Top 11 # Xem Nhiều Nhất Trích Dẫn Hay Trong Ai Rồi Cũng Khác / 2023 Mới Nhất 11/2022 # Top Like | Altimofoundation.com

Ai Rồi Cũng Khác – Hamlet Trương / 2023

Tôi ngồi một mình dọn dẹp lại căn phòng nhỏ, bỗng bất ngờ rơi ra từ chiếc hộp nhỏ quyển lưu bút ngày xưa. Tôi mỉm cười lật giở từng trang, trong đó có những câu nói kinh điển mà học trò hay ghi cho nhau kiểu như ‘’đã là bạn thì suốt đời là bạn, đừng như khúc sông lúc cạn lúc đầy’’. Tôi nhắm mắt hồi tưởng, quá khứ trờ vể làm tôi muốn gặp lại những người bạn cũ biết bao…

Trong tuần đó, tôi đã có những cuộc hẹn bất ngờ. Có một vài người giờ đã sang Mỹ, Đức… định cư, một vài người không còn giữ số điện thoại cũ, một vài người thì quá bận. Cuối cùng, tôi chỉ có thể gặp hai đến ba ‘’đại diện ngày xưa’’ mà thôi!

Người bạn đầu tiên.

Bạn trông trưởng thành hơn rất nhiều. Bạn có một vài chi tiết không thay đổi lắm. Tôi còn nhớ những kỉ niệm điên rồ mà chúng tôi đã từng làm cùng nhau lúc đi học, và khi nhắc lại bạn vẫn mỉm cười. Rồi cả hai chúng tôi, bất chợt nhận ra đây có thể là lần gặp lại cuối…

Bởi bạn đã không còn những tính cách thuở xưa nữa, bạn đã là một con người mới. Bởi câu chuyện mà chúng tôi có thể nói với nhau không còn gì khác hơn là chuyện ngày xưa. Tất cả những cuộc gặp sẽ không thể chỉ nói chuyện ngày xưa… Bởi ngành nghề bạn đang làm, tôi không có chút kiến thức hay quan tâm nào. Ngược lại, ngành giải trí của tôi với bạn là cái gì đó quá ồn ào, nhảm nhí…

Hai người bạn từng rất thân, nhưng giờ ngồi đó nhìn nhau chỉ mỉm cười để thời gian trôi qua trong vô vọng. Cái đồng hồ trên tường, trên tay chúng tôi gõ từng nhịp chán nản, như hiểu rằng cuộc hẹn này là một cuộc hẹn dở ẹc.

Tôi còn có những anh bạn thân cùng đi học chung thuở học cấp một. Chúng tôi nói cười, ăn uống, bên nhau hằng ngày. Chúng tôi tin rằng mọi thứ thay đổi thế nào thì mình vẫn sẽ có nhau. Cho đến khi thời gian mang chúng tôi rời xa mái trường, thay đổi mọi thứ xung quanh chúng tôi, và thay đổi chúng tôi. Đến khi tôi tìm lại họ, chúng tôi như những người bạn mới, phải làm quen gần như là từ đầu.

Tôi chợt hiểu ra…

Chúng ta có nhiều người bạn bây giờ không liên lạc nữa, chúng ta không quên mất họ vì những người bạn cũ cũng gợi nhắc về một miền quá khứ nơi ta hiện diện, là một phần đời ta đã qua. Chúng ta có những người yêu cũ, cũng chưa bao giờ lãng quên. Vì họ đã là người xứng đáng để mình yêu, thì mình nên có trách nhiệm với lựa chọn của mình và trân trọng nó, dù ngày xưa hay ngày nay hay ngày sau. Nhưng chúng ta cũng không thể làm gì khác hơn là để họ ở yên trong quá khứ. Bởi những con người đó đã trưởng thành hơn, đã quan tâm đến những điều khác, đã có những xáo trộn tâm thức dẫn đến xáo trộn niềm tin. Và họ không còn phù hợp cùng chúng ta để đứng chung một nơi, nhìn chung một hướng.

Chúng ta không đi với nhau nữa, không có nghĩa là phải ghét nhau. Đơn giản là vì chúng ta giống những con đường, đã cắt những con đường này thì sẽ cắt những con đường khác, ở những nơi khác.

Thời gian không chỉ là phương thuốc thần kỳ làm xoa dịu những nỗi đau, nó còn làm người ta trở thành một người khác. Như câu nói triết học kinh điển: Không có gì là tuyệt đối (Ngay cả trong chính câu nói này!).

Người mới hôn nào còn là một cô bé ngây thơ, vài năm sau đã có thể trở nên gợi cảm. Người mới hôm nào còn tin người tin đời, ngày mai đã nhìn ai cũng bằng đôi mắt ‘’Tào Tháo’’. Người dở qua tháng năm đã giỏi, người xấu qua tháng năm thành đẹp… Mọi thứ dịch chuyển không ngừng, trở thành những gáo nước lạnh vào mặt chúng ta nếu có đôi lần quên đi điều đó.

Trong một khắc ta bất ngờ, sau đó ta đành mỉm cười chấp nhận. Dù biết rằng tin vào mọi thứ sẽ thay đổi làm tim chúng ta đau lắm! Nhưng nếu chúng ta không dám chấp nhận một ai đó sẽ khác đi, thì sẽ có lúc phải đau nhiều hơn.

Ngay chiều đó, tôi nhắn tin với những ‘’đại diện ngày xưa’’: Xin lỗi, tao có việc đột xuất nên hẹn gặp lại mày một dịp khác. Cái ‘’dịp khác’’ đó có thể không bao giờ đến, hoặc sẽ đến và chúng tôi lại tương phùng nhưng trong một tâm – thức – mới. Chỉ là tôi sẽ không cho phép mình đắm chìm trong ngày xưa nữa, khi mọi điều kiện tạo nên cái ”ngày xưa” đó đã không còn.

Tôi giờ đã khác. Bạn giờ đã khác. Ai rồi cũng khác…

Chia sẻ:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Tổng Hợp Những Stt Ai Rồi Cũng Khác Hay Nhất / 2023

Những câu Stt hay về sự thay đổi trong cuộc sống

3 Nếu cuộc đời không có lúc lên lúc xuống, thì khác gì bạn đã chết?

9 Khi thay đổi, bạn chẳng phải cô đơn, khi mà bạn chuyển động, thời gian, toàn cầu là hai thứ sẽ chuyển động theo bạn. Bạn điều chỉnh chừng nào thì những người có mặt trong cuộc sống của bạn sẽ điều chỉnh hoặc được thay thế bởi các người đối diện.

13. Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, cái khác sẽ mở ra.

16. Để thay đổi cuộc sống hãy thay đổi cách nhìn nhận của bản thân.

Điều gì khiến ta luôn thất bại khi thay đổi bản thân? không phải là bạn không đủ ý chí, có thể chỉ là bạn đang đi sai đường mà thôi.

7 . Nếu chán công việc hiện trong, hãy thay đổi nó. Còn không, đừng kêu ca.

9. Khi bạn oán thù trách người đối diện, tức là bạn đang từ bỏ sức mạnh để thay đổi.

10. Có nhiều khi bạn phải cần nhìn cuộc sống theo hướng khác đi.

14. Để những cảm giác đau buồn lưu giữ quá lâu, việc mang vác chúng sẽ khiến bạn rất mệt mỏi, tốn sức và bạn không nhất thiết phải cất bước đi thật xa.

Chênh vênh – Thì ra, ai rồi cũng sẽ thành quá khứ của nhau

1. Có những đêm lạnh lắm. Bật một bài hát buồn cũ kĩ, nhớ một người cực kì đỗi xa xăm. Thì ra, ai rồi cũng sẽ thành quá khứ của nhau.

2. Ai rồi cũng sẽ ôm một nỗi buồn rớt trên những hạt tí tách. Mùa cứ nối mùa trôi. Người cứ nối người lướt qua. Hạnh phúc vốn dĩ là một hình thái cảm giác quá đỗi mỏng manh. Vậy có thể càng phải thật nâng niu trân trọng.

Ai rồi cũng khác, chỉ là nhanh đến choáng váng hoặc chậm đến mức không phát hiện ra.

1. Theo thời gian, ai rồi cũng sẽ thay đổi, bằng việc này hay cách khác, tích cực hay tiêu cực,…ai rồi cũng khác ! Tôi hay bạn, hay chúng ta đều sẽ vậy. Tuy nhiên đó chưa phải tất cả !

2. N ếu như bạn từng đọc câu chuyện ” Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ ” của Nguyễn Nhật Ánh bạn sẽ thấy rõ nỗi khổ của người bất di bất dịch. Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ, một con ngồi im, một con đổi chỗ… Sẽ có người luôn đứng yên ngắm nhìn sự thay đổi của bạn.

3. Em đôi khi buồn bã lắm, Bước rong ruổi trên những con phố xa lạ không anh.

Em thấy đồng cỏ bao la. Em thấy biển rộng mênh mông. Em thấy trời cao trong xanh. Chỉ là em chẳng thấy anh.

Lộc Đạt-tổng hợp

Tham Khảo ( wikicachlam,elle, …)

Trích Dẫn Hay Trong Tru Tiên / 2023

Những trích dẫn hay trong tiểu thuyết Tru Tiên

Trương Tiểu Phàm cứ đứng như vậy, mắt nhìn xa xa, mặc dầu trong tim hắn có vô vàn mong ước được ôm chặt lấy thiếu nữ này, nhưng cuối cùng thì hắn lại không dám. Có lẽ, nếu ta ôm nàng thật, cuộc đời ta rồi đây sẽ khác đi chăng? …. [Chương 29]

Đừng lo tới ngày mai, có được không? Ta đã đứng một mình ở chỗ này, và trong tâm thì nghĩ rằng, nếu như cả hai ta thật sự bị giam hãm đến chết trong tích huyết động, có khi lại là tốt hơn…Ít ra ta sẽ ko bao giờ hối tiếc. [Chương 58]

Ngươi cứu ta che chở ta, không tiếc đến tính mạng mình, ta cũng đối với ngươi y hệt vậy. Khổ sở trong lòng ngươi, trời biết ta biết, ta không thể nào chia sẽ cùng ngươi, thế thì chịu khổ cùng ngươi vậy. Tổng hy vọng có một ngày, ngươi có thể cùng người yêu trong lòng, vui vui vẻ vẻ cùng nhau… [Chương 61]

Ngươi không biết được, cái khổ chân chính ở trên đời, đều là do lòng người… [Chương 61]

Giống như những lời thề khắc sâu vào trong tim, không rời xa cho đến lúc chết. Bạn có dang cả hai tay ôm người yêu dấu đó vào lòng không? [Chương 76]

Những lời nói mang chút cuồng nhiệt ngây thơ của người trẻ tuổi, bạn có thể từng nhớ lại chăng? [Chương 76]

Bao nhiêu năm sau, khi bạn nghĩ về chuyện cũ, có còn nhớ năm xưa, đã từng có người nhẹ nhàng kể lời của trái tim mình đối với bạn? [Chương 76]

Từ nhỏ đến lớn, không biết có bao nhiêu người đối tốt với ta, tặng ta không biết bao nhiêu kì trân dị bảo, nhưng mà…, Kể cả đồ trân bảo của cả thiên hạ đang đặt trước mắt ta, cũng không thể so sánh được với cái tay áo này của ngươi vì ta mà lau cây trúc [Chương 76]

Quỷ lệ ngồi bên cạnh Bích Dao , ngưng vọng nhìn vẻ mỹ lệ đó , gã gương mặt trắng bạch, dịu dàng nói: “Ta về rồi, Bích Dao… ” … Ta đến Hắc Trúc Lâm. Nàng đoán thử ta đã thấy gì nào ? Nguyên lai, nằm trên mặt đất là cái thân hắc tiết trúc. Bích Dao, nàng nhớ mà, cả hai chúng ta, cùng ngồi trên cây trúc ấy… Không có gì thay đổi cả, Bích Dao… [Chương 87]

… Đã bao năm rồi, phút giây gặp lại… Ánh nhìn kỳ lạ đọng lại trong mắt người kia, Là sợ, ánh lên trong khoảnh khắc. Đột nhiên, cả thế giới phảng phất như dừng lại, chướng khí màu xám bị pháp bảo vô thượng bức lùi, từ từ hiện ra hình dáng nam tử ấy. Là nam tử đã khắc sâu trong tim ấy, ngay trước mặt đây. Nàng toàn thân bất động, chỉ có trái tim, màu nhiệm run lên. Khoảnh khắc đó, ngay ở trước mắt ! Khoảnh khắc đó, trong hơi thở này ! Là gì, mà nhanh hơn điện, Là gì, mà vấn vương sầu khổ trong lòng? Là tâm ý… [Chương 95]

Nguơi nói ta quay đầu là bờ, nhưng đối với ta bến bờ chính là biển cả đó. [Chương 98]

Hồng nhan xa, tương tư khổ

Lòng ta có ý mà khó bồi đắp

Mười năm tình tứ trăm năm trôi qua

Không cắt đứt được mối tương tư khó dứt [Chương 99]

… Lục Tuyết Kỳ khẽ run nhẹ, quay đầu trở lại, tiếp lấy mục quang của Quỷ Lệ, nhãn tình nàng trong vắt như thu thủy, đổng tử sáng ngời mà sâu thẳm, bỗng thấy ngân ngấn như có ánh nước, nhưng không ai nhìn thấy. Nàng nhìn lại người con trai đó, dáng gã đứng giũa rừng, lúc này sao gầy guộc mà khắc khổ, nàng tựu chung cũng phải nhận ra, gã không còn là người thiếu niên năm nào. Gương mặt quen thuộc ấy, nay sao tang thương và trầm tĩnh, còn đâu nữa những nét thơ ngây vui vẻ. Nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt như nước, dừng lại ở Thiên Gia thần kiếm trên tay, phảng phất như tưởng nhớ, một lúc sau, mới nhẹ nhàng nói : “Ngươi đã trở lại ?” “Trương sư đệ !” Nàng nhè nhẹ, nhè nhẹ nói: “Nguơi đã trở lại ?” Bốn chữ đó, nhẹ nhàng như gió ban mai, vây quanh hắn, bỗng biến thành như đá tảng, từng viên từng viên đả kích thâm tâm gã… … … Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, tạo thành nụ cười cay đắng: “Ta đã không thể trở về rồi… [Chương 100]

Từ sâu trong vết thương lòng bỗng hiện rõ dần một nhân ảnh. Tương tư…. khắc cốt ghi tâm… Giữa giá lạnh vô danh xuyên da cắt thịt, mối nhu tình ẩn tàng trong thâm tâm bỗng bừng lên ngưng kết thành ngọn lửa bập bùng. Là gương mặt của một người.” [Chương 107]

Ranh giới sinh tử, ngươi nghĩ đến điều gì? Là cơn mưa đêm trên núi trúc nhiều năm về trước? Hay là thân ảnh nhợt nhạt bên mình lúc rơi xuống vực sâu không đáy? Khi hoảng hốt nghĩ về quá khứ, chính là nụ cười u ám trong lần đầu gặp gỡ … [Chương 114]

Mười năm trước, tưởng chừng như chỉ mới hôm qua. Cái gì đã lặng lẽ thay đổi, tâm ý ta, hay ngươi ? [Chương 115]

Là ai nhẹ tiếng thở dài, là ai ánh mắt mông lung?

Kiếm quang như tuyết, là tim ai tổn thương?

Ai một mình múa kiếm! [Chương 120]

Nếu giết ngươi mà cứu được nàng thì ta sớm đã giết cả thiên hạ rồi. [Chương 143]

Tu đạo để làm gì? Sống để làm gì? Thế nào là chính, thế nào là tà?” “Ta bình sinh có điều vô cùng hối hận, ngày đêm ám ảnh, sống không bằng chết, thà không sinh ra trên đời. Sống không kỳ vọng thì thà chết vì người mình yêu.” [Chương 146]

Nếu không phải tình sâu thăm thẳm đến mức khó tự kiềm chế, sao có thể từ mềm mỏng ôn nhu chợt chuyển thành lạnh lùng như hơi sương. [Chương 174]

Thế gian này, một đời một kiếp, làm sao tìm được một người khả dĩ có thể bên cạnh mình cho tới lúc đầu bạc, nhất sinh bất biến? [Chương 175]

Cuộc đời này, có bao nhiêu chuyện, hoặc có bao nhiêu người, đáng cho mình từ bỏ tất cả? Nếu không có, phải chăng là bi ai? Nếu có, thì phải từ bỏ tất cả! [Chương 211]

Chúng sinh thiên hạ đối với ta không quan hệ, ngươi lập nên công đức gì ta chẳng cần biết, ta chỉ biết mười năm trước đây,ngươi một kiếm đã hại chết Bích Dao. [Chương 228]

Người ta sống cả đời, chết rồi không biết còn hay gì chăng? [Chương 235]

Bao nhiêu tháng năm, tình sầu nhân gian, thoắt cái hiển hiện trong ánh mắt họ, rồi cả hai cùng bật cười.

Một cơn gió nhẹ lùa tới, tiếng chuông đinh đang vang lên dưới mái hiên. Tấm áo xanh lục vẫn lất phất bay, như một nét cười. Tiếng chuông đinh đang trôi theo gió, vang vọng đi khắp nhân gian. [Chương 258] Câu hay nhất và là thương hiệu của Tru tiên: THIÊN ĐỊA BẤT NHÂN, DĨ VẠN VẬT VI SÔ CẨU tạm dịch là Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm.

Những Trích Dẫn Hay Trong Gone Girl / 2023

Nếu yêu thích bộ phim Gone Girl, bạn không nên bỏ qua những trích dẫn sách hay được tuyển chọn từ quyển sách cùng tên ( Cô gái mất tích ) của nhà văn Gillian Flynn

“Thật là chẳng dễ chịu chút nào khi nhớ về một ký ức ấm áp của ngày xưa mà chỉ có thể cảm nhận luồng khí lạnh lẽo còn sót lại”.

“Có một sự khác biệt giữa việc yêu một người vì chính họ và yêu tượng đài của người đó mà ta tự dựng lên”.

“Giấc ngủ giống như một chú mèo đỏng đảnh: nó chỉ đến với bạn khi bạn tỏ ra thờ ơ với nó”.

“Mẹ tôi thường hay dặn dò chúng tôi rằng: Nếu con còn đang lưỡng lự không biết điều mình sắp làm là tốt hay xấu, hãy tưởng tượng đến việc nó sẽ được in ra thành sách cho toàn thế giới này đọc”.

“Tôi không hiểu lý do hai người phải ở bên cạnh nhau nếu họ không thể khiến đối phương trở thành người hạnh phúc nhất”.

“Người ta hay nói những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đổ vỡ rất dễ bị tổn thương, nhưng đứa trẻ sống trong hào quang của gia đình hạnh phúc cũng có những trở ngại tâm lý của riêng nó”.

“Chúng ta dường như là người hoàn toàn khác khi chìm đắm trong tình yêu, và khi ta trở lại là mình, thì ngạc nhiên chưa – ta trở thành độc dược. Và rồi chúng ta sẵn sàng hoàn thiện cuộc đời nhau bằng những cách thức xấu xa và kinh khủng nhất có thể”.

“Tình yêu có thể khiến một người đàn ông tầm thường trở nên tốt đẹp. Nhưng cũng chỉ tình yêu đích thực mới có thể chấp nhận cho anh ta trở về con người tầm thường như vốn thế”.

“Tôi thường rất ít khi nói ra suy nghĩ của mình – thậm chí vào cả những lúc cần thiết. Tâm tư của tôi được cất giữ và phân loại rất rõ ràng: Sâu tận đáy cõi lòng tôi là hàng ngàn lọ thuỷ tinh chứa đựng vô vàn nỗi sợ hãi, căm phẫn, đớn đau. Nhưng chẳng ai có thể biết được nếu chỉ nhìn vào vẻ bên ngoài của tôi”.

“Mọi người thường hay bảo tình yêu chân thật luôn vô điều kiện. Đó được xem như luật bất thành văn. Nhưng nếu quả thật tình yêu không bị cản trở bởi bất cứ biên giới hay điều kiện nào, vậy tại sao mọi người phải lại liên tục cố gắng để giữ gìn nó? Nếu tôi biết người kia sẽ luôn bất chấp tất cả để yêu thương tôi, liệu tôi còn thấy mình cần phải hết lòng để có được tình cảm của anh ấy? Đáng ra chúng tôi phải bỏ qua tất cả thiếu sót của nhau mà tiếp tục yêu thương và vun vén. Nhưng rõ ràng rằng, không ai trong chúng tôi đã làm điều đó. Nó khiến tôi nhận ra tình yêu được bao trùm bởi rất nhiều điều kiện. Để duy trì tình yêu chẳng có cách nào ngoài việc phải giữ mãi hình ảnh tuyệt vời của mình trong mắt đối phương”.

“Cô ấy thật tuyệt vời – phải chăng đàn ông thường xem đó như là một lời khen? Và để xứng với tính từ “tuyệt vời” của các anh, tôi không chỉ phải vô cùng bốc lửa, thú vị, hài hước, mà còn phải yêu thích bóng đá, đánh bài poker, biết vài câu đùa “mặn” của cánh đàn ông. Rồi thì phải biết chơi điện tử và uống bia cùng các chàng, có tư tưởng cởi mở trong chuyện tình dục, không câu nệ các món ăn đẫm chất béo nhưng vẫn bằng cách nào đó, rạng rỡ và thon thả trong bộ trang phục size 2. Bởi vì tôi là “cô gái tuyệt vời” cơ mà. Bốc lửa và thấu hiểu. “Cô gái tuyệt vời” sẽ không bao giờ biết tức giận là gì, cô ấy sẽ chỉ luôn nở một nụ cười quyến rũ và để cánh đàn ông làm bất cứ thứ gì họ muốn. Coi nào, đừng ngần ngại làm khó tôi, tôi là “cô gái tuyệt vời” cơ mà”.

“Cả đêm bạn cố gắng tìm điểm chung với gã đàn ông được-định-nghĩa-là-hoàn-hảo – đêm dài là những chuyện đùa rời rạc được thốt lên vụng về rồi rơi tõm vào không trung. Hoặc anh ta cũng lờ mờ đoán được bạn đang cố đùa vui, nhưng rồi chả biết nên đáp lại thế nào cho hợp nhẽ, nên đành chật vật giữ chúng trong tay như những vết nhớp bẩn thỉu, đợi chờ đến lúc có thể lau sạch đi. Cả hai đều muốn làm gì đó để tìm kiếm lại con người mà ta đã yêu trước đây, nhưng hoá ra chỉ là đang tự chuốc say thật nhiều mà cố gắng lại chẳng bao nhiêu. Và sau đó, khi đặt lưng trên chiếc giường lạnh lẽo, bạn tự nhủ “Cũng ổn mà”. Và rốt cuộc đời bạn cũng chỉ là chuỗi dài những ngày “cũng ổn mà”.

“Bạn và chàng chỉ vừa mới hẹn hò thoáng chốc. Bỗng nhiên, bạn giật mình nhận ra mình đang nằm ườn trên giường vào một sáng Chủ Nhật, sách cầm hờ hững ở trên tay, bánh waffle nóng hổi tận giường và bên cạnh là chàng đang ôm hôn bạn nồng cháy. Mọi thứ còn tuyệt vời gấp nhiều lần hơn trong tưởng tượng của bạn, và bạn biết chẳng còn cách nào để trở lại điểm xuất phát. Và bạn nhận ra: “Đây là một nửa cuộc đời còn lại mà mình muốn trải qua? Cuối cùng thì thời điểm đó cũng đến”.

Abbie H.

Bạn có thể quan tâm đến chủ đề: