thương. Tin mình đi là cậu bé đã rất tốt với Phoebe thì cô bé mới yêu quý anh.

Hình ảnh cô bé lóc cóc cầm theo vali đòi đi với anh khiến mình cảm thấy vừa đáng yêu vừa cảm động. Mình đã tưởng tượng giữa quảng trường giống lớn cô bé mặc váy đội mũ và kéo theo một vali đang lững thững bước đi với vẻ mặt kiểu lo lắng xen chút giận dỗi. Và cả hai anh em mỗi người đi một bên đường nhưng vẫn để ý đến người bên kia, rất ngộ nghĩnh và đáng yêu.

Ước mơ bắt trẻ đồng xanh

Phoebe chính là người đã khiến cho Hollen đi lục tìm trong suy nghĩ của cậu về điều mà cậu mong muốn?

“Bởi vì anh không thích cái gì hết,” em nói. “Anh thử nêu một cái gì đi.” “Một cái gì? Một cái gì anh thích?”

“Anh cứ nghĩ là ‘nếu một đứa nào bắt được đứa nào’,” tôi nói. “Thế đấy, anh cứ tưởng tượng một bầy trẻ con chơi một trò chơi gì đó trong một đồng lúa mạch thật to. Hàng nghìn đứa trẻ con, và không có ai ở đấy – không có ai là người lớn, anh muốn nói vậy – trừ anh. Và anh thì đứng trên một mỏm đá điên khùng nào đó. Điều anh phải làm là, anh phải bắt tất cả những đứa trẻ nào chạy tới gần mỏm đá. Nghĩa là nếu chúng đang chạy mà không coi chừng chúng ở đâu, thì anh sẽ nấp ở một nơi nào đó rồi ra bắt lấy chúng. Anh sẽ làm như thế suốt ngày. Anh sẽ làm người bắt trẻ đồng xanh các thứ. Anh biết thật là điên khùng, nhưng đấy là điều độc nhất anh muốn làm. Anh biết vậy là thật điên khùng.”

Cậu không muốn trở thành ai đó trong xã hội giống như những người khác là những người mà ngay cả chính bản thân họ cũng không biết mình có phải là một kẻ bộ tịch hay không. Điều này cũng giải thích khi cậu thấy trên tường của trường Phoebe là đầy những chữ “đù má”, một kẻ nói tục như hơi thở nhưng lại khó chịu khi thấy chúng và muốn chùi sạch hết đi tất cả chúng, nghe thật vô lý nhưng cậu đã nghĩ đến những đứa trẻ, cậu không muốn chúng lớn lên mà bên cạnh chúng đầy rẫy những thứ như vậy.

Ước muốn của Hollen là trở thành một người bắt trẻ đồng xanh, tách rời khỏi xã hội mà cậu chán ghét, chỉ có cậu với lũ trẻ và cậu sẽ bảo vệ chúng từ trên cao, cậu sẽ đảm bảo cho chúng được vui vẻ và an toàn. Nó thật là đẹp với ước muốn mà chính cậu cũng cảm thấy điên khùng nhưng nó đã thể hiện rõ nhất tâm hồn đẹp đẽ của cậu. Tôi dường như có thể nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của cậu bé đang đứng nhìn lũ trẻ chơi đùa trên bãi cỏ xanh mướt, bình yên và hạnh phúc.

Link mua sách Bắt trẻ đồng xanh cho các bạn

Tiki.vn Link mua sách ở đây

Fahasa.com Link mua sách ở đây

chúng tôi Link mua sách ở đây

Một vài trích dẫn hay trong Bắt trẻ đồng xanh

“Có một vài điều không thể quy nạp hay giản lược gì hết. Nghĩa là thầy không thể nào cứ quy nạp và giản lược một điều gì chỉ vì một người muốn thầy làm thế.”

“Tuy nhiên, điều quan trọng nhất ở đây nằm ở chỗ bảo tàng là nơi mọi thứ lúc nào cũng ở đúng chỗ của mình. Không ai dịch chuyển. Bạn có thể đến đó cả trăm nghìn lần mà người Eskimo vẫn cứ chỉ mới đánh bắt xong hai con cá ấy, những chú chim vẫn đang trên đường di trú về phương nam, những chú hươu với những cái gạc xinh xắn, những cái chân mảnh khảnh vần đang uống bên ngoài cái vũng nước ấy, và người phụ nữ da đỏ ngực trần ấy vẫn đang dệt cũng cùng cái chăn ấy. Không ai khác đi cả. Thứ duy nhất biến đổi chính là bạn.”

“Biểu hiện của một kẻ thiếu chín chắn là hắn muốn được chết vì một chính nghĩa cao cả, trong khi biểu hiện của một người trưởng thành chắc chắn là anh ta muốn được sống khiêm nhường.”

Một chút trước khi kết thúc

Dù chỉ có hơn 300 trang sách nhưng thật sự mình cảm nhận có rất nhiều điều để nói về cuốn sách này, về cậu bé Hollen. Cuốn sách có rất nhiều điều mà mình chưa thể nói hết. Nhưng đây thực sự là một cuốn sách rất hay, rất đáng để chúng ta cảm nhận. Hollen đối với mình vẫn là một cậu bé có chút chấp chới của tuổi trẻ nhưng mang tâm hồn nhạy cảm, sâu sắc ấm áp, đẹp đẽ và trong trẻo

Sau tất cả với tình yêu thương của hai anh em thì Hollen đã có một khởi đầu khác. Tình yêu thương sẽ mang cậu về và cậu hoàn toàn có thể leo dốc lại.

787 views

15 Câu Trích Dẫn Hay Về Tinh Thần Đồng Đội / 2023

Lần đầu tiên khi trở thành doanh nhân, vào mùa Xuân năm 2002, tôi là tư vấn viên độc lập. Tôi làm việc theo thời gian riêng tùy ý, quyết định thành công của chính mình và tránh trả lời cho những ông chủ. Nhưng là công ty chỉ có một người, tôi bị giới hạn về tiềm năng phát triển. Nó có thể rất vui vẻ, thú vị hoặc hào hứng khi bạn được tự do một mình, nhưng nó cũng rất hạn chế. Công việc kinh doanh đầu tiên của tôi, cuối cùng, đã thất bại.

Sau đó, trải qua mười hai năm, hai công ty, 100 nhân viên, và ba lần có tên trong danh sách 500 công ty phát triển nhanh nhất của Inc, tôi đã học được rằng cách duy nhất để xây dựng một công ty quy mô và thành công lớn là phải xây dựng một đội nhóm lớn.

Không xét đến bạn thông minh, tài năng, chủ động hoặc đam mê thế nào, thành công của bạn ở vai trò quản lý phụ thuộc vào khả năng xây dựng và truyền cảm hứng. Một lãnh đạo thành công là người có thể truyền cảm hứng cho các thành viên của mình cùng làm việc với nhau tốt hơn hướng đến tầm nhìn và mục tiêu chung.

“Sự cam kết của mỗi cá nhân trong một nỗ lực nhóm chính là điều tạo nên cách làm việc của một đội ngũ, một công ty, một xã hội và một nền văn minh” – Vince Lombardi

“Người tài giỏi sẽ chiến thắng trò chơi, nhưng tinh thần đồng đội và trí óc giành chức vô địch.” – Michael Jordan

“Làm việc nhóm là khả năng làm việc cùng nhau hướng đến tầm nhìn chung. Là khả năng dẫn dắt những thành tích cá nhân vì các mục tiêu của tổ chức. Đây là nguồn nhiên liệu giúp những người bình thường có thể đạt được những kết quả phi thường.” – Andrew Carnegie

“Khi đơn độc chúng ta làm rất ít, cùng nhau chúng ta có thể tạo ra nhiều thứ.” – Helen Keller

“Hãy nhớ rằng làm việc nhóm bắt đầu bằng việc xây dựng lòng tin. Và cách duy nhất để làm điều đó là vượt qua được nhu cầu tự phòng thủ khỏi mọi tổn thương trong mỗi người chúng ta.” – Patrick Lencioni

“Tôi mời mọi người đến để lựa chọn sự tha thứ chứ không phải chia rẽ, làm việc theo nhóm cần vượt qua tham vọng cá nhân.” – Jean-Francois Cope

“Không ai trong chúng ta thông minh bằng tất cả chúng ta.” – Ken Blanchard

“Đến với nhau là một sự khởi đầu. Giữ được nhau là sự tiến triển. Làm việc cùng nhau là sự thành công.” – Henry Ford

“Nếu tất cả mọi người cùng nhau tiến về phía trước, thì thành công sẽ tự nó đến” – Henry Ford

“Sức mạnh của nhóm là từng thành viên. Sức mạnh của mỗi thành viên chính là nhóm.” – Phil Jackson

“Sự hợp tác cho phép giáo viên nắm bắt được khả năng của từng người tạo nên trí tuệ tập thể.” – Mike Schmoker

“Phải có hai hòn đá mới có thể đánh lửa.” – Louisa May Alcott

“Đoàn kết là sức mạnh. Khi có tinh thần đồng đội, sự hợp tác thì có thể đạt được những điều tuyệt vời.” – Mattie Stepanek

“Luyện tập cùng đồng đội chính là nét đẹp trong môn thể thao của chúng tôi, nơi mà bạn có thể hoạt động năm người như một. Bạn sẽ trở nên vị tha.” – Mike Krzyzewski phát biểu

“Tinh thần đội nhóm tốt nhất đến từ những người đang làm việc một cách độc lập hướng đến một mục tiêu chung.” – James Cash Penney

Bạn sẽ làm tốt hơn cùng với nhóm của mình hay là bạn có thể làm mọi thứ một mình? Câu trích dẫn yêu thích của nhóm các bạn là gì?

(Nguồn ảnh: internet)

Lược dịch từ Inc.

Trích Dẫn Hay Trong Manga Và Anime / 2023

Tokoyo Babylon

– You can’t save anyone. Do you think you can save everyone when you don’t understand their pain? Cậu không thể cứu ai cả. Cậu nghĩ cậu có thể cứu vớt người khác trong khi cậu không hiểu nỗi đau của họ ư ? Subaru (Tokyo Babylon)

Death Note

Remu ( Death Note )

– Tôi là thầy giáo vì đại nhất thế giới Onizuka (Great Teacher Onizuka)

Imadoki

– Sakura là sakura, hoa mai là hoa mai, co người cũng như hoa, sống sao cho có ích là được! Tanpopo (Imadoki)

Shin Angyo Oshi

– Thế giới này như 1 màn nhện, chúng ta ko thể nào thoát khỏi nó. (Shin Angyo Oshi)

– Con người luôn tin vào kỳ tích khi họ trở nên tuyệt vọng. Nhưng vì chúng ta cũng là con người nên sẽ nhận ra rằng kỳ tích chỉ là ảo tưởng. Munsu (Shin Angyo Oshi)

Munsu (Shin Angyo Oshi)

– Tuyết dù rơi trên mặt đất và bị dơ bẩn thì nguyên thể của nó vẫn là màu trắng tinh khiết. Munsu (Shin Angyo Oshi)

Yaiba

– Nếu dễ dàng thì chẳng ai gọi đó là ước mơ nữa… Yaiba (Yaiba)

Hana Yori Dango

– Cứ gục đầu vào ngực tôi đi. Hãy để tôi làm chỗ dựa cho bạn Rui Hanazawa (Hana Yori Dango)

– Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của bạn là mình hạnh phúc rồi Tsukushi (Hana Yori Dango)

– Anh sẽ đợi cho đến khi em chấp nhận anh. Dù 10 năm, 20 năm hay hơn thế nữa .Dù cả thế giới đối địch với em , thì anh luôn ở bên em, bảo vệ em” Tsubaki’s husband (Hana Yori Dango)

Fruits Basket

– Tớ không cho rằng nhút nhát là điều hay. Nhưng cũng không tin cứ mạnh mẽ là tốt. Ai đó nói cá lớn nuốt cá bé, nhưng chúng ta không phải là động vật mà là con người. Yuki (Fruits basket)

– Khi bóng tối tràn ngập, người ta mong đợi ánh sáng…Tất cả đều có giá trị của nó. Dù vấp ngã, phạm sai lầm cũng không phải là điều xấu. Khi tự hỏi “Mình đã rút ra được gì ?” thì mình đã hiểu được giá trị của những lần vấp ngã ấy. Kyoko (Fruits basket)

– Một ngày nào đó, khi mỗi người chọn cho mình một con đường , sẽ có lúc cảm thấy nản lòng, cô độc…Nhưng đừng vội thất vọng. Nhất định sẽ có người tiếp sức cho mình…để đi tiếp con đường đó. Kyoko Honda (Giỏ trái cây)

Hikaru No Go

– Nếu như cậu cứ tiếp tục theo đuổi aỏ ảnh của tôi,một ngày nào đó cái tôi thực sự cuả tôi sẽ theo kịp cậu. Shindou Hikaru ( Hikaru no go)

Fullmoon Wo Sagashite

– Nếu em có thể chuyển nỗi đau thành lời bài hát…nước mắt tuôn trào và em thấy mình dường như đang khóc…hình bóng anh vẫn lặng yên và trở nên rạng rỡ dưới ánh trăng sáng thật ấm áp và dịu dàng.Có những lúc em cảm thấy lạnh lẽo…chỉ vì một chút vô tâm của anh.Nhưng em tin rằng anh mãi là người em yêu quí nhất.Trong nhưng cơn mưa buốt giá,chỉ mình anh mới có thể sưởi ấm trái tim em.Mãi mãi chỉ mình anh thôi… Fullmoon (Fullmoon wo sagashite) Samurai Deeper Kyo

– Người được gọi là samurai, nói gì thì nói vẫn là loại người chỉ biết vung kiếm giết người…Đúng thế…Và nếu đã vậy…thì ít nhất anh sẽ dùng kiếm ấy để bảo vệ những người quan trọng đối với anh…Vì những người yêu quý anh…Và vì anh không muốn mất đi những nụ cười tươi như nụ cười của em… Sanada Yukimura (Samurai Deeper Kyo)

Pretear

– Tôi muốn trở nên dũng cảm hơn, kiên cường hơn… Để nhược điểm của mình không tổn hại người khác… Tôi muốn kiên cường hơn!! Rồi sau đó, dù chút ít cũng được, tôi muốn bảo về những người quan trọng của mình, những sự vật đáng trân trọng! Awayuki Himeno (Pretear) Tokyo Crazy Paradise

– Đối với một người sống nghiêm túc thì đó là một bức tường sắt không thể lung lay, phải bằng mọi cách để vượt qua bức tường chắn trước mặt, nhưng sau khi vượt qua bức tường chắn đó thì bức tường đó sẽ đổ sập ngay xuống bản thân mình Cậu hiểu ý tôi chứ ? Nếu bước vào con đường phạm tội, chính bản thân mình cũng bị hủy hoại Takuma Koukuzi (Tokyo Crazy Paradise)

Flame Of Recca

– Đã là con người thì phải luôn tự hoàn thiện mình chứ! Fuuko Kirisawa ( Flame Of Recca) Monster

– Không ai thực sự muốn chết cả. Tenma (Monster)– Em phải cố gắng sống .Vì tôi đã mất tất cả để em được sống Tenma ( Monster )

– Con quái vật trong người tôi đang lớn dần lớn dần… (Monsters)

Koucha Ouji (Hoàng tử hồng trà)  – Sự vật quanh ta muôn hình muôn vẻ. Không cần phải gấp gáp, cũng không cần phải chậm rãi, cứ để mọi việc theo đúng tuần tự của nó. Đi nhiều nơi sẽ gặp nhiều tình huống khác nhau. Kevin (Koucha Ouji – Hoàng tử hồng trà)

Saint Seiya

– Hoa nở rồi lại tàn.Sao tỏa sáng rồi lại biến mất.Cả vũ trụ mênh mông cũng phải đối mặt với thời khắc bị hủy diệt. Vì vậy,đời người chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy,con người dù biết yêu thương hay chỉ biết hận thù,dù vui vẻ hay buồn bã,chiến đấu hay giúp đỡ lẫn nhau…rồi sau đó cũng đi đến một giấc ngủ vĩnh hằng Shaka (Saint Seiya)

Godhand Teru – Bàn tay thần sầu

– Mỗi người chúng ta đều chào đời với tấm thân trần trụi. Khi sinh ra, mình khóc còn người ta thì cười. Chân giá trị của 1 con người là sống sao để khi chết đi, mình cười còn mọi người phải khóc Teru (Godhand Teru – Bàn Tay Thần Sầu )

Hoa Hướng Dương

– Anh phải ra đi bởi vì anh không còn sự chọn lựa nào khác nhưng dù chúng ta có ở nơi nào trên thế giới này ,thiên đàng hay địa ngục thì tình yêu của anh đối với em chỉ có nhiều hơn chư không hề ít đi .Chỉ cần một ngày nào anh còn sống ,trái tim anh còn đập thì hình ảnh của em vẫn mãi còn trong trái tim anh ,anh hứa với em điều đó . Tatsuya Asayo (Sunflower – Hoa Hướng Dương )

Youth Gone Wild – Tuổi Trẻ Cuồng Nhiệt

– Thượng Quan Phi à, đừng cố chấp nữa. Người ta không hiểu mình, anh thấy vui lắm sao ? Tiểu Khiết (Youth Gone Wild)

Thượng Quan Phi ( Youth Gone Wild )

– Reckless Life (Youth Gone Wild)

Vocals: Vương Tường

Đâu là ý nghĩa cuộc sống này? Tôi không muốn như thế Ai? ai có thể thay tôi những ngày tháng này, cuộc sống này? tôi không muốn tiếp tục Khi buông trôi chính mình, tôi chìm xuống Thượng Đế có nghe con kêu cứu? Con tin vào ngài nhưng sao con vẫn chưa vui? Đành tiếp tục thôi… Black Jack Black Jack (Black Jack)

– Con người phạm tội đã có con người xử phạt.. nhưng con người lại có cả quyền xử phạt động vật ư ?

– Vẻ đẹp chỉ là trào lưu bên ngoài. Những gì tự nhiên vẫn là đẹp nhất.

Black Jack (Black Jack)

Cuộc sống phiêu lưu ai có thể nói với tôiĐâu là ý nghĩa cuộc sống này? Tôi không muốn như thếAi? ai có thể thay tôi những ngày tháng này, cuộc sống này?tôi không muốn tiếp tụcKhi buông trôi chính mình, tôi chìm xuốngThượng Đế có nghe con kêu cứu? Con tin vào ngài nhưng sao con vẫn chưa vui?Đành tiếp tục thôi…Black Jack – Trái đất của chúng ta đang lâm bệnh, cần có những bác sĩ chữa bệnh cho nó..!Black Jack (Black Jack)Black Jack (Black Jack)

– Vì biết cười nên con người mới là động vật bậc cao. Black Jack (Black Jack)

– Phải tiếp tục sống! Sẽ có những ngày chúng ta mỉm cười hồi tưởng lại những gian nan trong quá khứ! Black Jack (Black Jack)

– Con người muốn sống một cách bình thường vui vẻ thì không nên biết cuộc sống ngắn hay dài. Black Jack (Black Jack)

– Khi trái tim em chẳng có máu hay vết thương và em thật sự không biết đau ở đâu hoặc vì sao thì giấc mơ chính là nơi mà người ta có thể thấy được tại sao họ đau khổ.

Black Jack (Black Jack)

Ah! My Goddess

– Mỗi con người sinh ra đều có những đặc tính và sở trường riêng, có một qủa tim riêng của chính mình ko ai giống ai. Nhưng, đó ko phải là sự bất công, mà đó là để mỗi con người đều có sở trường riêng va tiềm năng riêng. Belldayday (Ah! My Goddess)

Tenshi wo Tsukuru

– Trên trái đất này, con người nhiều đến mức ko thể đếm hết được. Thế mà, chúng ta vẫn gặp nhau. Yuki (Tenshi wo Tsukuru)