Top 13 # Xem Nhiều Nhất Trích Dẫn Hay Gác Sách / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Altimofoundation.com

Những Trích Dẫn Hay Từ Sách / 2023

1. “Một số nhà văn tin rằng kể cốt truyện ra trước khi viết sẽ làm nó cũ xì đi. Họ sẽ thấy nó mệt mỏi, nhàm chán trước khi kịp viết ra giấy.”

Bản năng gốc ( Richard Osborne).

2. Một lá thư không chỉ được truyền đạt bằng các con chữ. Một lá thư, giống như một cuốn sách, có thể đọc được bằng cách ngửi, sờ mó, vuốt ve. Vì thế người thông minh sẽ nói, “Vậy tiếp tục đi, đọc coi thư nói gì với bạn!” trong khi kẻ chậm hiểu sẽ nói, “Vậy tiếp đi, đọc coi hắn viết gì trong đó!”

Tên tôi là Đỏ ( Orhan Pamuk).

3. “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”

Thép đã tôi thế đấy ( Nikolai Alexeevich Ostrovsky)

4. “Tôi là ai trong thế giới này?”

Người tình Sputnik ( Haruki Murakami)

5. “Châu Âu là một cái hang chuột, chưa bao giờ ở châu âu có những đế quốc vĩ đại và những cuộc cách mạng vĩ đại như ở phương đông”.

Một cuộc đời ( Napoleon Bonaparte )

6. “Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó.”

Chuyện một con mèo dạy hải âu bay (Luis Sepúlveda)

7. “Quá trẻ thì không thể hiểu được rằng ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điệu người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình. … Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.”

Tôi là Bêtô (Nguyễn Nhật Ánh)

8. “Những kỷ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và toả sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.”

Kitchen (Banana Yoshimoto)

9. “Tại đất nước này người ta không tôn trọng buổi sáng. Họ tỉnh giấc rất đột ngột bằng cách đặt chuông báo thức, nó cắt ngang giấc ngủ của họ như một nhát chém và rồi sau đó thì cứ cuống cuồng lên. Anh có thể nói cho tôi một ngày bắt đầu bằng một hành động bạo lực như thế sẽ đi đến đâu? Điều gì sẽ xảy đến với những người có đồng hồ báo thức đều đặn hàng ngày giống như một cú điện giật như thế? Hàng ngày họ sẽ quen với bạo lực và hàng ngày họ sẽ chối bỏ niềm vui.”

Điệu Valse giã từ (Milan Kundera)

10. “Sao lại không nhỉ? – Tôi trả lời. Tạm quên đi nỗi buồn mãi tiếp diễn chừng nào ta còn đang sống, quên đi rằng nó sẽ chẳng bao giờ chấm dứt…”

Máu và nước ( Banana Yoshimoto)

11. “Ngươi không phải là một thợ săn. Dân chúng làng El Idilio thường nói tới ngươi như là thợ săn, nhưng ngươi luôn nói đó không phải là sự thực, bởi vì thợ săn giết thú để chiến thắng nỗi lo sợ.”

Một ông già đọc tiểu thuyết tình yêu (Luis Sepúlveda)

12. “Xé một cuốn sách như vậy thật đáng tiếc. Bác là một con người khôn ngoan và thực tế, nhưng đối với thơ ca, bác cũng chỉ hiểu biết đại khái như cái sọt này mà thôi ! Nói như thế cũng khá vô lễ, nhất là đối với cái sọt,…- Con quỷ sứ của ông hàng tạp hóa”

( tuyển tập truyện cổ Andersen – Hans Christian Andersen )

Nguồn: Sưu tầm trên Internet

Những Trích Dẫn Hay Từ Sách. / 2023

Những Trích Dẫn Hay Từ Sách.

một-ngưỡng-thanh-xuân-không-còn-cậu-ấy…”

Nói cho tôi biết đi. Xin hãy chỉ cho tôi điều anh thấy vào phút cuối đời. Xác người đàn ông đã chuyển từ trạng thái co cứng sang mềm trở lại, khuôn mặt không biểu cảm, đôi mắt đục ngầu vẫn mở hé một nửa, ánh nhìn dừng lại ở một điểm nào đó trong không trung. Dù vậy, đôi khi các thi thể cũng nói lên nỗi sợ hãi hay bày tỏ niềm tiếc nuối của mình. Còn người đàn ông này thì sao? Có thể anh ta từng hối tiếc, buồn phiền, sợ hãi hay tức giận chăng?

“Nếu đã dứt khoát với quá khứ, nếu đã muốn một tương lai với hạnh phúc mới, nếu yêu cô gái hiện tại thì hãy trân trọng người đó đi thôi. Đừng lặp lại những sai lầm để rồi chuyện tình của cả hai lại trở nên dang dở. Vậy nên mong rằng mỗi người đàn ông hãy nghĩ đến cảm xúc của cô gái bên cạnh lúc đem họ đặt lên bàn cân so sánh với người phụ nữ khác. Phụ nữ cũng có những nguyên tắc. Không một người phụ nữ nào thích bản thân bị đem ra so sánh hay làm kẻ thế chân.”

Tình hết rồi thì buông đi thôi. Đau đớn đến mấy cũng buông đi thôi. Nhung nhớ đến mấy cũng buông đi thôi. Giống như một chiếc răng bị sâu, nếu em không nhổ nó đi thì nỗi đau sẽ âm ỉ mãi và chiếc răng mới cũng chẳng thể mọc lên đẹp đẽ được. Cuộc đời này để hạnh phúc, đơn giản lắm. Chỉ cần học ba chữ: “Biết buông bỏ”.

Cảm giác cô đơn xâm chiếm ngay cả khi đang chen chúc trên chuyến tàu đi về nhà. Con người ai cũng vậy, đều cô đơn ít hay nhiều, lúc này hay lúc khác. Đơn giản chỉ bởi vì chúng ta là những sinh vật luôn cần yêu thương…

Đã có ai nói với bạn là đừng bao giờ đặt hi vọng lên người khác chưa?Vốn dĩ, chúng ta chẳng bao giờ có quyền đó, chúng ta không phải là họ, mà là những cá thể hoàn toàn tách biệt nhau. Thế nhưng, tại sao ta cứ yêu cầu người khác phải thấu hiểu cảm nhận của mình, dù biết rằng đó thật sự là chuyện miễn cưỡng?

“Tình yêu để trong lòng, cũng giống như là đặt đối phương ngang hàng với một đường chân trời. Ở gần ngay trước mắt, nhưng chẳng thể nào với tay chạm tới. Biết là hư ảo, mà ta vẫn muốn nắm bắt. Con người là thế, vốn dĩ thích theo đuổi những gì mình không thể giải thích được, ngay cả khi biết rõ rằng bản thân mình sẽ phải chịu tổn thương.”

“Khi đã lựa chọn yêu thương, hãy học cách chấp nhận và buông tay khi cần thiết”

Những Trích Dẫn Sách Hay Nhất Mọi Thời Đại / 2023

Chúng ta không thể phủ nhận sự thành công ở một cuốn sách không chỉ nằm ở nội dung mà còn là những trích dẫn ý nghĩa mà tác giả muốn đem đến cho bạn đọc. Những trích dẫn ấy sẽ giúp người đọc có thêm động lực để thay đổi nhận thức và cái nhìn đa chiều về cuộc sống. Hôm nay, Sách Hay 24H tổng hợp những trích dẫn sách hay nhất mọi thời đại, mời bạn cùng chiêm nghiệm!

Nếu bạn không thể ngẩng cao đầu và thừa nhận lỗi lầm của mình thì lỗi lầm ấy sẽ khống chế bạn. Việc tự nhận lỗi lầm không chỉ làm cho người khác tôn trọng bạn hơn mà còn phát triển sự tự trọng của bản thân mình.

Trong quan hệ với con người, hãy luôn nhớ rằng chúng ta đang giao tiếp với những sinh vật không những có lý trí mà còn có cảm xúc, họ rất dễ bị tổn thương bởi định kiến nhưng luôn có động lực khi có niềm tự hào và lòng kiêu hãnh.

Nhiệm vụ quan trọng nhất của con người là sống và mang đến cho mình cũng như những người xung quanh những giây phút thanh bình và hạnh phúc, đánh thức mọi khả năng tiềm ẩn trong họ và giúp họ vượt qua những khó khăn của cuộc sống.

Một lời nói bất cẩn, thiếu suy nghĩ có thể làm mất thiện cảm, gây ra bất hòa. Một lời độc ác có thể làm tổn thương một tâm hồn. Một lời đúng lúc có thể mang lại bình an. Một lời yêu thương có thể đem lại hạnh phúc thật sự. Và có những lời nói có thể cứu được một con người.

Biết khen ngợi và cảm ơn những người xung quanh một cách chân thành chính là chiếc đũa thần tạo nên thân ái và nguồn động viên tinh thần to lớn. Đó là niềm vui rằng mỗi người đang học được quan tâm, công nhận và yêu thương. Mỗi người được khen ngợi chân thành sẽ tự nhiên sửa đổi những tính xấu để trở nên hoàn thiện hơn.

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bản thân bạn. Hãy mỉm cười với nhau dù đó là người bạn chưa quen biết. Nụ cười ấy sẽ soi chiếu đến những góc khuất của tâm hồn và làm bừng sáng cả những nơi tối tăm nhất.

Những người bạn gặp trên đường đời sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn. Dù tốt hay xấu, họ cũng tặng cho bạn những kinh nghiệm sống hết sức tuyệt vời. Chính vì vậy, đừng nên lên án, chỉ trích hay than phiền ai cả. Thậm chí, nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn, hay lợi dụng lòng tốt của bạn thì xin hãy cứ tha thứ cho họ bởi vì có thể chính nhờ họ mà bạn học được cách khoan dung.

Nếu chinh phục được chính mình bạn có thể chinh phục được cả thế giới.

Khi bạn khao khát một điều gì đó, cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được điều đó.

Đừng lãng phí thời gian giải thích, mọi người chỉ thích nghe những gì họ muốn nghe thôi.

Đừng bao giờ ngừng ước mơ, ước mơ cung cấp dinh dưỡng cho linh hồn cũng như một bữa ăn cho cơ thể.

Những thứ vào miệng con người không độc hại xấu xa. Xấu xa, độc hại là những thứ từ miệng họ tuôn ra.

Người ta theo đuổi những giấc mơ vĩ đại vì cảm thấy không xứng đáng được hưởng, hoặc không thể nào đạt nổi.

Con người chúng ta có hai vấn đề lớn nhất: thứ nhất là biết khi nào phải bắt đầu, thứ hai là biết khi nào phải dừng lại.

Hãy tha thứ nhưng đừng cố quên, nếu không bạn sẽ bị tổn thương một lần nữa. Tha thứ sẽ thay đổi thế giới quan. Lãng quên sẽ mất đi bài học.

Khi yêu ta luôn nỗ lực để trở thành một người tốt hơn. Khi ta nỗ lực trở thành một người tốt hơn, vạn vật quanh ta cũng trở nên tuyệt vời hơn.

Hãy tự nhủ với trái tim mình rằng nỗi đau khổ còn tệ hơn cả đau khổ. Nhưng không có trái tim nào lại đau khổ khi lên con đường tìm kiếm ước mơ của nó.

Tôi không sống trong quá khứ hay tương lai. Tôi chỉ có hiện tại và quan tâm tới hiện tại. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại được thì ta sẽ trở thành người hạnh phúc.

Nếu ai đó không trở thành người mà mình mong đợi, người đời sẽ giận dữ. Dường như ai cũng nhìn con đường của người khác, nhưng chẳng nhận ra con đường của mình.

Nếu lúc nào cũng chỉ quen một số người thôi (như ở trong trường đạo), thì họ sẽ trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc đời mình. Khi đã như thế thì họ muốn thay đổi cuộc đời mình. Rồi khi ta không muốn thay đổi như họ muốn thì họ sẽ thất vọng. Vì hình như ai cũng tưởng mình biết rất rõ người khác phải sống như thế nào cho đúng, trong khi lại mù mờ về cuộc sống của chính bản thân.

Ngày hôm nay chính là tài sản quý giá nhất của chúng ta. Nó là tài sản duy nhất chúng ta chắc chắn có.

Điều quan trọng không phải là biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai, mà là biết nên làm gì với hiện tại.

Kẻ nào giữ được tâm hồn bình tĩnh giữa những đô thị huyên náo thời nay, kẻ đó sẽ không bị bệnh thần kinh.

Nhiệm vụ của chúng ta không phải là theo dõi những thứ còn xa mù mịt, mà làm ngay những việc trong tầm tay.

Cách duy nhất để làm cho quá khứ trở nên hữu ích là dũng cảm phấn tích những lỗi lầm đã qua để tự rút ra bài học – rồi quên hẳn chúng đi.

Có thể chúng ta không thánh thiện tới mức yêu thương kẻ thù nhưng ít nhất hãy vì sức khỏe và hạnh phúc của bản thân mà tha thứ và bỏ qua cho họ.

Nếu bạn chịu bỏ thời gian để đảm bảo thông tin một cách khách quan, không thiên kiến, những mối lo âu của bạn sẽ bay hơi dưới ánh sáng của tri thức.

Rõ ràng không phải hoàn cảnh làm cho chúng ta hạnh phúc hay bất hạnh, mà chính là cách phản ứng của chúng ta với hoàn cảnh ấy mới quyết định cảm xúc vui buồn.

Nếu bạn và tôi không kiếm được việc để làm, cứ ngồi không mà nghĩ vớ vẩn, thì có một bầy quỷ dữ sinh ra và đục khoét, phá tan năng lực hành động và ý chí của ta.

Một sai lầm đáng buồn mà con người mắc phải, đó là mong đợi được biết ơn. Nếu muốn tìm thấy hạnh phúc thì đừng băn khoăn xem mình có được biết ơn hay không mà hãy cho đi và tận hưởng niềm vui từ chính việc ấy.

Một trong những bi kịch của con người là tất cả chúng ta đều có khuynh hướng lảng tránh cuộc sống. Thay vì ngắm nhìn khóm hồng đang nở rộ trước hiên nhà, chúng ta lại mơ về một vườn hồng huyền ảo ở tít tận chân trời xa.

Trong cuộc đời này không có gì đến một cách dễ dàng. Bạn phải trả giá tất cả. Mọi người đều phải trả giá, hãy nhớ lấy!

Thời gian là thứ qua đi không bao giờ trở lại. Thời khóa biểu giúp ta đỡ lãng phí thời gian và biết trân trọng từng khoảnh khắc cuộc sống.

Nếu cứ luôn mang tâm lý Tôi thắng – Bạn thua, bạn sẽ luôn phải căng thẳng với suy nghĩ đời là cuộc chiến mà trong đó chúng ta luôn phải cạnh tranh lẫn nhau.

Quan niệm cũng giống như cặp kính đeo mắt. Khi bạn có những quan điểm không đúng về bản thân hoặc cuộc đời nói chung, mọi chuyện giống như bạn đeo một cặp kính không đúng độ.

Nhìn nhận sự việc từ một quan điểm khác có thể đưa đến một khác biệt lớn trong thái độ của chúng ta đối với mọi người. Do đó, chúng ta nên cởi mở vói những thông tin mới, trải lòng ra với những quan điểm sống khác và sẵn sàng thay đổi nhận thức khi biết rõ mình đã sai.

Để bắt đầu một công việc gì đó suôn sẻ thì tôi thành thật khuyên bạn nên lên kế hoạch. Đừng nghĩ kế hoạch là một việc gì đó to tát, bạn có thể lên kế hoạch theo nhiều cách cơ mà: một số ghi chú, quyết định việc cần làm được ghi chép trên quyển lịch, một quyển sổ nhỏ ghi những mục tiêu phải đạt được.

Khi còn trẻ, với sự tự do và trí tưởng tượng không có giời hạn, tôi thường mơ một ngày nào đó có thể thay đổi được thế giới này. Khi trưởng thành và hiểu biết hơn, tôi biết rằng thế giới này không thể thay đổi được. Và tôi quyết định rút ngắn ước mơ của mình. Nhưng đó cũng là điều không tưởng. Bước vào tuổi trung niên, trong những nỗ lực cuối cùng, tôi muốn thay đổi gia đình tôi – những người mà tôi yêu thương nhất – nhưng vẫn không hề có một sự biến đổi nào. Giờ đây khi cận kề với cái chết, lần đầu tôi nhận ra rằng: “Nếu tôi tự thay đổi bản thân mình, rồi mới tác động đến gia đình: với sự giúp đỡ của gia đình, quê hương tôi sẽ trở nên tốt hơn và biết đâu đó tôi có thể thay đổi được cả thế giới này.

Chúng ta càng ham muốn lại càng sợ hãi và càng sợ hãi lại càng đau khổ.

Tự do tư tưởng không phải chỉ là muốn nghĩ thế nào là nghĩ, mà còn là giải thoát ta ra khỏi các áp lực bắt ta phải suy nghĩ theo một lề lối nào đó.

Nguyên nhân chính của bệnh là do sự bận rộn với đời sống hằng ngày, nếp sống càng tiện nghi thì họ lại càng hết sức lao tâm lao lực để đạt đến cái tiện nghi hơn nữa.

Nếu biết thức tỉnh quan sát, ta có thể học hỏi bao nhiêu điều hay. Tiếc rằng khi đắc thời người ta quên đi quá khứ rất nhanh. Chỉ trong đau khổ, nhục nhã ê chề mới chịu học.

Sự hiểu biết về cõi vô hình rất quan trọng, vì khi hiểu rõ những điều xảy ra sau khi chết, ta sẽ không còn sợ chết nữa. Nếu có chết thì chỉ là cái chết hình hài xác thân chứ không phải là chấm dứt sự sống, và hình hài có chết đi thì sự sống mới tiếp tục tiến hóa ở một thể khác tinh vi hơn.

Các bạn hãy nhìn ly nước đầy trên tay tôi đây, nếu tôi tiếp tục rót thêm thì nước sẽ tràn ra ngoài, trừ khi tôi đổ bớt nước trong ly đi thì tôi mới rót thêm nước vào được. Kiến thức cũng thế, chỉ khi ta khiêm tốn gạt bỏ những thành kiến sẵn có, mới tiếp nhận thêm được những điều mới lạ.

Chúng ta dành nhiều giờ để bàn cãi sôi nổi về người này, người nọ, chê bai ông này, giễu cợt bà kia. Phải chăng chúng ta vẫn làm thế? Có bao giờ chúng ta đặt câu hỏi, tại sao chúng ta lại làm thế không? Lòng ta còn ham tiền bạc, danh vọng, địa vị, sức khỏe và chỉ cần cầu bình an cho chính mình thôi, nên chẳng bao giờ thỏa mãn.

Trong nhiều năm ròng rã, chúng ta cố tìm hạnh phúc và nhiều lần tưởng đã đạt được nó để hưởng một cách lâu bền. Nhưng lần nào ta cũng thất vọng. Sau đó, ta lại tiếp tục chạy theo ảo ảnh đó như trước. Nếu biết dừng chân suy nghĩ, ta sẽ thấy chúng ta đuổi theo hạnh phúc nhưng không hề biết đến bản chất thật sự của nó, và không biết phải dùng phương tiện gì để đạt được nó.

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Về Triết Học / 2023

Triết học được đánh giá là dòng sách kén người đọc nhất bởi để hiểu hết được những triết lý trong sách đòi hỏi bạn đọc phải mất rất nhiều thời gian cũng như phải có kiến thức vững chắc. Hôm nay, Sách Hay 24h tổng hợp những trích dẫn hay nhất về dòng sách Triết học, mời bạn cùng chiêm nghiệm!

1. Luận về yêu

Trong tình yêu trưởng thành, chỉ khi nào chúng ta thực sự biết rõ người kia thì tình yêu mới xứng đáng có cơ hội thăng hoa phát nở. Và song le, trong hiện thực ngang ngược của tình yêu (tình yêu sinh ra chính xác trước khi chúng ta kịp biết) việc trau dồi hiểu biết có thể sẽ là chướng ngại cũng như niềm khích lệ, vì nó có thể đưa thế giới không tưởng vào mối xung đột đầy nguy hiểm với hiện thực.

Mối tình không được đền đáp có thể gây đau đớn, nhưng là đau đớn trong khuôn khổ an toàn, vì nó không giáng thiệt hại lên ai khác trừ khổ chủ, một nỗi đau đớn riêng tự ngọt ngào và cay đắng vì đó là do họ tự gây ra cho mình. Nhưng ngay khi tình yêu được hồi đáp, người đó phải chuẩn bị từ bỏ tính thụ động của việc chỉ là người đang bị tổn thương để lãnh lấy trách nhiệm tổn thương chính mình.

Một dấu hiệu cho thấy hai người đã thôi yêu nhau (hoặc ít nhất là thôi vun đắp, điều cấu thành chín mươi phần trăm tình yêu) có thể nằm ở chỗ họ không còn có thể biến những khác biệt thành chuyện cười. Sự hài hước nằm men theo bức tường ngăn sự đụng độ giữa các lý tưởng của chúng ta và hiện thực: đằng sau mỗi chuyện cười là một cảnh báo về sự khác biệt, hay thậm chí về nỗi thất vọng, nhưng đó là sự khác biệt đã được hóa giải, và nhờ đó có thể ném qua cửa sổ mà không cần đến cuộc hành quyết.

Luôn luôn có một khoảnh khắc Mác – xít trong bất cứ mối quan hệ nào, khoảnh khắc người ta biết rõ tình yêu được hồi đáp. Việc giải quyết nó thế nào tùy thuộc vào mối cân bằng giữa lòng tự ái và thói tự ghét bản thân. Nếu lòng tự ghét thắng thế, người được nhận tình yêu sẽ tuyên bố rằng kẻ họ yêu (vì lý do nào đó) không xứng với họ (không xứng là bởi đi kèm với những quan điểm không tốt). Nhưng nếu lòng tự ái thắng thế thì cả hai sẽ chấp nhận rằng, việc thấy tình yêu của họ hồi đáp không phải là minh chứng cho kẻ được yêu thấp kém như nào, mà cho thấy bản thân họ đáng yêu ra sao.

2. Giáo dục và ý nghĩa sống

Khi người ta đi khắp thế giới, người ta nhận thấy bản chất của con người giống nhau kinh ngạc, dù ở Ấn hay ở Mỹ, ở Châu Âu và Châu Úc. Điều này đặc biệt đúng thực trong những trường cao đẳng hay những trường đại học. Chúng ta đang sản sinh, như thể qua một cái khuôn, một loại người mà sự quan tâm chính của họ là tìm được sự an toàn, trở thành người nào đó, hay hưởng thụ sự vui vẻ và càng ít suy nghĩ bao nhiêu càng tốt.

Khi tìm kiếm sự thanh thản, thông thường chúng ta tìm được một góc yên tĩnh trong sống nơi có sự xung đột tối thiểu, và sau đó chúng ta sợ hãi ra khỏi nơi trú ẩn đó. Sự sợ hãi của sống này, sự sợ hãi của đấu tranh và của trải nghiệm mới này, giết chết tinh thần mạo hiểm trong chúng ta; toàn sự nuôi nấng và giáo dục của chúng ta đã khiến cho chúng ta sợ hãi khác biệt với người hàng xóm của chúng ta, sợ hãi suy nghĩ trái ngược với khuôn mẫu được thiết lập của xã hội, với sự kính trọng giả dối của uy quyền và truyền thông.

Sống là đau khổ, hân hoan, vẻ đẹp, xấu xí, tình yêu và khi chúng ta hiểu rõ nó như một tổng thể, tại mọi mức độ, sự hiểu rõ đó sáng tạo kỹ thuật riêng của nó. Nhưng điều ngược lại không đúng thực: kỹ thuật không bao giờ có thể mang lại sự hiểu rõ sáng tạo.

Sự hiểu biết công nghệ, dù cần thiết ra sao, sẽ không thể giải quyết những áp lực và những xung đột bên trong, thuộc tâm lý của chúng ta; và do bởi chúng ta đã thâu lượm sự hiểu biết công nghệ mà không hiểu rõ sự tiến hành tổng thể của sống nên công nghệ đã trở thành một phương tiện hủy diệt chúng ta. Cái người mà biết làm thế nào để tách rời nguyên tử nhưng không có tình yêu trong quả tim của anh ấy trở thành một quái vật.

Đứa trẻ là kết quả của cả quá khứ lẫn hiện tại và vì vậy đã bị quy định sẵn. Nếu chúng ta chuyển tải nền quá khứ của chúng ta sang em ấy, chúng ta tiếp tục cả tình trạng bị quy định riêng của em ấy lẫn của chúng ta. Có sự thay đổi cơ bản chỉ khi nào chúng ta hiểu rõ tình trạng bị quy định riêng của chúng ta và được tự do khỏi nó. Bàn luận điều gì nên là loại giáo dục đúng đắn trong khi chính chúng ta bị quy định là hoàn toàn vô lý.

3. Sự an ủi của triết học

Mỗi người trong số chúng ta giàu có hơn mình nghĩ.

Tại sao phải khóc cho phần đời này? Cả đời lúc nào ta chẳng phải khóc.

Chính sự không hài lòng đã thúc đẩy cuộc sống tiến lên phía trước, hướng ra biển lớn.

Mọi thứ bên ngoài có thể là trại tâm thần cũng chẳng sao, miễn là tâm ta không biến động.

Chính sự hài lòng là thứ chúng ta có thể viện đến, lấy cảm xúc làm tiêu chuẩn để đánh giá mọi thứ.

Người khôn ngoan nhất từ trước đến nay là người khi được hỏi anh biết gì, trả lời rằng điều duy nhất mà tôi biết chính là không biết gì cả.

Một cuộc sống bình thường tử tế, nỗ lực đạt tới sự thông thái nhưng không bao giờ quá xa sự điên rồ, đã đủ để được coi là một thành tựu.

Chúng ta biết rằng cuộc sống toàn là khổ đau và ta càng cố hưởng thụ cuộc sống thì càng làm nô lệ cho nó, do đó, ta nên vứt bỏ những điều tốt trong cuộc sống và tập tiết chế.

Con người mãi mãi là kẻ thù của một nỗi thống khổ vô nghĩa và phù phiếm, chúng ta để cuộc sống trôi qua trong phiền muộn, trong nỗi lo lắng vô ích vì không nhận thức được giới hạn của vật chất và sự lớn lên của sự hài lòng đích thực.

4. Thuật tư tưởng

Có sướng khổ mới sinh lòng ham muốn. Ham muốn sự vui sướng, trốn tránh sự đau khổ.

Quả quyết thì cố nhiên là tin tưởng, mà hễ tin tưởng nhiều rồi thì lại biến thành Tín ngưỡng. Đó là con đường tự nhiên, ai ai cũng phải trải qua.

Hi vọng không phải là ham muốn, tuy nó do lòng ham muốn mà ra. Mình có thể ham muốn một điều mà thật ra không bao giờ dám hi vọng đến.

Tư tưởng con người lúc ban đầu chưa biết phân biệt được đâu là phán đoán về thực sự, đâu là phán đoán về giá trị, nghĩa là khó hạnh định được tính chất của sự vật mà không để cho tình cảm chen vào.

Tinh thần con người, trước sau chỉ có một, nhưng nếu phải vừa nhận bản giá trị này, vừa nhận bản giá trị kia thì làm sao tránh khỏi sự phân vân ly tán trong đầu óc. Không đâu, chính nơi đây là chỗ phân biệt tinh thần của người bán khai với kẻ văn minh.

Cơ thể và cuộc sống con người có nhiều thứ nhu cầu, nếu thỏa mãn được, gọi là sung sướng. Trái lại là khổ. Đói mà không ăn thì thấy đau khổ; ăn được no đủ liền thấy sung sướng ngay. Nếu không có sự sướng khổ ấy thì con người đến quên ăn mà phải chết mất.

Vui sướng là một vấn đề tương quan luôn luôn tùy hoàn cảnh. Cái khổ ngày nay có thể là sướng đối với ngày mai. Cái sướng ngày nay ngay biết đâu rồi sẽ khổ đối với ngày mai. Đối với người ăn đã nó óc ách rồi mà bắt đầu ăn thêm cơm nguội, là một sự khổ. Nhưng, cũng với người ấy, bỏ ba, bốn ngày không cho ăn, mà gặp cơm nguội, thì còn sung sướng nào bằng. Cái sướng của người này chưa ắt là cái sướng đối với người kia, nghĩa là cái sướng của người ngu, người trí lấy làm bực mình, mà cái sướng của người trí, kẻ ngu cũng lấy làm bực mình vây. Anh say rượu trong quán có cái sướng của anh, nó không giống với cái sướng của nhà văn sĩ viết xong một bài văn hay.

5. Triết lý cuộc đời

Cuộc sống không chỉ là thời gian dần trôi. Cuộc sống là tập hợp những kinh nghiệm và sức mạnh của chúng.

Học cách biến sự khó chịu thành sự phấn khích. Khi phấn khích với cuộc sống, bạn sẽ học được nhiều hơn là khi bạn khó chịu với cuộc sống.

Không có cơ hội nào để được nhận tốt hơn là biết ơn những gì bạn đang có. Lòng biết ơn mở ra cánh cửa cơ hội để những ý tưởng tràn vào con đường của bạn.

Cảm xúc cũng cần được giáo dục như trí tuệ. Biết cách cảm nhận, biết cách phản ứng, biết cách đón nhận cuộc sống để nó có thể chạm đến bạn là rất quan trọng.

Thất bại không phải là một biến cố đơn lẻ. Bạn không thất bại sau một đêm. Thay vào đó, thất bại là việc lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác vài sai lầm trong đánh giá.

Hạnh phúc là nghệ thuật học cách có được niềm vui từ giá trị của bạn. Hạnh phúc không phải là thứ trong tương lai mới có được, hạnh phúc là thứ bạn tạo ra ngay ở hiện tại.

Động lực không thôi chưa đủ. Nếu bạn có một gã ngốc và bạn truyền động lực cho gã thì bạn sẽ có một gã ngốc tràn đầy động lực. Nếu thiếu tinh thần khẩn trương, niềm khao khát sẽ mất đi giá trị.

Thành công không gì khác hơn là thực hiện một số kỷ luật đơn giản hằng ngày; còn thất bại đơn giản là lặp đi lặp lại một vài lầm lỗi trong đánh giá từ ngày này qua ngày khác. Chính sức mạnh tích lũy của kỷ luật và đánh giá sẽ dẫn dắt chúng ta tới thành công hay thất bại.