Top 2 # Xem Nhiều Nhất Những Trích Dẫn Hay Trong Các Tác Phẩm Mới Nhất 2/2023 # Top Like | Altimofoundation.com

Những Trích Dẫn Hay Trong Các Tác Phẩm Thiếu Nhi

Ẩn dưới những trang sách thiếu nhi là những triết lý sống mà chúng ta có thể học hỏi. Cùng KOMO đọc qua những trích dẫn hay từ một số tác phẩm thiếu nhi nổi tiếng dưới đây nhé!

1. “Hãy mở rộng trái tim”, cô khẽ khàng nói. “Ai đó sẽ tới. Ai đó sẽ tới vì anh. Nhưng trước hết anh phải mở rộng trái tim mình đã.”

(Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane)

2. Susana nói ở Tây Ban Nha khi ai đó đến khám ở chỗ bác sĩ tâm lý thì có nghĩa là người này đã bị khắp mọi nơi đuổi về, nó còn nói nếu là trước đây thì người ta sẽ đưa bạn đến một hòn đảo khá là hoang nhưng bây giờ với số lượng người Trung Quốc trên thế giới như vậy, làm gì còn đảo hoang và chính vì thế mà có các bác sĩ tâm lý.

3. Loài vật không cư xử như con người. Nếu phải đánh nhau chúng sẽ đánh, nếu phải giết chúng sẽ giết. Nhưng chúng không không ngồi lại với nhau, dùng trí khôn của mình để nghĩ ra những cách thức khác nhau hòng huỷ hoại cuộc sống hoặc làm tổn thương những sinh vật khác. Chúng có lòng tự trọng và tính thú.

4. Có lần tôi đã xem một phim tài liệu. Nó nói về loài chó ở Mông Cổ. Nó nói là kiếp sau của một con chó – một con chó đã sẵn sàng bỏ lại bản tính chó của mình – là người.

Tôi đã sẵn sàng.

(Nghệ thuật đua xe trong mưa)

5. Nhưng một buổi chiều tháng Tám, với sương mù xanh nhạt bảng lảng trên những triền đồi mùa gặt, làn gió thì thào tinh nghịch giữa những hàng dương, anh túc đỏ rực rỡ nhảy múa như những ngọn lửa nổi bật trên bãi đất tối trồng cây linh sam non ở góc vườn anh đào, buổi chiều ấy phù hợp với những giấc mơ lãng mạn hơn là thứ ngôn ngữ chết. Quyển Virgil sớm chuồi khỏi tay rơi xuống đất không biết tự lúc nào, và Anne chống cằm lên hai tay đan chéo, dõi mắt theo những cụm mây bồng bềnh mỹ lệ đang vun lại thành một ngọn núi khổng lồ màu trắng phía trên ngôi nhà của ông J. A. Harrison, tâm tưởng của cô đã bay xa đến một thế giới tuyệt vời, nơi một cô giáo đang làm những công việc vĩ đại, định hình vận mệnh của những chính khách tương lai, gieo trồng những ước vọng đáng quý và cao thượng trong tâm hồn và trái tim trẻ thơ.

(Anne Tóc Đỏ Làng Avonlea)

6. Đôi khi mình buồn một chuyện gì, mình không thích kể cho ai khác là mình buồn vì việc đó. Mình thích giữ nó như một bí mật. Hay đôi khi mình buồn nhưng mình không thật sự biết là mình buồn. Vì vậy, mình nói là mình không buồn. Nhưng thật ra là mình rất buồn.

(Bí ẩn về con chó lúc nữa đêm)

7. Mẹ tôi vẫn bảo: có hai điều tồi tệ có thể xảy đến với một đứa trẻ, đó là không bao giờ có được điều mình muốn, hoặc là luôn luôn có được điều mình muốn. Nhưng chính bà cũng không biết cái nào tệ hại hơn.

(Khu vườn bí mật, Frances Hodgson Burnett)

8. Tôi sống độc lập từ thủa bé, ấy là tục lệ lâu đời trong họ nhà dế chúng tôi. Vả lại, mẹ thường bảo chúng tôi rằng: “Phải như thế để các con biết kiếm ăn một mình cho quen đi. Con cái mà cứ nhong nhong ăn bám vào bố mẹ thì chỉ sinh ra tính ỷ lại, xấu lắm, rồi ra đời không làm nên trò trống gì đâu”.

9. Trên thế giới có hàng nghìn, hàng vạn niềm vui, song về cơ bản tất cả chỉ là một, đó là vui vì có thể thương yêu…

10. Một người đàn ông mơ ước được đi bộ cùng những người khổng lồ. Để tạo thành những dấu ấn lớn của ông ấy trong công trình của cuộc đời.

Trích Dẫn Hay Trong Tác Phẩm Của Diệp Lạc Vô Tâm 1…

TRÍCH DẪN HAY TRONG TÁC PHẨM CỦA DIỆP LẠC VÔ TÂM

1. Có dạng người, để quên anh ấy đi bạn cần thời gian dài đến ba năm, nhưng để nhớ, chỉ cần ba giây là đủ. Bạn hận anh ấy, buồn anh ấy, liên tục trong ba năm, nhưng anh ấy muốn trêu bạn cười cũng chỉ ba giây là đủ (Động phòng hoa chúc sát vách).

2. Thượng Đế ban tặng ngoại hình xinh đẹp cho phụ nữ là để đàn ông yêu phụ nữ. Thượng Đế ban tặng đầu óc ngu xuẩn cho phụ nữ là để phụ nữ có thể yêu đàn ông (Nếu không là tình yêu).

3. Yêu là gì? Yêu chính là xoay người, để nước mắt rơi xuống trong đêm tối, nơi em không nhìn thấy. Còn dưới ánh mặt trời, em nhìn thấy, chính là nụ cười hăng hái của anh (Đồng lang cộng hôn).

4. Có lẽ chẳng nên cưỡng cầu, có lẽ không nên vương vấn, nhưng lại chẳng muốn buông tay…

Biết rằng chẳng nên nhung nhớ, biết rằng không nên chờ đợi, nhưng lại chẳng muốn ra đi… (Chờ em lớn được không).

5. Anh từng thử quên em, anh tưởng thời gian có thể xóa nhòa tất cả. Ba trăm ngày giày vò đã khiến anh hiểu ra rằng: Điều gì anh cũng đều làm được, ngoại trừ… quên em (Mãi mãi là bao xa).

6. Chỗ anh trời đang mưa, dường như anh thấy em đang khóc… (Mãi mãi là bao xa).

7. Khi còn bé thường mong lớn thật nhanh. Đến khi lớn lại luyến tiếc những ngày tháng vô tư thuở nhỏ. Vô tư là một đặc quyền, yêu có thể nói thẳng, buồn có thể khóc to, không cần quan tâm cảm nhận của người khác, càng không biết dùng nụ cười giả dối để duy trì cái mặt nạ cứng rắn sắp rơi. Vô tư thật tốt biết bao ! (Chờ em lớn được không).

8. Vô tri cũng là một loại đặc quyền, yêu có thể lớn tiếng nói ra, đau lòng có thể khóc to, không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác, lại càng không biết dùng nụ cười giả tạo duy trì sự kiên cường đang lung lay sắp sụp vỡ… (Chờ em lớn được không).

9. Em không cần kết quả, cũng không cần hứa hẹn gì. Có thể yêu thêm một ngày thì sẽ yêu thêm một ngày, có thể nhìn thêm một lần thì sẽ nhìn thêm một lần (Đồng lang cộng hôn).

10. Con người ta vào lúc yếu đuối thường hay nhớ đến những người không nên nhớ (Chân trời góc bể).

11. Một người phụ nữ thành công, không phải thẻ ngân hàng cô ta có báo nhiêu tiền, mà là cô ta có thể khiến cho con cái mình có người cha tốt hay không ? (Sự cám dỗ cuối cùng).

12. Người muốn quên chỉ cần một giây là đủ, người không muốn quên thời gian sẽ như mũi dao sắc nhọn càng khắc sâu vào ký ức… (Sự cám dỗ cuối cùng).

13. Có những người, có những tình yêu, nhìn như vô lý, nhưng thực ra nó không cần người khác nhận ra sự hài hòa (Vượt qua lôi trì).

14. Tình yêu có hạn sử dụng không? Tôi nghĩ là có. Giống như hạn sử dụng của thực phẩm, tình yêu khi đã quá hạn sử dụng cũng sẽ bị biến chất, ăn không ăn được, mà bỏ đi thì lại tiếc. Nhưng tình yêu cũng có thể sử dụng một số phương pháp bảo quản trong thời gian dài giống như thực phẩm vậy.Ví dụ, chọn thời gian làm lạnh thích hợp, cho thêm lượng muối thích hợp để thực phẩm có độ mặn, hoặc có thể cho thêm một ít chất bảo quản… Tóm lại, phương pháp thì có nhiều, nhưng phải xem bạn có muốn bỏ công sức, tâm tư để “quản lý” hay không!

15. Không nhất thiết cứ yêu là phải ở bên người đó suốt đời suốt kiếp, nhưng ít nhất tôi cũng phải tìm một người muốn lấy tôi làm vợ. Nếu thích ai tôi sẽ toàn tâm toàn ý thích người đó và không thể chịu đựng được nỗi đau chia tay. Không phải cứ yêu là phải có kết quả tốt đẹp, nhưng nếu tình yêu đó không nghiêm túc, không có kết quả thì tôi tuyệt đối không cần!

16. Có lẽ tình yêu không có tương lai, mới càng khiến con người ta chìm đắm, không thể thoát khỏi. Đây có lẽ là bản tính của con người, những thứ không có được mới là đẹp nhất (Nếu không là tình yêu).

17. Thế nào là một lòng một dạ? Chính là cho dù không lựa chọn, kết quả vẫn là anh. Nếu như có lựa chọn, đáp án cũng là anh. Có anh rồi sẽ không chọn người khác. Mãi mãi, cũng chỉ có anh (Mãi mãi là bao xa).

Những Câu Nói Hay Trong Các Tác Phẩm Văn Học

Chao ôi! Ðối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ối… toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương; không bao giờ ta thương…”

Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. Chao ôi! Hắn đã viết những gì? Toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Hắn chẳng đem một chút mới lạ gì đến văn chương. Thế nghĩa là hắn là một kẻ vô ích, một người thừa. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có…”

3, “…trước khi nghĩ đến việc đặt những cái hôn lên cái miệng hoa của người yêu, cũng nên nghĩ đến việc đổ cơm vào đấy đã.”

(Trích tác phẩm: “Một chuyện Xuvơnia” – Xuvơnia = Kỷ niệm) 4, “Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai mình.”

5, ” Không được ! Ai cho tao lương thiện ? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này ? Tao ko thể là người lương thiện nữa. Biết ko ? ..”

(Trích trong tác phẩm “Chí Phèo”)

6, “Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối , nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối , nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.”

(Trích từ tác phẩm “Giăng sáng”).

7, ” Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình…Nó làm cho người gần người hơn.”

8, ”Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bât lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện.”

Các Trích Dẫn Trong Truyện Của Cố Mạn

1. Bên nhau trọn đời

Nếu ở đó trời quanh mây tạnh anh hãy ở lại.

Nếu ở đó trời mưa lạnh lẽo, thì anh nhanh chóng quay trở lại đay

Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó

Tình yêu là cốc nước , nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết.

Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian

Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…

–   

“Cậu thấy Dĩ Thâm là người thế nào?

Lãnh đạm, lý trí, khách quan.

Vậy cô ấy chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của Dĩ Thâm.”

  

–  

“Thực ra cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi.”

–  

– Tôi nói cho anh biết. Đây là một loại quy tắc giữa những người trưởng thành. Anh cũng không cần phải nghĩ nhiều. Tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu

-Tôi…Tôi là lần đầu tiên đấy, cô đừng có lợi dụng xong còn ra… ra vẻ ta đây.

– Lần đầu tiên à? Nhưng tôi cũng không chịu trách nhiệm đâu. Tạm biệt.”

Đã bảy năm trôi qua, tôi đột nhiên cảm thấy quãng thời gian đằng đẵng như vậy chỉ như trong khoảnh khắc của một cái quay đầu.

–  

Đối với một số người, vết thương được chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương thêm rỉ máu..

–  

Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhất là mọi kỉ niệm đều như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

–  

Đã không nghĩ ra thì tốt nhất nên nghĩ đơn giản đi vậy.

–  

” Có những loài hoa không tên lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.”

–  

Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh ấy nói: “Anh không muốn tạm bợ.”

–   

Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh…

–   

Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

Bảy năm xa cách, một người đàn ông khác…

Dĩ Thâm nhắm mắt.

–  

Mặc Sênh, anh thua rồi.

“Thế là thế nào?”

– Bằng ấy năm đã trôi qua, anh vẫn thua em, thua thảm bại!

“Vì sao giọng anh nghe đắng buốt đến vậy?”

– Dĩ Thâm, anh nói gì? Anh say phải không? – Mặc Sênh lo lắng hỏi. 

Im lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy chị ra. Trong ánh sáng lờ mờ, Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực, đau đớn như con thú bị thương, nhưng giọng của anh tỉnh táo lạ lùng:– Anh không say mà là anh điên!

–  

Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu

–  

Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

– Dĩ Thâm, em đã đếm mấy lần chín trăm chín mươi chín rồi.

Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

– Có một kiểu nhớ nhung là không ngừng gõ tên anh vào công cụ tìm kiếm

                                                                              -Triệu Mặc Sênh

2. Yêu em từ cái nhìn đầu tiên

 - 

Mô-za-a cố ý nói: “Lão tam có vấn đề, tại sao không chịu mặc trang phục tình nhân với tam tẩu chứ, hay là…”

Nại Hà đáp: 

“Bọn này vợ chồng lâu năm, cần gì mấy thứ đồ khoa trương đó.” 

Vi Vi choáng. 

–  

Vi Vi nhặt hai cọng cỏ lên phất vào người anh: “…Tóm lại anh muốn thế nào?”

 - “Khi nào em mới cho anh tốt nghiệp?”

“Hử?” Cô hỏi lại với vẻ thắc mắc, “Anh tốt nghiệp gì cơ?”

Anh đáp: 

“Chẳng phải anh đã học hai năm khoa tự động kiềm chế đấy thôi”

“Chúng ta vẫn chưa đến mức tắm hồ uyên ương mà”

     “Thì ra Vi Vi thích mãnh liệt hơn à?”

‘Ăn cơm mềm’ cũng nhiều rồi, dần dần cũng quen thôi.” “Những người không có phu nhân bảo vệ như các cậu không hiểu được đâu.”

3. Sam sam đến đây ăn nè

–  

Thế giới này, lời nói phát ra từ miệng của con người trong một ngày quả thật quá nhiều. Vậy tại sao mình phải để ý đến những lời nói của người mà mình không quan tâm? Chỉ cần người quan tâm đến mình hiểu mình là được rồi. Sự cạnh tranh trong công việc, vốn dĩ là chuyện khó tránh khỏi. Cây ngay không sợ chết đứng.

Người khác nói thế nào, đó chính là tự do của họ. Có thể khiến người khác im miệng hay không, đó mới là bản lĩnh của mình.

–    

“Đúng thế, tôi là Tiết Sam Sam. Tôi không có gia thế hiển hách, không có trình độ học vấn xuất sắc, cũng chẳng có quan hệ. Thế nhưng, ngoài việc sở hữu nhóm máu hiếm ra, tôi đây còn có tinh thần bị đánh cũng quyết không lui cùng bản năng sinh tồn mãnh liệt. Bất kể ở đâu, tôi cũng sẽ kiên cường vươn lên như cây cỏ dại. Tôi nhất định sẽ trụ lại ở đất Thượng Hải này”.

–  

“Tổng giám đốc, anh bỏ tôi xuống đi, tôi có cảm giác mỗi giọt mồ hôi của anh đều đang cười nhạo cân nặng của tôi”

–  

“Chủ tịch, chết vì no có tính là tai nạn lao động không?”

- ”Vì sao ngày nào tôi cũng đến văn phòng tìm anh, ngày nào cũng ăn cơm cùng anh, không phải do anh ra lệnh cho tôi, mà là vì… tôi bị sắc đẹp mê hoặc!” – “Nếu em đã mê sắc đẹp, vậy những chuyện xảy ra sau đó có phải là do sắc đẹp ấy vẫn chưa đủ mê hoặc em không?” – “Thực ra đó là vì… tôi làm bộ lạt mềm buộc chặt thôi”.

–  

“Phong Đằng, tôi… chưa yêu ai bao giờ. Tôi cũng không biết cảm giác yêu đương là thế nào. Trước kia tôi không hề nghĩ đến những chuyện này. Nhưng dần dần tôi phát hiện ra, khi không có anh, tôi cảm thấy rất lạc lõng. Anh chờ tôi ở ngoài cục cảnh sát, tôi thấy rất xấu hổ. Anh đưa tôi về nhà đón năm mới, cùng ăn cơm tất niên, tuy không quen lắm nhưng tôi rất vui. Tôi không biết khiêu vũ nhưng tôi có thể học được mà. Tôi không thể giải mã nổi anh nhưng tôi sẵn sàng để anh giải mã mình. Tôi nghĩ… tôi thích anh mất rồi. Vậy anh xem, anh có thích tôi không?”

–  ”Em không có bệnh, uống thuốc làm gì. Em muốn sinh con, cần anh, chứ không cần thuốc”  -Phong Đằng

–  

“Tiết Sam Sam, tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình mà không làm gì cả nữa”.

–   

“Mỗi ngày anh đều ăn cơm ở đây. Bỗng đến một hôm, có một cô gái xông vào sân thượng của anh. Anh ngắm cô ấy ăn cơm, rồi từng ngày cứ thế trôi qua. Có lúc thấy cô gái ấy cười, khi khác lại thấy cô ấy khóc. Cứ nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn cho đến khi khắc vào tim”.

–  

“Cháu có thể nuôi Sam Sam cho đến khi cô ấy trả hết nợ. Bọn cháu yêu nhau, tại sao chỉ vì nợ nần mà chia tay?”.

–  

“Chiếc nhẫn này có từ thời của cụ anh, chỉ truyền lại cho con dâu nhà họ Phong. Nó đại diện cho quá khứ. Giờ chiếc nhẫn xuất hiện ở đây, tức đại diện cho hiện tại. Nếu đeo vào ngón áp út của em thì nó đại diện cho tương lai của hai ta”.

–  

“Tiết Sam Sam, từ giờ em sẽ phải tập thích ứng với rất nhiều chuyện. Ví dụ như lúc xuống xe, chủ tịch không thể mở cửa cho em nhưng bạn trai thì có thể”.

–  

“Trên thế giới này, lời nói phát ra từ miệng con người trong một ngày quả thật quá nhiều. Việc gì phải để ý đến phát ngôn của những người mình không quan tâm chứ. Chỉ cần người quan tâm mình hiểu mình là được rồi”.

4. Nắng gắt

–  

Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy. Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi… Một khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại…”

–  

Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt.

– Tôi gặp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh…

–  

Có một bài trắc nghiệm thế này, nếu ăn nho, bạn sẽ ăn quả to hay quả bé trước. Tôi là người ăn quả to trước. Vì nếu như ăn quả bé trước thì có thể sẽ không ăn được quả to nữa. Vui vẻ ở trước mắt, tại sao cứ phải nghĩ xa xô

–    

Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì?– Nhiều hơn yêu một chút?– Anh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười :)– Với anh thì, đó chính là em!

Tôi chưa từng hiểu được thế nào là thực sự ly biệt.

Cho đến khoảnh khắc đó.

Sau này, chúng tôi có thể sẽ không còn gặp lại nhau.

Sau này, cho dù gặp lại, chúng tôi cũng chỉ vồn vã trong giây lát, rồi lại ly biệt.

Có lẽ lúc đó chúng tôi sẽ không còn buồn bã như bây giờ, vì chúng tôi đã không còn quan trọng với nhau đến thế, hoặc vì chúng tôi đã kiên cường hơn.

Một cô gái như em, ngay cả câu “mãi mãi không thể chấp nhận anh” cũng không đành lòng nói ra, mềm lòng đến vậy, tôi có ngốc mới không theo đuổi được em.