Đề Xuất 12/2022 # The Maxim (Kiseijuu: Sei No Kakuritsu) Tập 12 / 2023 # Top 19 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 12/2022 # The Maxim (Kiseijuu: Sei No Kakuritsu) Tập 12 / 2023 # Top 19 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về The Maxim (Kiseijuu: Sei No Kakuritsu) Tập 12 / 2023 mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ký Sinh Thú – Châm Ngôn Sống – Parasyte – The Maxim (kiseijuu: Sei No Kakuritsu) 2014 Tập 12

Xem trailer

1179682 lượt xem

Parasyte – The Maxim (kiseijuu: Sei No Kakuritsu) (2014)

  • (

    1

    7.8

    /

    10

    27

    )

    Parasyte – The Maxim (kiseijuu: Sei No Kakuritsu)

    :

    Phim được chuyển thể từ bộ truyện tranh khoa học viễn tưởng kinh dị cùng tên của Iwaaki Hitoshi. Bối cảnh câu chuyện diễn ra tại một thế giới nơi mà những sinh vật ngoài hành tinh đến Trái Đất được gọi là “Parasties”. Họ có thể kiểm soát con người bằng cách thâm nhập vô cơ thể qua mũi và tai và gắn mình với não của nạn nhân. Câu chuyện bắt đầu khi người ngoài hành tinh tên Migi lại chỉ kiểm soát được cánh tay phải của Shinichi Izumi – một học sinh cao trung, và không thể kiểm soát được Shinichi hoàn toàn. Cả Migi và Shinichi học cách để cùng tồn tại, và cùng chiến đấu chống lại những “Parasites” khác – những kẻ chỉ xem con người là thức ăn.

    60 Stt Hay Về Tháng 12, Stt Chào Tháng 12 Hay Nhất / 2023

    2. Có những mối quan hệ, ta chỉ có quyền buồn, chứ không có quyền ghen.

    3. Nỗi buồn ơi ta bỏ mi vào chiếc hộp, đem ra giữa trời để đóng lại thành băng.

    4. Ôm lấy em đi cho cơn mưa mau tạnh, cho mùa đông thôi lạnh và tình thôi mong manh.

    5. Trong tháng mười hai quá mát mẻ. Và sương mù giăng lối Tháng mười hai – làm cho tôi buồn.

    6. Đừng xấu hổ vì mình không Xinh Đẹp mà hãy tự tin dù mình không xinh đẹp nhưng vẫn được yêu thương !!!

    7. Cuối ngày dài lạnh lẽo, ta chỉ ước mong cuộn mình trong chăn, nói nhau nghe mọi điều. Đơn giản thế thôi.

    9. Tháng 12, mùa đông, màu trắng, tuyết, những bông hoa li ti… những thứ mình yêu vì cảm giác, không cần lý do.

    10. Em đã nhận ra một phương pháp có thể đẩy lùi đi cái lạnh mùa đông, bên anh và ôm anh như chính lời anh đã nói.

    11. Có lẽ tháng 12 vô cùng quan trọng, nó là thời điểm cuối cùng chất chứa những thứ cũ kỹ trong năm qua. Xin chào tháng 12.

    12. Trẻ con luôn tìm thấy tất cả diệu kỳ trong mùa đông lạnh giá, còn người lớn lại chẳng tìm thấy gì khi đứng giữa tất cả của ngày đông.

    13. Gió sớm thổi se se lạnh như nhắc người ta phải giữ ấm cơ thể mỗi ngày. Tháng 12 tốt thế đấy, em có thể tốt với anh như vậy được không?

    14. Thật tuyệt vời vì Giáng Sinh này ta vẫn có những người bạn tri kỷ, một gia đình ấm áp và một quốc gia độc lập, yên bình. Merry Christmas!

    15. Chớp mắt cái đã đến tháng 12, gần đến cột mốc kết thúc năm. Có người sinh ra đã ở vạch đích sẵn, mình thì 28 tuổi rồi mà vẫn đang khởi động.

    16. Anh biết không mùa đông lạnh giá, một hơi thở làm ấm cả con tim. Em đứng đây, ngày nào cũng thế, chờ anh quay về. Ta sẽ lại vui vẻ bên nhau.

    18. Gió bấc thổi ngoài kia nhưng trong lòng lại rực rỡ ánh nắng. Nụ cười đọng lại trên khóe môi, khắc khoải chờ đợi điều gì đó mà cảm xúc như vỡ òa.

    19. Cần sự quan tâm nhưng ngại phải mở lòng. Ai cũng sợ thì mấy ai sẽ thật lòng? Nhớ thì nói, thương thì nói. Đơn giản chút đi, lòng đau thì xoa dịu.

    21. Những cô gái sinh vào tháng 12 thường rực rỡ như vì sao trên trời soi đường cho tuần lộc chạy đến đưa những món quà giáng sinh đến với trẻ nhi đồng.

    22. Ta hứa sẽ tìm đến nhau khi đông về, tháng 12 khẽ gõ cửa trái tim như một lời nhắc nhở. Phải chăng gió mùa cuốn anh đi xa quá, không về kịp với tháng 12.

    23. Có những ngày đông lạnh giá, mọi thứ xui xẻo đều dồn tất cả vào tôi. Lúc này chỉ muốn tìm một nơi nào đó ngồi xuống, hít một hơi thật sâu rồi lặng thinh.

    24. Anh thấy không thành phố vẫn bình yên. Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội. Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội. Và những ngày dài lắm để quên nhau!…

    26. Tháng 12 khẽ chạm vào tâm hồn yếu ớt còn mãi ngủ say trong chuyện tình thơ mộng, báo hiệu năm mới sẽ sang, mau chóng thực hiện nốt những dự định cuối cùng.

    27. Ai cũng đã từng thề thốt với thời gian, vậy mà chỉ thiếp đi một lúc đã gần hết một năm. Đôi tay chạm khẽ vào không khí lạnh của tháng 12 như cắt vào da thịt.

    28. Nếu các bạn để ý thì các bạn có thể bắt đầu lúc nào tùy thích. Vậy hãy yêu thích sự bắt đầu. Đừng cố ngồi im một chỗ khi sau lưng chưa có chỗ dựa vững chắc.

    29. Xin chào tháng 12 lạnh giá, hãy nhanh chóng đưa nỗi buồn của tôi đóng băng để nơi đây được trống trải, hãy ban cho tôi chút nghị lực để chống chọi với niềm đau.

    30. Xin chào tháng 12! Mong rằng điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong tháng này. Riêng tôi sẽ cố gắng thật nhiều, gạt hết nỗi buồn và không dừng chân tại thành công quá lâu.

    31. Tháng mười hai! Tôi khẽ gọi tên “người” như thế cũng đủ để biết rằng tôi mong chờ đến nhường nào. Trong lòng tôi háo hức mong anh quay về, kịp đặt cái tên cho con chúng ta.

    32. Tuyết rơi, mưa tới, hoa tàn. Nắng tắt, lòng người chợt thay đổi. Tháng 12 làm người ta thay đổi hay con người ta đang chờ đợi đến thời điểm thích hợp là trở mặt ngoảnh đi.

    33. Tháng 12! Tháng này là tháng giáng sinh, là tháng sinh nhật, là tháng cuối năm, là tháng cuối cùng để cố gắng thật nhiều để kết thúc năm, để có thể mỉm cười chào một năm mới!

    34. Tháng 12 là tháng ngủ đông, giữa công việc hối hả ngày cuối năm vẫn cho phép ta lười một chút, thức muộn một chút, chui ra khỏi chăn ấm vẫn còn cảm giác nuối tiếc giấc ngủ ngon.

    35. Tháng Mười hai, chẳng phải là khoảng thời gian đầu đông nữa. Tiết trời hanh hao gió và nắng vẫn vàng ươm phủ đầy mái phố im lìm lại khiến con người ta nghĩ đây mới chỉ là chớm đông?

    36. Góc phố chiều nay buồn tênh, dòng xe vẫn nườm nượp, người với người bước qua nhau vội vã. Thời gian đang nhích dần từng chút một, tháng Mười Hai về rồi đấy! Bạn có đang mong chờ không?

    37. Những ngày tâm trạng tuột dốc như hôm nay, cảm giác k còn muốn cố gắng vì bất kì điều gì. Muốn khóc. Cho khoảng thời gian đã mất, cho những điều đã đánh đổi. Bản thân mình, thật ích kỷ .

    38. Chúng ta khác nhau từ điểm xuất phát nên chẳng thể nào đi so sánh mình với bất kỳ ai. Hứa hẹn một tương lai tươi sáng, thất bại chỉ là những cục đá to cản bước mình thôi. Hello December!

    39. Nhớ lại đông năm ấy, gió heo may khắc khoải đến reo vần. Năm nay đáo lại thêm lần nữa trong tâm trạng hoang mang không biết thế nào là đúng, bước chân của mình có đang đúng hướng hay không.

    40. Tháng 12 nhẹ nhàng gõ cửa, báo hiệu cho những dự định cần phải gấp rút lên. Bản thân tôi cũng thế, giọt mồ hôi rơi trên những dự định lớn lao, giấc ngủ vội đánh đổi cho một tương lai tươi sáng.

    41. Những tiếng cười vang giòn khắp cả khu phố, phải chăng tháng 12 trong lời kể của người xưa kỳ diệu là có thật. Tháng 12 mang đến niềm vui và tạm lấy đi muộn phiền để mọi người cảm thấy thư thái.

    42. Đơn giản chỉ là thành công không có tiêu chuẩn chung cho hết mọi người. Chỉ cần bạn sống hạnh phúc, luôn nổ lực thì bất cứ thời điểm nào trong cuộc sống bạn cũng có thể tỏa sáng. Cố gắng lên nào.

    43. Xin chào tháng 12, đôi gò má của em chợt ửng hồng. Đôi tay giấu kín trong chiếc túi áo khoác, đôi mắt long lanh đợi chờ anh. Nay em đã lớn, đã biết yêu, loáng thoáng phân biệt được giữa một mình và cô đơn.

    44. Tháng 12 tới, những kỉ niệm cũng ùa về nhưng nhẹ nhàng như cơn gió làm đôi lúc chính mình cũng lay động, làm ta suy tư, trầm lặng hơn, nhưng vẫn cứ tiếp diễn cuộc sống thường ngày, những phân vân thường ngày.

    45. Tháng Mười Hai rồi, nắng dù ấm đến đâu cũng bắt đầu nhạt dần hơn, cây lá vẫn reo vui cùng gió nhưng có phần ảm đạm, lá rụng không vàng, cây bàng lá đỏ, khẳng khiu giữa bầu trời bao la đầy kiêu hãnh, nghị lực.

    46. Tôi sợ cô đơn lắm, mùa hè đã qua mùa thu cũng đi nốt và mùa đông rớt xuống hiên nhà. Tôi vẫn là “đứa trẻ” co ro trong nỗi buồn quá lớn, mà chiếc chăn vuông nhỏ chẳng đủ để che lấp đôi bàn chân. Xin chào tháng 12.

    47. Cơn mưa lạnh tanh của đêm qua như một dấu chấm hết cho tháng mười một. Để sáng nay ngày đầu tiên của tháng 12 cho ta thấy bầu không khí như se lại vì gió và hơi lạnh thổi qua. Như đúng những ngày đông năm trước.

    48. Không gì buồn bằng mùa đông, đôi tay rét buốt mà không có người nắm. Tôi nhớ lại khoảnh khắc đêm Giáng sinh, chiếc khăn choàng cổ do chính tay anh tặng giờ đây được xếp gọn gàng vào góc tủ. Thật hoài niệm và cô đơn.

    49. Một mùa Giáng Sinh vui vẻ, yên bình và yêu thương. Đây là lời chúc của tôi dành cho bạn, chúc những người bạn thân yêu của tôi có một mùa Giáng Sinh an lành, mong rằng tình yêu sẽ đến với bạn trong ngày đặc biệt này.

    50. Kim đồng hồ cứ thế xoay vòng, vẫn con số đó nhưng thời gian lại khác nhau. Kim dài hôm nay đã điểm đúng lời hẹn của tháng 12, trải thảm cho nó bước đi như một ngôi sao tỏa sáng. Tất cả mọi người xung quanh đều mong chờ.

    51. Nhớ những tháng 12 của những năm cũ đã qua, cứ đến độ này bàn tay lại xuýt xoa vì từng đợt gió lạnh kéo dài ùa về dữ dội. Ấy vậy mà năm nay, chờ một mùa đông thực sự để cuộn tròn nỗi nhớ ủ ấm trong con tim mà chưa thấy.

    52. Xin chào tháng 12, không khí lành lạnh không cần phải mở điều hòa. Ta cuộn mình trong chăn hưởng thụ cảm giác tuổi thơ bên cạnh những người ta thương. Không cần nhộn nhịp, không cần vội vã, cứ chầm chậm như vậy là được rồi.

    53. Tháng Mười Hai, mùa hoa cải đã bắt đầu nở, vàng nhuộm một khoảng trời. Màu hoa nhẹ nhàng, êm đềm đến lạ, như màu nắng đầu ngày đổ loang xuống mái phố còn ngái ngủ. Tất cả đẹp như bức sơn dầu cách điệu, thật lạ, thật bồi hồi!

    54. Tháng 12 – tháng của sự yêu thương và đoàn tụ.Tháng Mười Hai, dường như kéo ngắn thời gian được trở về nhà đối với những người con xa quê mong ngày đoàn tụ. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là nghĩ đến điều sắp xảy ra thôi cũng đủ rồi.

    55. Cái lạnh tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, không biết vì lí do gì, em lại thấy mệt mổ đến chán ghét… Mùa đông, khi em yêu, từng nhịp đập cảm xúc ùa về trong khoảnh khắc. Khi em buông tay, trái tim cơ lỡ từng hồi náo nức trong cảm xúc hỗn loạn.

    56. Tháng 12 miệt mài trôi đi trong khắc khoải và nhiều trăn trở mỗi nhịp thở về đêm, rồi cũng vụt qua nhanh chóng là thế, đã sắp hết năm rồi, khép lại thêm một tuổi xuân nữa, khép lại bao nhiêu kỷ niệm đã kịp đong đầy trong đáy mắt và niềm tin.

    57. Lịch để bàn cũng vơi mỏng đi, hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 12. Tờ lịch cuối cùng nằm gọn trên bìa cứng, bàn tay nâng niu cùng tâm trạng náo nức đón chờ đêm giáng sinh, thời khắc quan trọng ấy cứ len lỏi vào trong ngóc ngách trong tâm hồn.

    58. Giá như có ai đó cho tôi có thể dựa vào được thì tốt quá, thấy mệt mỏi vì phải tỏ ra mạnh mẽ rồi, cố lên nào cô gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, người này không tốt với mình rồi lại có người khác tốt với mình mà, lòng tin là gì không biết, đúng là tưởng không mà không tưởng !

    59. Sẽ có những khoảng thời gian giữa cái lạnh của mùa đông và oi bức của mùa hè mang đến nhiều nhận định khó tả, giống như tiếng trống ngày nào đã trở thành tiếng chuông reng trên giảng đường đại học. Bao mùa đã đi qua sao không kéo tôi theo với, mà vô tình để ký ức vẫn còn mãi trẻ thơ. Xin chào tháng 12.

    60. Tháng 12 chợt đến, lúc này bản thân không quá nhỏ cũng chưa đủ trưởng thành. Xung quanh còn chênh vênh mất phương hướng, rốt cuộc tôi đang đợi điều gì để mang lại đột phá. Không biết nó sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng rồi cũng sẽ vượt qua thôi. Cái hối tiếc nhất có lẽ là thời gian. Cái khoảng thời gian chỉ biết nhìn nó trôi qua mà không làm gì được.

    Stt Tháng 12 Hay & Những Hình Ảnh Tuyệt Đẹp Về Tháng 12 Mùa Gió! / 2023

    Tháng 12 là những ngày mùa đông vừa chín, cái rét len từng ngõ ngách mà vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp với muôn vạn gam màu đối lập của cuộc đời. Có những bức tranh khiến bạn chạnh lòng, nhưng cũng có những bức tranh giúp bạn nhận ra mình đang vô cùng hạnh phúc. Tháng mười hai bình dị, nhưng cũng rất kiêu sa; rất vui, cũng rất buồn; rất hạnh phúc, nhưng cũng vô cùng đau khổ! Chỉ cần bước chân xuống phố, sẽ chẳng khó khăn để chúng ta bắt gặp biết bao nhiêu mảnh ghép của cuộc đời, bên cạnh những mảnh ghép đầy màu sắc và tươi tắn của những cặp tình nhân, luôn có hình bóng của những gã si tình lang thang đâu đó. Và bên cạnh những tiếng cười vang của các gia đình trong bộ đồ ấm, luôn có những mảnh ghép trắng đen trầm uất, lạc loài, mệt nhoài của những tiếng rao khuya…

    Tôi vẽ tháng 12 của mình bằng vạch phấn vôi, một sớm ngồi bên bàn đá để nhâm nhi phin cafe nóng với cốc chè xanh nghi ngút khói. Dưới lớp sương mờ, đôi khi là tiếng khua của đôi guốc mộc, đôi khi là hình ảnh của tấm lưng lòng. Đôi khi là làn tóc rối một buổi tinh mơ, một tà áo trắng, một dấu môi trầm, nhưng đôi khi cũng là một gương mặt khắc khổ, một tấm áo tơi, một hình hài không lành lặn. Nhưng thật sự, cảm xúc là thứ không thể bù qua đắp lại, chúng ta không thể đem thứ cảm xúc này để đi an ủi thứ cảm xúc kia, người ta luôn cần nhiều hơn vốn có. Bởi vậy nên những ký ức vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai, bởi vậy nên hơi ấm của một bàn tay mới không thể so sánh được với cái hơi ấm của vài ba lớp áo!

    Tháng 12 – mùa đông chín với cái lạnh thấu da khiến cho chúng ta cảm thấy mình nhớ nhiều hơn, cô đơn nhiều hơn, tiếc nuối nhiều hơn. Nhưng… có thật là như thế? Hay mọi thứ vốn đã như vậy từ trước tới nay, chỉ là mùa đông là thời điểm chúng ta tự nhận thức được rằng nên cho mình một khoảng lặng để nghĩ về, nhìn sâu vào ký ức và hoài niệm? Thực ra, ngày tháng thì có gì đâu? Dòng đời vẫn cứ trôi qua dẫu cho có ai không muốn. Chúng ta cũng đâu còn trẻ để thấy được rằng tháng năm là mới mẻ? Tháng mười hai đã ghé qua tay đâu chỉ vài lần? Ấy thế mà sao thứ cảm xúc cũ kỹ, một bóng hình cũ kỹ, một mối tình cũ kỹ cứ mỗi lần tới tháng 12 lại bắt đầu khiến hồn xao động? Liệu rằng ai biết được chăng?

    Hôm nay – những ngày đầu tiên của tháng mười hai, tôi muốn đánh dấu tuổi mùa bằng cách chia sẻ tới mọi người những dòng cảm xúc tháng 12 rất hay, rất tâm trạng và vô cùng lãng mạn! Chúng ta hãy cùng chào đón tháng 12 bằng những dòng stt tháng 12 tâm trạng và những hình ảnh đẹp về tháng 12 sau đây nhé? Những dòng status tâm trạng về tháng mười hai này được trích trong vài bài tản văn tôi viết cùng vài bài tản văn viết về cô gái tháng 12 sưu tầm của những tác giả khác. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những dòng status tháng 12 và những câu nói hay về tháng 12 đầy cảm xúc này. Chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những dòng stt tháng 12 lãng mạn, cảm xúc cùng những dòng stt hay về tháng 12!

    Tháng 12? Chào em! Nàng thơ cuối cùng mang trong mình giọng hát u buồn đến lạ. Như bao năm trước, nay em lại trở về đây và ru mọi thứ vào giấc ngủ say mềm, cằn cỗi, mệt nhoài để ngày mai thức dậy lại biết mỉm cười đón mùa nắng mới.

    Có ai nói rằng em ấm áp chưa? Với chiếc áo phong sương và làn tóc gió? Với đáy mắt vợi buồn, với lời ca ảm đạm? Và, với cả những nỗi niềm chưa kể cho ai, với những đêm dài dằng dặc nuối nấng bao nhiêu bàn chân đi lạc, chắc hẳn là chưa, em nhỉ? Ta hiểu mà…

    Em đến, người ta lạnh hơn; người ta cô đơn hơn; người ta bâng khuâng; nhung nhớ, người ta chờ một vòng tay nào đó, một cái ôm thân thuộc. Em đến, người ta bỗng lười hơn, người ta khóc, người ta viết, người ta thích nghe nhạc, người ta thèm những điều đơn sơ nhỏ bé, những vạt nắng chiều xa.

    Em đến, ta bỗng yêu mùa đông rất lạ. Ta thích cảm giác từng cơn gió lạnh đến rợn người ùa qua gấu áo, tay run run mồi thuốc dạo phố vào mỗi buổi chiều. Em đến, ta yên bình, vui vẻ, phố cũng lặng lẽ và yên ả hơn, không ồn ào như trước. Em đến, những bản tình ca sâu lắng hơn, buồn hơn nhưng cũng nhẹ nhàng và lắng đọng hơn. Và em đến, giấc ngủ dễ dàng hơn, sâu hơn, những giấc mơ chẳng còn nhằn nhọc, miệng chẳng còn gọi thầm tên ai…

    Tháng 12, những cơn mưa u buồn lũ lượt ghé qua ôm Huế vào lòng, dòng Hương đục ngầu, xanh xao, lờ lững chảy. Ta nghe trong tiếng thì thầm của những dòng sông rằng chúng rất buồn, chà, sao thế nhỉ? Cả những đợt mưa rào cuối vụ, cả những ngày mưa dầm dề nặng hạt chúng cũng chỉ biết trầm mình đón nhận mà thôi, ấy thế mà… À! Có lẽ những tiếng thở than vừa rồi không phải của những dòng sông…

    Phố độ này nắng mềm hơn dải lụa, mỏng mảnh hơn cả bóng chiều ngắn ngủi. Một thoáng rồi trầm tư, ngày nối ngày đi qua, chỉ có màn đêm là vô tận, yêu thương cũng thế rủ gọi nhau đi và để lại đau thương là mãi mãi. Ta đứng giữa màn đêm ngắm nhìn những đôi bàn chân đơn nhịp, những cảm xúc hanh hao, nghe đâu đó vang lên khe khẽ giai điệu của một bản tình ca ly biệt, mồi điếu thuốc…

    Ngày không vội vã nên đã lâu ta cứ lạnh lùng ném cái nhìn vô tâm vào cuộc đời, những cảm xúc mục rỗng hóa thành những áng thơ tình lủng củng, những dòng cảm xúc đan xen. Cho tới khi em đến, em đấy, cảm ơn vì đã cho ta một giấc ngủ dài đủ lâu với sự đơn côi, lạnh lẽo, để hôm nay khi rải bước trên từng con ngõ ta đã biết dừng lại ngắm nhìn một cánh hoa rơi… Đã có ai nói rằng em ấp áp chưa? Xuống phố đi thôi, ngại ngần chi nữa?!

    Có những con đường lạ mà quen, có những con phố mới gặp lần đầu đã hóa thành tri kỷ. Huế đấy thôi, liệu giữa người với người có vậy không nhỉ, như ta và Huế? Không biết, chỉ biết rằng đã rất nhiều người yêu nhau nhưng chỉ một phút trôi qua bỗng chốc tất cả đã hóa thành hoài niệm. Lạ lùng không? Chắc là không, thoáng nhớ; thoáng quên, có mấy cặp tình nhân mới thoáng gặp nhau mà sống được tới bạc đầu, mặc dù họ luôn hứa hẹn.

    Đêm nay trời xám xịt, mây vần vũ bên nàng trăng tấu khúc yêu đương của riêng mình mà mặc kệ những hàng cây khô khốc. Ta bước trên mảnh thềm lạnh lẽo nhớ về một tình yêu vị kỷ, dư hương vướng ngang rung động của tình yêu mới, những đau thương nuốt trọn tơ vương, xúc cảm yêu đương hóa thành nhạt nhẽo…

    Ngày mai xuân đến, tháng giêng mơn mởn tơ hồng nhưng lòng người liệu có nở hoa? Chi bằng cứ yêu mến mùa đông, yêu mến tháng 12 bằng cái cách mà ta cuồng si những đau thương của thời vụng dại, đợi chờ gì? Ai tự cho phép mình quên đi ngày hôm qua, kẻ đó không đáng một lần được đặt chân và hôn lên tấm hồn của Huế.

    Tháng 12, người đến, kẻ đi! Tháng 12, người quên, kẻ nhớ! Tháng 12 có những con phố không tên hóa thành hò hẹn, có những đôi tình nhân vui vẻ đi sát bên nhau mơ mộng điều gì xa lắm! Dòng người hối hả trở về tổ ấm, người ngược, người xuôi. Tháng 12, tháng có những gã cô đơn lang thang chuyện trò cùng khói, có những gã đơn phương tập viết thư tình. Tháng có cô gái thấp thỏm đứng đợi người yêu trong bộ đồ xinh, có chàng trai hối hả đón đưa người yêu với chiếc xe thật đẹp.

    Tháng có người cười, kẻ khóc; tháng có người nhớ, kẻ điên… Tháng gom góp tâm tư và đưa cái lạnh len sâu vào hồn người, tháng ấp ủ men say nuốt trọn những đắng cay để ngày mai khúc giêng non đến lại biết hả hê uống từng giọt nắng, tháng của những hi sinh dại khờ, mà cao cả…

    Ta lặng lẽ, lạc loài, ôm mùa đông vào lòng! Lắng nghe những tiếng lặng thinh đang cuốn lấy vô hương rải bạc đôi đường lối vắng. Ta lạnh đến run người nhưng chẳng thèm khoác áo, đâu đó trong sâu thẳm cái rét giá hiu quạnh này đây, có chút gì đó đang cố sưởi ấm những tư tình ngày cũ. Gió nhảy nhót vai người viễn xứ, mùa đông đâu quá xanh xao? Ngày mai ai biết được, vô thường không hẹn trước, giấc ngủ đêm nay có lẽ sẽ mơ màng hình bóng người xa.

    Lối vắng chòng chành giấc mộng yêu đương, gió đông sang rải khắp phố phường, tháng 12 ngập ngừng theo những bước chân lạc nhịp…

    Khói thuốc đêm nay bận cõng những tâm tư nên phải chối từ lời mời của gió, nhờ vậy mà những nỗi niềm đã hóa thành thơ.

    Tháng 12 ư? Chào em!

    Có ai nói rằng em ấm áp chưa?

    Stt chào tháng 12 ngắn rất hay trong “Tháng 12 của Gió” – Gin

    Bỏ lại cuốn sách trong căn phòng hút gió, bỏ lại tách cà phê đen có lẽ đã đông cứng trong tiết trời Hà Nội, ngẫm đời trôi chậm chạp qua nhung nhớ. Xuống phố.

    Tháng 12 gửi chút vấn vương còn sót lại vào mùa đông giá rét, cái lạnh thấu đến tận xương xuyên màn đêm ghé thăm ô cửa sổ. Bước xuống phố, gió thét gào, ngậm ngùi cuốn lá đi không thương tiếc… cây trơ trụi. Một khoảng không đen bao trùm toàn thành phố, vô định hình.

    Tháng 12 ngồi nhìn gió chơi đàn, giai điệu da diết với khúc điệp lặp đi lặp lại. Những cơn gió thi thoảng lạc điệu chỉ để lại cái nhìn chăm chú, có chút bẽn lẽn nhìn người thương. Gió thương anh ngồi quán cóc giữa hương trà mịt mờ xa tắp, gió thương anh cô đơn nên khẽ đến, luồn khe tay bầu bạn. Gió thương anh, thương đôi mắt sầu của chàng thanh niên đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Gió thương anh. Anh thương gió. Và chúng ta cùng gắn bó trong đêm đen lạnh, sầu, cô đơn.

    Tháng 12 thèm một chút nắng gió Sài Thành, thèm một chút nắng mưa bất chợt, chút men say quán nhậu, chút tình ấm áp miền trong. Tháng 12 Sài Gòn chắc vẫn nắng nhưng không đủ oi ả, chắc vẫn nắng và mang chút mát mẻ như mùa thu Hà Nội, chút se se mỗi sáng và tối lên đèn. Nắng Sài Gòn-Gió Hà Nội. Thèm!

    Tháng 12 nơi những cơn gió trú ngụ, lướt nhẹ qua ô cửa kính ngồi đọc sách, rồi trượt xuống mặt đường, đuổi bắt. Em biết không, những cơn gió vờn trong đống xe cộ chật hẹp trên đường Xuân Thủy, tìm em đấy. Em biết không, những cơn gió kia cố giấu nước mắt, những giọt nước mắt đã khô nẻ mặt. Vệt cà phê làm nhòe môi, lâu nay tôi giấu cảm xúc, tìm một cô gái hay thì thầm trò chuyện, tìm một cô gái hay cùng tôi chơi trò rượt đuổi… đến bây giờ.

    Gió lạnh lùng giấu sau đống tán lá khô dày sụ, chờ chực hất tung lên cùng với người qua đường. Để người ta chửi thề một cơn gió khốn nạn, có ai hiểu vì đâu? Ô cửa sổ sang đèn với dây phơi vắt ngang qua con hẻm nhỏ, gió hất tung và cuốn đống quần áo bộn bề một góc, nghịch ngợm. Gió- đứa trẻ muốn mọi người để ý.

    Tháng 12 một Hà Nội đầy gió, mang theo hơi lạnh khô nứt nẻ da tay. Thèm một tia nắng nghịch ngợm đầu ngọn cỏ, thèm một chút mưa trong ngày nắng đông về.

    Stt 12 trong “Tháng 12 về, em chờ đợi điều gì?” – Vô danh

    Góc phố chiều nay buồn tênh, dòng xe vẫn nườm nượp, người với người bước qua nhau vội vã. Thời gian đang nhích dần từng chút một, tháng Mười Hai về rồi đấy! Em chờ đợi điều gì không?

    Tháng Mười Hai, chẳng phải là khoảng thời gian đầu đông nữa. Tiết trời hanh hao gió và nắng vẫn vàng ươm phủ đầy mái phố im lìm lại khiến con người ta nghĩ đây mới chỉ là chớm đông? Nhớ những tháng Mười Hai của những năm cũ đã qua, cứ đến độ này bàn tay lại xuýt xoa vì từng đợt gió lạnh kéo dài ùa về dữ dội. Ấy vậy mà năm nay, chờ một mùa đông thực sự để cuộn tròn nỗi nhớ ủ ấm trong con tim mà chưa thấy.

    Chỉ vừa mới hôm qua, cúc họa mi cuối mùa còn vương lại trên phố, buông sắc trắng nhẹ tênh thả nỗi nhớ chơi vơi. Nay hoa đã tàn, mùa cũ khép lại, điều cũ cũng vội giấu mình gửi vào hoài niệm xa vắng.

    Tháng Mười Hai, tháng mới của một năm cũ sắp qua, ai ai cũng tất bật, bận rộn với vô số chuyện. Liệu rằng có ai dành một chút thời gian nhìn lại đoạn đường đã đi qua để nuối tiếc, để hạnh phúc, để chờ đợi hay chăng?

    Tháng Mười Hai, chợt nhận ra lịch treo tường đang mỏng đi, vơi dần; lặng lẽ bóc từng tờ lịch cũ thấy ngày trôi đi thật nhanh và mùa cứ mải miết xa. Có lẽ lúc này tồn tại nhiều dòng cảm xúc, trong khi người này háo hức chờ đợi thì người kia loay hoay với một mớ hỗn độn quá khứ sắp khép lại.

    Tháng Mười Hai, bước chầm chậm thôi em nhé. Vì đông chẳng còn dùng dằng, tái tê nữa. Lắng lại một chút để vỗ về trái tim bình yên, không bon chen, để tận hưởng vô vàn khoảnh khắc êm đềm nhất và để làm những điều em muốn khi một vòng quay thời gian sắp khép lại.

    Tháng Mười Hai, mùa hoa cải đã bắt đầu nở, vàng ruộm một khoảng trời. Màu hoa nhẹ nhàng, êm đềm đến lạ, như màu nắng đầu ngày đổ loang xuống mái phố còn ngái ngủ.

    Tháng Mười Hai, dường như kéo ngắn thời gian được trở về nhà đối với những người con xa quê mong ngày đoàn tụ. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là nghĩ đến điều sắp xảy ra thôi cũng đủ rồi.

    Tháng Mười Hai về, cuốn nhật ký đã sắp chật chỗ để cảm xúc có thể nương mình trú ngụ; một vòng tuần hoàn sắp khép lại và có lẽ cũng đã đến lúc gấp lại trang giấy cũ, lật sang một trang mới viết tiếp những điều đang chờ đợi phía trước.

    Tháng Mười Hai, đường nét mùa đông sẽ rõ nét hơn và dường như nỗi nhớ dai dẳng hơn? Kỉ niệm đôi khi vỡ òa, ướt nhòe, hờn dỗi thời gian đã làm phai mờ đi mọi thứ.

    Con người vẫn có thói quen nhìn lại rồi nuối tiếc cho những điều đã qua, rồi lại mải miết đi tìm chút gì đó dẫu biết rằng chẳng trở lại nhưng tiếc cũng đành để đó, tìm chỉ là vô vọng. Cớ sao phải lưỡng lự dằn vặt mình như thế mà không đi tìm một cơ hội, một con đường mới để đi.

    Tháng Mười Hai về rồi, năm qua sắp qua đi, em có chờ đợi điều gì không?

    Status tháng 12 hay trong tản mạn “Cảm Xúc Tháng 12” – Alex Chu

    Sáng ra, xé tờ lịch cũ chợt giật mình, hóa ra đã sang tháng mười hai. Dạo một vòng trên Facebook, thấy bạn bè mỗi người chào tháng mười hai với một tâm trạng khác nhau. Kẻ háo hức, mong chờ, người thẫn thờ tiếc nuối.

    Hiển nhiên rằng, dẫu mình đứng yên thì đời vẫn chảy. Dẫu muốn hay không thì ngày vẫn qua. Hôm nào, hè còn rực rỡ, rồi thu vàng phơi phới gõ cửa, chóng vánh lắm đã đến đông. Giờ đây, đông cũng rũ áo đi nhanh, buông mành cho những gì ở lại.

    Thời gian trôi nhanh nên người cũng gấp gáp quá chăng. Hôm qua, gặp đôi bạn trẻ hỏi đường, nó chỉ tận tình, cặn kẽ, vì đã thấm cảm giác đi lạc nhiều lần – cái hồi mới vào thành phố, ngơ ngác như gà lạc mẹ.

    Thế nên, mỗi khi có ai hỏi đường, nó chỉ cho họ tựa như bằng cả trái tim. Lấy cả giấy bút ra minh họa cho hai bạn dễ hình dung. Nghe xong, cả hai người bình thản đi luôn, quên thả lại một câu cảm ơn nhẹ nhàng. Chặc lưỡi, chắc là họ đang vội. Nghĩ thế để đỡ buồn hơn với cuộc đời.

    Lại nhớ, cái hình ảnh ghim sâu vào tâm trí hồi ở Huế, cũng tháng mười hai. Năm ấy, trời rét cắt da cắt thịt. Lang thang trên cầu Tràng Tiền, chợt thấy phía chân cầu, một người đàn ông đạp xích lô gầy nhom đang còng lưng chở ông bà khách Tây to gấp ba, gấp bốn lần.

    Giữa tiết trời giá rét mà bác túa mồ hôi như nước, hì hục nhấc từng bàn đạp nặng trịch để bánh đỗ lăn trên cầu. Nhìn mà cứ sợ, bởi chiếc xe chỉ chực tuột xuống lúc nào không hay. Hai người khách ngồi trên điềm nhiên, chỉ trỏ, chụp hình.

    Chạnh lòng mà nghĩ, chắc là cuối năm, bác cố gắng vượt sức để sắm cho con tấm áo manh quần. Người ta thi đua, nỗ lực đạt chỉ tiêu cuối năm cuối tháng thì bác cũng thế, âu cũng là cơm áo gạo tiền. Có chăng, khi cơ quan đoàn thể mừng thành tích, liên hoan cuối năm bằng những ly men sóng sánh thì người đạp xích lô ấy mừng bằng nụ cười của con trẻ, no đủ của gia đình.

    Chạy dọc đường quê, tháng mười hai, ở quê cũng vào vụ cuối. Ước sao những cánh đồng xanh mướt, thấm mồ hôi, đậm nụ cười cứ trải dài bất tận theo nhọc nhằn của người nông. Cho cơn gió tạt qua chỉ khẽ vỗ về, cho mưa cũng đừng nặng hạt. Cho ngày đủ nắng, cho người đủ sức cày sâu. Bát cơm cuối năm có thêm chút mặn mòi, để người nông đỡ tủi thân.

    Tháng mười hai có sinh nhật ba, năm tháng qua lại nhắc rằng ba đang già thêm một tuổi. Bất giác lại để ý đến mái tóc của ba và vết chân chim ở đuôi mắt mẹ. Dấu vết thời gian cứ thi nhau vẽ vời, điểm tô lên hai nơi yêu thương ấy. Nghĩ mà xót xa, ước ao lắm cũng thế thôi bởi đó là quy luật muôn đời của tạo hóa.

    Vạn vật cứ sinh sôi, trưởng thành, già cỗi… Tháng mười hai, cũng nhớ tròn một năm rưỡi ngày nội mất. Người còn vấn vương lắm bao chuyện ở đời, lo lắm cho từng đứa con đứa cháu, nhưng có lẽ đã xong chuyện nhân gian, đến lượt nên người phải đi.

    Thương nhớ lắm nụ cười móm mém hơi trầu và cái dáng lưng còng thân thuộc của nội.

    Nó cũng sinh ra trong một ngày cuối tháng cuối năm, hó hé ra đời trong một ngày sắp thay lịch mới. Những năm tháng tràn trề nhựa sống của thời con gái cũng sắp qua mà hóa ra vẫn chưa làm gì, chưa được gì. Có những cơ duyên đến rồi đi vì bỗng dưng người hay ta vô tình để tuột, không cố gắng để giữ.

    Cũng bởi bao cám dỗ, thị phi ở đời làm lay động cái con người vốn thiếu lập trường ấy. Cuộc sống vẫn dửng dưng trôi đi bao ngày, người đi người ở lại. Người ước hẹn cùng nhau rồi cũng xa nhau khi đi hết một vòng yêu thương, ghét bỏ, những luẩn quẩn vô thường…

    Ngẫm ra, tháng mười hai chỉ vừa đến, vẫn còn mấy mươi ngày nữa để hoàn thành nốt những việc của năm cũ. Sẽ yên tâm gói gém và cất vào kho kỷ niệm, chỉ mang niềm vui và yêu thương sang thôi, bỏ lại buồn đau cho ngày tháng cũ. Rồi ta sẽ thay tờ lịch ấy, viết tiếp cho một năm tháng mới bắt đầu.

    Tháng 12 vừa về, tìm một chút lặng để thoáng qua bao cảm xúc mông lung, bộn bề thế thôi.

    Stt tháng 12 hay trong “Viết cho em, cô gái sinh tháng mười hai” – Phương Kem

    Tháng mười hai – mẹ sinh em ra trong cái rét của mùa đông tê tái, tháng với những cái lạnh cắt da cắt thịt, tháng với những nỗi buồn vu vơ chưa kịp đặt tên. Tháng mà khiến con người ta phải lưu luyến bởi đó là những ngày tháng cuối cùng khép lại một năm, tháng của những kỷ niệm, tháng của những nhớ thương.

    Em là cô gái của mùa đông, em đi tìm cho mình những tia nắng sót lại hiếm hoi của mùa thu và cảm nhận hơi lạnh đầu mùa đông đến tê tái cõi lòng. Em là cô gái tháng mười hai, cô gái của mùa đông rét buốt. Em là cơn gió lạnh, em là giọt sương đêm.

    Em là cô gái tháng mười hai mang trong mình nỗi cô đơn thầm lặng, cơn gió mùa đông nào cứ thổi vào trong đôi mắt em những nỗi u buồn. Nỗi buồn như gửi trong gió, trong mưa thổi vào em nỗi cô đơn buốt nhói đến đau lòng. Em vẫn đi tìm nắng, tìm một chút hơi ấm cho mình để xua tan đi cái lạnh, cái cô đơn của mùa đông. Nhưng cái nắng mùa đông mỏng manh, yếu đuối, như chính nỗi buồn không tên nhẹ trôi vào hư vô, như cơn sóng lòng cứ ùa về trong em nhức nhối.

    Có phải không? Cô gái mùa đông sinh ra vào giữa khi mùa “Trái gió” nên em vốn phải quen cô đơn, phải quen với cuộc sống một mình.

    Người ta bảo con gái sinh ra vào mùa đông thường rất mạnh mẽ. Đúng là vậy đấy! Vì đã quen với cái lạnh buốt, quen với bầu trời mưa rả rích những hồi lâu. Nên em buộc phải gồng mình lên đón nhận hết cái giá buốt thổi hết một đời người. Em mạnh mẽ và gai góc. Không để mình phải dễ dàng lùi bước, dễ dàng bỏ cuộc như bất kỳ ai. Vì em đã quen với những khắc nghiệt, quen với những cơn mưa lạnh của mùa đông giá rét.

    Em sinh ra vào mùa đông nên nhiều khi mang trong mình những nỗi buồn sâu kín, chút lạnh lùng và sắt đá như chính cái thời tiết mùa đông vậy. Sinh ra vào mùa đông em mang nỗi niềm đa sầu đa cảm, dễ rơi nước mắt trước những ngang trái ở đời, là thương xót cho những nỗi bất hạnh, long đong và ôm trọn mọi vất vả gian nan, vì mong ai đó có thể có cuộc sống tươi sáng. Tất thảy mọi chuyện đều khiến em lo nghĩ, lo cho người, lo cho mình, lo cho cả tương lai.

    Trong tình yêu, em là cô gái tuyệt đối trung thành. Em có niềm tin son sắt vào tình yêu. Nên khi đã yêu em thường chẳng đắn đo được mất hơn thua, luôn dành tình yêu chân thành, chung thủy với người mình yêu và cũng mong họ sẽ cùng mình giữ trọn những phút giây hạnh phúc tuyệt vời đó cho đến cuối cuộc đời.

    Là cô gái tháng mười hai, em lạnh lùng nhưng lại vô cùng tình cảm, là người chẳng giỏi nịnh nọt ai, nhưng mỗi lời nói ra lại khiến trái tim người ta vô cùng ấm áp và tin tưởng. Là cô gái sinh ra vào mùa đông nên em khô khan vì không giỏi nói lời hoa mĩ, nhưng ai có được em thì đó sẽ là món quà quý giá nhất ở đời. Bởi em có một tấm lòng vị tha và một đức hy sinh cao cả, hết lòng vì gia đình vì những người thân yêu.

    Cô gái tháng mười hai mang trong mình một bầu trời tâm sự. Mang trong mình những ý thích không giống ai: Em thích lang thang giữa phố giữa trời mưa, thích ăn kem khi trời giá lạnh, thích ngồi ngắm hoa hàng giờ lâu và thích la cà với lũ bạn tám chuyện khi buồn.

    Nếu anh yêu người con gái tháng mười hai, thì hãy trân trọng người con gái đó thật nhiều anh nhé. Bởi trái tim họ ấm áp đến vô cùng.

    Và vừa rồi là những dòng stt tháng 12 hay cùng những hình ảnh tuyệt đẹp về tháng 12 mà tôi muốn gửi tới các bạn. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những dòng status về tháng 12 hay và ngập tràn cảm xúc vừa rồi. Tháng 12 là khoảnh khắc nàng Đông vừa chín, ngoài kia có rất nhiều những bức tranh đẹp của cuộc đời bất cứ ai trong chúng ta cũng cần thưởng thức, những dòng status hay về tháng 12 cũng như những hình ảnh đẹp về tháng 12 là hoàn toàn không đủ. Vì vậy, hãy dành ra một chút thời gian để nhìn ngắm, để trải nghiệm, để tận hưởng nó một cách thật trọn vẹn, các bạn nhé!

    Những bài thơ hay về tháng 12 hoặc những bài viết về tháng 12 mới nhất!

    Hãy thường xuyên ghé thăm website để cập nhật nhanh những danh ngôn ý nghĩa và status hay về tình yêu cuộc sống, ngoài ra, các bạn cũng có thể xem thêm thơ tình cùng những chuyên mục khác trên blog. Chúc các bạn vui vẻ!

    Chúc Xuân 12 Con Giáp / 2023

    Chúc Xuân 12 Con Giáp

    Thiên Trường, Địa Hải

    Trình duyệt của bạn không hỗ trợ nghe online !

    Lời bài hát (lyrics) Chúc Xuân 12 Con Giáp

    Kính chúc ông bà sống lâu trăm tuổi, cô chú bác dì làm ăn tấn tới, chúc mừng năm mới hạnh phúc an vui đời sống thảnh thơi tinh yêu thì phơi phới, tiên vô đầy túi mai mắng trong đời. cô gái đôi mươi có người ? cưới còn cô dâu mới hạnh phúc chọn đời xin chúc đời đời chúc mừng năm mới………. năm mới phát tài tiên vô..tiên vô như nước………. cùng nhau chúc xuân 12 con giáp gộn vang tiến ca vui khắp mọi nhà cung nhau chúc xuân 12 con giáp đời vui ngất ngay hạnh phúc chằng đầy… Chúc cho người tuổi tí gặp người vừa ý tơ duyên thắm chao tuổi xuân thì.. Còn người tuồi sửu tình duyên sẽ kết nụ như sắc thắm hương xuân.. Chúc cho người tuồi dần tình duyên bớt lận đận cùng người yều bên nhau vui đoán xuân.. Chuc cho người tuồi mẹo tài lộc đến một lèo tinh yêu củng sẻ vui theo.. Chúc cho người tuổi thìn ngày xuân say mọng tình chọn niềm vui như hoa nờ thắm xin.. Chúc cho người tuồi tỵ được nhiều bao lì xì tiền vô như nước là chi.. Chúc cho người tuổi ngọ tình yêu đến bất ngờ đẹp mọng mơ như câu ca ý thơ.. Chúc cho người tuổi mùi giàu sang suốt cả đời ngày xuân gộn rả thêm vui.. Chúc tuổi thân phát tài niềm vui luôn chằn đầy tình đầy tim bên duyên mới đấm say.. Chúc cho người tuổi dậu tình trăm năm bạc đầu chọn đời hạnh phúc bên nhau.. Chúc cho người tuổi tuất nhiều hoa kẹo mức quanh năm sức khỏe luôn dồi vào.. Tuổi hợi mai mắng đời gộn vang tiến cười ngày xuân chúng số thêm vui…kaaaaaa!!!! chúc anh em.. xuân 2013 vui vẽ nha…. Tải nhạc: chuc-xuan-12-con-giap.mp3

    Bạn đang đọc nội dung bài viết The Maxim (Kiseijuu: Sei No Kakuritsu) Tập 12 / 2023 trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!