Đề Xuất 2/2023 # Review Phim 47 Ronin: Món ‘Giả Cầy’ Được Nâng Tầm Thành Bom Tấn # Top 2 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 2/2023 # Review Phim 47 Ronin: Món ‘Giả Cầy’ Được Nâng Tầm Thành Bom Tấn # Top 2 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Review Phim 47 Ronin: Món ‘Giả Cầy’ Được Nâng Tầm Thành Bom Tấn mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Hằng năm, cứ đến khoảng ngày 14 tháng 12 là các nhà đài và rạp chiếu ở Nhật đua nhau chiếu các phim về Chūshingura (tên gọi không chính thống bên ngoài Nhật Bản là 47 Ronin, 47 Samurai…) để kỷ niệm ngày 47 lãng sĩ thành Akō tấn công vào dinh kẻ thủ, báo thù cho chủ trong sự kiện lịch sử này. Đề tài này không mới, tự thân nó đã tồn tại từ thời Edo đến nay, và được các thể loại kịch nghệ sử dụng từ vài trăm năm nay, và sau đó là đến điện ảnh. Chỉ xét riêng về phim điện ảnh thì đã có vài chục bộ phim Chūshingura được dựng cho đến nay, còn phim truyền hình thì dễ có đến hàng trăm bộ.

Sơ lược nội dung và phong cách nội dung

Đại khái, không cần cứ phải là một người yêu thích văn hóa hay lịch sử Nhật Bản, mà chỉ cần là một người ưa tìm tòi một tí thì bạn sẽ không thấy xa lạ với câu chuyện về 47 chàng lãng sĩ thành AKō hồi thế kỷ 18. Câu chuyện lịch sử như vậy thì ai cũng biết, từ mạo đầu, diễn biến cho tới kết cục. Và khi các nhà làm phim (Nhật Bản) chọn đề tài này thì họ có hai hướng đi cho phần nội dung, một là giữ đúng truyền thống, bám sát sự kiện lịch sử một cách trung thực, nói cách khác là tái hiện lại lịch sử qua góc nhìn điện ảnh. Hai là thêm mắm muối, gia công đẽo gọt câu chuyện theo hướng đi của họ cho thêm phần mới lạ, nhưng vẫn bảo đảm được “đại cục” để sao cho đại chúng không la ó phản đối vì mình đang xem thứ quỷ sứ gì đó chứ không phải Chūshingura. Và quan trọng hơn hết là bảo đảm tính logic để mặc dù họ diễn giải câu chuyện theo những hướng khác nhau nhưng đều dẫn dắt về cái kết giống nhau một cách hợp lý. Và đến lượt mình, đạo diễn Rinsch và hai nhà biên kịch Chris Morgan và Walter Hamada đã chọn cách thứ hai.

Họ đã thêm các yếu tố hoang đường giả tưởng của The Lord of the Rings và cảnh chặt chém của Gladiator vào trong câu chuyện. 

Họ còn thêm một nhân vật con lai giữa một thủy thủ Anh Cát Lợi với một phụ nữ Nhật vào câu chuyện, đó là Kai (Keanu Reeves). Chàng con lai bị bỏ rơi từ bé, được quỷ Thiên cẩu nuôi dạy, truyền thụ công lực và sau được lãnh chúa xứ Akō là Asano Takumi-no-kami Naganori cứu sống ở đầu phim. Vâng, và chúa Asano trong 47 RONIN là một ông già khú đế, chứ không phải là chàng thanh niên 24 tuổi như trong các phiên bản Nhật theo sát lịch sử. Và lão già nua đó có một cô con gái xinh đẹp tên là Mika, trong khi theo sử sách thì chúa Asano một vợ chưa con và bị bắt mổ bụng năm 24 tuổi. Vì dòng máu ngoại lai nên Kai bị các Samurai của chúa Asano miệt thị, khinh nhờn. Nhưng không vì thế mà tình yêu của chàng đối với tiểu thư Mika suy suyễn, và chàng cũng nhiều lần cứu chúa Asano khỏi nguy hiểm.Rồi một hôm, vị Tướng quân Tokugawa đời thứ 5 là Tsunayoshi dẫn theo Kira Kōzuke-no-suke Yoshinaka, lãnh chúa một phiên trấn khác (trong lịch sử là người dạy nghi lễ của Tướng quân) đến thăm xứ Akō. Kira dã tâm hừng hực, được sự trợ giúp của hồ ly tinh, xui khiến chúa Asano tấn công mình và vì vậy, Asano bị bắt tội mổ bụng, lãnh địa bị tịch thu và giao lại cho Kira. Còn Mika, con gái của Asano thì được cho một năm để tang cha, sau đó phải thành thân với Kira. Đám Võ sĩ của Asano giải tán, bị cấm báo thù cho chủ.

Một năm sau, thủ lãnh của đám Võ sĩ này là

Ōishi Kura-no-suke

(Sanada Hiroyuki) tập hợp các chiến hữu lại, ủ mưu giết Kira báo thù cho chủ cũ. Được sự trợ giúp của Kai, 46 Võ sĩ này vượt qua được thử thách của quỷ Thiên cẩu, lấy được kiếm báu và hoàn thành đại nghiệp báo thù của mình. Nhưng vì điều này vi phạm lệnh cấm báo thù của Tướng quân nên 47 người bị bắt tội mổ bụng, và kết thúc phim.

Nội dung bộ phim khá đơn giản, thẳng đuột, phản bội lại lòng chờ đợi của khác giả về một câu chuyện lắt léo chồng chéo. Từ khi xem trailer, nhiều người đã nghĩ nó sẽ có nhiều điểm mới so với câu chuyện truyền thống. Có chứ, nó có nhiều điểm mới so với truyền thống chứ còn gì, chẳng hạn như cuối phim, con trai của Ōishi Kura-no-suke là Ōishi Chikara (Akanishi Jin) được Tướng quân tha bổng, không bắt chết theo lịch sử nữa, chi tiết chúa Asano bị quái thú tấn công, rồi nào là hồ ly tinh hóa phép hại Asano, nào là thằng con lai, nào là anh chàng xăm trổ đầy mình gây ấn tượng trong poster nhưng chẳng chường mặt lên phim hẳn … 3 giây ….. Nói chung là có nhiều điểm mới lạ so với các phiên bản Nhật chính thống lắm, nhưng vấn đề là những điểm mới lạ đó đều thuộc loại ba dớ, nửa nạc nở mỡ, nấu chưa tới.

 Thành ra coi xong cả bộ phim, có lẽ nhiều người sẽ tự hỏi, mình vừa coi cái quỷ sứ gì vậy? Câu chuyện truyền thống thì đã không ra truyền thống rồi, còn mới lạ với cách tân thì cũng chẳng ra mới lạ với cách tân. Túm lại, nội dung của 47 RONIN là một mớ bầy nhầy bạng nhạng.

Kết bài

Tuy mọi ưu/khuyết điểm của 47 RONIN như trình bày như trên, nhưng đánh giá cuối cùng vẫn là bản thân của từng người. Tôi nghĩ, 47 RONIN cũng có thể xếp vào hàng bom tấn được, nếu chỉ xét về góc độ kinh phí hoặc khi ta xác định đi xem một bộ phim ba dớ. Nó quá hay so với một bộ phim ba dớ. Nhưng lại là bộ phim giả cầy nếu ta xác định xem một bộ phim đàng hoàng.

47 RONIN, một phim giả cầy chính hãng! Đáng xem nếu bạn có nhiều thời gian và tiền bạc và không biết làm gì khác hơn.

–gokuraku-shujo–

10 Điều Bạn Cần Biết Về 47 Ronin

Đạo diễn 47 Ronin miêu tả bộ phim này là “Kurosawa dùng chất kích thích.”

1. Ronin là gì?

Nói đơn giản thì một Ronin là một samurai không có người lãnh đạo. 47 Ronin kể về một câu chuyện nổi tiếng của Nhật Bản. Được cho là truyền thuyết, nhưng câu chuyện dựa theo những sự kiện có thật diễn ra vào đầu thế kỷ 18. Chuyện kể về một nhóm samurai muốn báo thù cho cái chết của người dứng đầu nhóm họ, để lấy lại danh dự trước khi tự sát theo quy tục đạo sĩ Bushidō. Đây còn là một ngày lễ ở Nhật Bản và đã nhiều lần được chuyển thể thành phim truyền hình và điện ảnh.

Giờ đây, đạo diễn Carl Rinsch rất hiểu sức ép với việc chuyển thể một câu chuyện như thế này. “Khi tìm hiểu lần đầu, tôi đã nghĩ, đây là một câu chuyện mang tính thiêng liêng, tôi không muốn hạ thấp nó, không muốn làm hỏng một phần lịch sử vẻ vang của cả một đất nước. Nhưng rồi tôi cũng nhận ra, một phần hay của làm phim cũng là quá trình biến câu chuyện thành của riêng mình.”

2. Chūshingura là gì?

Trong đoàn làm phim, có hai từ được dùng tương đương nhau: Ronin và Chūshingura. Nhưng có sự khác biệt khá quan trọng giữa hai từ này. Ronin là câu chuyện gốc – nhóm Ronin lang thang báo thù, nhưng Chūshingura chỉ cách câu chuyện được kể lại. Khái niệm này hơi giống Shakespeare, câu chuyện có thể được kể theo nhiều cách khác nhau, những chi tiết nhỏ thay đổi, bối cảnh thay đổi, miễn là những yếu tố chủ chốt vẫn được giữ nguyên.

Kuranosuke Ôishi (Hiroyuki Sanada đóng)

Rinsch rõ ràng đang biến câu chuyện thành của riêng mình. Đây không chỉ là một bộ phim kể lại huyền thoại này, mà là một cách chuyển thể đầy tham vọng của Hollywood, cho thêm các yếu tố giả tưởng vào câu chuyện. Rinsch cũng kết hợp nhiều yếu tố phương Tây – như nhân vật Kai của Keanu Reeve – để cho bộ phim dễ tiếp cận khán giả toàn cầu hơn.

3. Truyền thuyết phương Đông còn hấp dẫn hơn truyện của Marvel

Việc kết hợp các yếu tố giả tưởng vào 47 Ronin là một phần lớn của bộ phim này, và tồn tại từ những bản kịch bản đầu tiên.

Nhưng làm thế nào để biến câu chuyện về samurai thành một bộ phim giả tưởng quy mô lớn? Nếu nhìn những phác thảo nháp của bộ phim, rõ ràng các nhà làm phim đã suy nghĩ nhiều về vấn đề này từ đầu.

“Tôi muốn tìm những nhân vật giả tưởng tôi ít biết đến,” Rinsch cho biết. “Tôi biết có loại bia tên Kirin (kỳ lân) nhưng không hề tưởng tượng được con kỳ lân trông như thế này hay võ sĩ Tengu là gì. Tôi không biết chiến binh Tengu là gì, và càng tìm hiểu, tôi càng thấy những truyền thuyết của Nhật Bản có nhiều nhân vật hấp dẫn hơn bất cứ câu chuyện nào mà Marvel có thể tạo ra.”

“Vì thế tôi đã lên ý tưởng, mình có thể làm một bộ phim hoàn toàn mới. Phiên bản 47 Ronin của chúng tôi, câu chuyện Chūshingura của chúng tôi sẽ là một trang sử thi về samurai giả tưởng.”

Phong cách làm phim hơi theo hướng Lord of the Rings hay ngay cả Pan’s Labyrinth – đen tối nhưng vẫn đầy sức mạnh thiên nhiên, bám lấy nền văn hóa gốc. Ví dụ, một trong những cảnh ở đầu phim là một cuộc săn kỳ lân. Nhưng như trailer phim cho biết, 47 Ronin còn khai thác nhiều sinh vật huyền bí phương Đông khác nữa, tạo ra những hình ảnh chưa bao giờ xuất hiện trên phim Hollywood.

Liệu phim có thể vượt qua Marvel? Đó là một lời khoác lác khá lớn – nhưng chắc hẳn chúng ta sẽ có nhiều hình ảnh mới mẻ trong phim này.

4. Lợi dụng tất cả các công cụ

Từ trailer đầu tiên, rõ ràng là bộ phm kết hợp các cảnh quay trên địa điểm thật, kỹ xảo hình ảnh và hiệu ứng đặc biệt để tạo nên thế giới giả tưởng của mình. Đây là một sự kết hợp tinh kế và không chỉ phụ thuộc vào màn xanh. Ở bãi sau của phim trường Shepperton, họ dựng lên những ngôi làng và cung điện Nhật Bản thời phong kiến, và tất cả được tô điểm trong phần hậu kỳ. Trong quá trình làm phim, họ muốn tận dụng tất cả công nghệ có được.

“Thay vì làm phim như 300 để trông giống như quay phim trước màn xanh,” đạo diễn Rinsch nói, “chúng tôi đã kết hợp tất cả. Chúng tôi sẽ không chỉ làm phim với kỹ xảo và cũng không làm một bộ phim cổ trang đơn thuần. Chúng tôi dựng phông cảnh lớn, trang phục rực rỡ, những cảnh hành động hoành trang và đưa tất cả lên tầm cao hơn với kỹ xảo hình ảnh, những nhân vật đồ họa. Bạn sẽ không phân biệt được đâu là thật đâu là giả.”

Rinsch còn tỏ ra lo sợ một số cảnh dựng thật sẽ bị khán giả nhầm là không thực, vì quy mô của chúng quá lớn khi kết hợp với công nghệ 3D. “Có một số cảnh, khi xem, chúng tôi sợ khán giả sẽ không tin chúng tôi dựng những bối cảnh này thật, và sẽ cho rằng đây đều là màn xanh hết.”

Trang phục là một yếu tố làm bộ phim sống động hơn

5. Phim sẽ khác truyền thuyết gốc

Nếu bạn là một học giả về lịch sử Nhật Bản, bạn chắc sẽ không thể chấp nhận nhân vật của Keanu Reeves. Không có ý đánh giá diễn xuất của anh gì cả, nhưng việc nhân vật của anh tồn tại – một Kai với dòng máu – là sự xuyên tạc rõ ràng. Nhưng anh là một nhân vật quan trọng, cho phép khán giả quốc tế nhìn qua ống kính của anh, vào một thế giới rất mới mẻ.

Đây cũng là một vấn đề được bộ phim đối mặt từ đầu. “Tôi bị cuốn hút bởi một nhân vật đứng ngoài lề,” Reeves thừa nhận. “Anh sống trong xã hội đó nhưng phần nào cũng là người ngoài, dù anh muốn đắm mình vào đó, muốn chiến đấu vì những giá trị đó.”

Nhưng Reeves không chỉ đóng vai một anh chàng người Mỹ ở nước ngoài. “Đây không phải vấn đề chủng tộc. Ta đang nói tới khái niệm người ngoài hơn.”

“Bạn xem phim qua góc nhìn của Kai, nhưng phần nào cũng là qua góc nhìn của nhà làm phim. Tôi không biết khái niệm danh dự và trả thù này có xa lạ quá với khán gia phương tây hay không. Tôi nghĩ một số yếu tố hoạt động trong một nhóm có thể lạ lùng, nhưng tôi không chắc. Còn về những quy định như phải cúi chào đến đâu, có thể khiến mọi người cảm thấy khó hiểu.”

6. Keanu Reeves rất thích 3D

Bầu trời là cảnh thật, không phải kỹ xảo đâu

Khi người viết đến thăm phim trường vào tháng 6/2011, 3D vẫn là một khái niệm mới mẻ ở Hollywood. Giờ đây nó được sử dụng rộng rãi hơn. Chúng ta thấy nhiều phim bom tấn dùng định dạng này, và cả những phim nghệ thuật như Hugo nữa. Trên phim trường đã có nhiều kế hoạch đưa định dạng để khiến 47 Ronin sống trên màn hình. Họ không muốn tạo ấn tượng theo kiểu rồng bay ra khỏi màn hình, mà muốn khiến bộ phim có không khí sân khấu.

“Tôi rất thích định dạng 3D,” Reeves nói. “Tôi có nghe Carl nói một chút về máy quay cần dùng và sự khác biệt với việc quay bình thường… Khi nói tới 3D thường người ta nghĩ tới các thứ nhảy ra khỏi màn ảnh, nhưng thật ra bạn lại có khoảng chìm – họ gọi là thế, tức là phong cảnh – và mọi thứ diễn ra trong khoảng nổi, tức là khoảng không của khán giả.”

“Bạn có thể có hình ảnh nổi lên, nhưng hình ảnh cũng phải có chiều sâu. Khi xem bạn phải cảm nhận được chiều sâu hình ảnh đó và bước vào câu chuyện đó. Như thế cũng giống như bước lên sân khấu nơi diễn viên diễn. Tôi mong chờ những sáng tạo sau này về cách sử dụng 3D.”

7. Võ sĩ đạo là yếu tố quan trọng nhưng khó giải thích

Võ sĩ đạo là các quy tắc đạo đức của các võ sĩ (samurai), một yếu tố quan trọng giúp khán giả hiểu được những gì thúc đẩy hành động của nhóm Ronin. Nhưng đối với khán giả phương tây, đây là một khái niệm khó giải thích. Nó nằm sâu trong một nền văn hóa hoàn toàn khác.

“Tôi cũng không chắc mình có thể hiểu võ sĩ đạo một cách rõ ràng,” Reeves thừa nhận. Dần dần anh cũng tìm hiểu thêm, sau khi làm việc với các bạn diễn người Nhật.

Đạo diễn Carl Rinsch cùng diễn viên Keanu Reeves

Nhưng đạo diễn Carl Rinsch phải đắm mình vào những quy tắc này một cách sâu sắc hơn vì khái niệm này ở trung tâm câu chuyện. Tại sao phải đi trả thù cho người lãnh đạo của mình để giữ danh dự cho ông ta? Khái niệm này với người phương tây thực sự khó hiểu, vì họ luôn nhìn những người ở các vị trí quyền lực với ánh mắt ngờ vực và đa nghi.

“Chúa của tôi bị giết và tôi đi báo thù,” đạo diễn giải thích. “Làm thế nào để tôi tự giải thích khái niệm này cho bản thân? Là người phương Tây, chúng ta bầu cử cho người lãnh đạo và đến lúc đó ta cũng chẳng còn tin tưởng được họ. Nếu họ bị ám sát thì thôi, chúng ta đi bầu người khác thế vào. Chúng ta luôn có cái nhìn đa nghi với quyền lực. Vì thế, khái niệm rằng khi người nắm quyền chết tức là mọi thứ đang chực sụp đổ, và chúng ta phải hy sinh tất cả vì báo thù, vì danh dự của họ, đó là điều khó hiểu. Tôi phải chuyển sang tự hỏi bản thân, nếu người bị giết là cha tôi thì sao? Tôi sẽ làm gì? Bạn có thể đánh đổi những gì để báo thù cho cha mình?”

Bí quyết làm nên thành công của bộ phim là các nhà làm phim chuyển tải những khái niệm này có tinh tế hay không.

8. Đây cũng là một câu chuyện tình

Đây không chỉ là một bộ phim về báo thù khát máu. 47 Ronin còn là một câu chuyện tình, giữa Kai và Mika.

“Khi còn bé, tôi gặp công chúa. Giữa hai chúng tôi có một mối quan hệ gần như mối tình đơn phương. Chúng tôi không thể đến bên nhau.”

9. Keanu Reeves dùng kiếm khá cừ nhưng không bằng Hiroyuki Sanada Là một phim về samurai, kiếm là vũ khí thông dụng và Reeves cũng trở nên khá thành thạo.

“Năm ngoái tôi mới bắt đầu luyện kiếm katana,” Reeves nói.

“Nhưng Hiroyuki Sanada rất tuyệt với cây kiếm này. Tôi còn nhớ có lần chúng tôi thử máy quay và tôi hỏi anh ấy đã đóng bao nhiêu phim samurai rồi. ‘Hai mươi.’ ‘Thế à.’ Sau này khi tôi hỏi anh ấy đóng bao nhiêu phim samurai thì anh ấy lại bảo là 30.”

Ai sẽ thắng cuộc?

10. Không có cái kết có hậu… ít nhất là không nên thế

Cái kết câu chuyện 47 Ronin khá nổi tiếng.

Sau khi báo thù, các Ronin tự sát theo quy tắc võ sĩ đạo. Nhưng Rinsch phải làm thế nào khi ở Hollywood họ luôn muốn các phim mới phải có khả năng được biến thành phim nhiều phần?

Rinsch kiên quyết rằng bộ phim sẽ bám sát nguyên tác về cái kết. “Bạn không thể có cái kết nào khác,” Rinsch nói. “Nhưng thế sẽ là làm mất cái hồn của cả câu chuyện. Bạn không thể phản bội quy tắc chính cảu câu chuyện. Không thể bảo là, thôi họ sẽ không chết nữa, báo thù xong rồi thì đi nghỉ, để đấy để còn có phần hai, có thể trong phần hai họ mới chết. Không thể làm thế được. Vì thế, tôi cho rằng cái kết này là cái kết can đảm từ phía Universal.”

Nhưng khán giả phương Tây có hiểu được không? Khái niệm tự sát vì danh dự có làm thỏa mãn được họ trong một phim bom tấn?

“Vấn đề với phim của Hollywood là chúng ta không có vấn đề gì với việc giết người. Butch Cassidy and the Sundance Kid, chẳng sao cả. Cả Thelma and Louise, không sao. Nhưng chúng ta giết người trong trạng thái chống đối, thách thức. Nhân vật bước vào một cơn mưa đạn để chứng minh điều gì đó. Tuyệt! Nhưng một cái chết nghiêm trang, đây là công lý, tôi đã giết người và thay vì vui mừng, tôi phải trả giá. Tôi nghĩ, ít nhất với bản thân tôi, tôi thấy khó chấp nhận. Nhưng tôi nghĩ vì thế chúng tôi sẽ thành công với khái niệm này.”

Chúng ta sẽ không phải đợi lâu để biết xem Rinsch có thực sự thành công không. 47 Ronin ra rạp vào dịp Giáng sinh 2013.

Dịch: © Xuân Hiền @Quaivatdienanh.com

Nguồn: IGN

Review Phim: ” Bản Tình Ca Mùa Đông”

Tên phim : Bản tình ca mùa Đông

Xuất xứ : Hàn Quốc

Ra mắt khán giả vào năm 2002

Kịch bản : Kim Yun Hee, Yun Eun Kyung

Đạo diễn : Yoon Soek-Ho

Diễn viên : Choi Ji Woo( vai Jung Yu Jin), Bae Yong Joon( vai Kang Joon Sang)

Là một bộ phim tình cảm kinh điển, bộ phim hot nhất vào thời điểm cách đây gần 20 năm.

Đối tượng xem

Đây là một bộ phim sâu sắc , tinh tế và chân thành về tình yêu … Nó phù hợp với tất cả mọi người. Ai cũng có thể xem.

Tóm tắt nội dung phim

Bối cảnh ở một vùng làng quê tại Hàn Quốc mà tuyết chính là điểm đặc trưng tại nơi đây. Bộ phim xoay quanh tình yêu giữa Jung Yu Jin và Kang Joon Sang.

Jung Yu Jin và Kim Sang-Huyk vốn là một cặp bạn thân từ nhỏ. Sang-Hyuk đem lòng yêu thầm Yu Jin từ rất lâu.

Một ngày Ju Jin gặp được một người bạn từ Seoul về, khá kì lạ chính là Kang Joon Sang- một thanh niên điển trai, ưu tú, là đối tượng thầm mến của rất nhiều người trong đó có bạn của Ju Jin là Oh Chae Rin. Bản thân Joon Sang đến làng quê này chính là tìm tung tích của người cha thất lạc bao lâu nay và vì tưởng đó cũng chính là cha của Sang-Hyuk nên giữa hai người có hiềm khích khá nhiều.

Ju Jin và Joon Sang từ từ trở nên quen thuộc và thân thiết với nhau. Nhờ sự chân thành của Ju Jin đã hóa giải sự lạnh lùng thờ ơ của Joon Sang. Họ đã phải lòng nhau nhưng không nói ra. Joon Sang đã nói với Ju Jin là hẹn một ngày gặp mặt với ý định sẽ nói ra. Tuy nhiên trước hôm đó, Joon Sang lầm tưởng cha của Ju Jin là cha mình nên thất vọng muốn đi. Tuy nhiên anh vẫn muốn đến gặp Ju Jin.

Joon Sang bị mất trí nhớ, trở về Mỹ sống, bỏ lại biết bao kí ức về Ju Jin chôn vùi nơi chứa đựng thanh xuân của họ và Ju Jin với nỗi nhớ thương mãi không nguôi. Sau 20 năm, hai người lại gặp gỡ nhau tuy nhiên Joon Sang lại là bạn trai của Oh Chae Rin và Ju Jin sắp cưới Sang-Hyuk.

On Chae Rin luôn muốn giấu diếm việc đã từng có một Joon Sang xuất hiện trong cuộc đời của họ và hết lòng nói xấu Ju Jin trước mặt Min-Hyung( cũng chính là Joon Sang). Tuy nhiên điều đó càng khiến Joon Sang nghi ngờ và dần dần mọi thứ cũng sáng tỏ, Min Huyng nhận ra bộ mặt dối trá của Chae Rin và đem lòng yêu Ju Jin một lần nữa.

Liệu giữa Sang-Hyuk và Min Huyng, người giống hệt Joon Sang lúc xưa, Ju Jin phải làm như thế nào?

Tại sao nên xem?

Bộ phim xoay quanh bi kịch tình yêu giữa Ju Jin và Joon Sang- đó là một tình yêu mãnh liệt và đau đớn đến dày xéo tâm can. Dù đã trôi qua nhiều năm nhưng bộ phim vẫn được tìm kiếm nhiều nhất so với các bộ phim vang bóng một thời.

Tình cảm giữa Ju Jin và Joon Sang là một tình yêu trong sáng đầu đời, khi mà chỉ cần một cái nắm tay, một cái mỉm cười đã mãi không thể quên suốt nhiều năm. Một tình yêu đáng ngưỡng mộ gặp nhiều sóng gió chía ly,…

Để rồi sau nhiều năm, chỉ cần nhìn thấy bóng hình giống người ngoài đường cũng khắc khoải mong nhớ, chạy theo. Phim đầy tính nhân văn đề cao sự chân thành, tinh tế trong tình yêu. Phim có kịch bản chắc tay và diễn xuất tuyệt vời của dàn diễn viên chắc tay, có lối diễn rất thu hút, tinh tế.

Còn chần chờ gì mà không xem bộ phim để cảm nhận thứ tình yêu thắm thiết của họ có thể sưởi ấm cả vùng tuyết băng giá- bản tình ca mùa đông, một nhịp điệu chậm rãi, du dương nhưng lắng đọng.

Tôi đã vô tình xem được bộ phim này và nó khiến tôi nhớ mãi không quên đến những năm về sau. Xem bộ phim này, tôi đã khóc rất nhiều lần.

Cảnh Ju Jin biết tin Joon Sang bị tai nạn khi đang trên đường khi gặp mình, khi cô nghĩ rằng Joon Sang đã chết . Cái ánh mắt đau thương tột cùng, bơ phờ trong lặng lẽ của Ju Jin lúc cả nhóm bạn đang ở hồ băng để tưởng nhớ Joon Sang thực sự rất cảm động. Đôi mắt ấy ngập tơ máu và nhìn trong khoảng không vô định.

Rồi cảnh Ju Jin chạy trên đường khi nhìn thấy bóng dáng ai đó rất giống Joon Sang, cô chạy mãi chạy mãi giữa biển người, lòng âm thầm nguyện cầu chúa cho cô được nhìn thấy anh một lần nữa.

” Có phải em đã nằm mơ khi trông thấy anh không?

Hình ảnh của anh vẫn còn ngập tràn trong tâm trí em,

Em vẫn nhớ cái cách anh chơi đàn dương cầm,

Nhớ cả ánh hoàng hôn bên hồ khi chúng ta đi dạo cùng nhau,

Nhớ cả nụ cười của anh khi anh nắm tay em,

Em vẫn nhớ tất cả những điều đó.

Em thầm cầu chúa, giá mà em có thể lại được ngắm nhìn nụ cười của anh.

Có thể hạt tuyết đầu tiên,đã khiến cho giấc mơ của em trở thành sự thật,

Đêm hôm đó em trông thấy anh, em hy vọng đó không phải áo giác.

Joon Sang à, anh đang ở đâu?”

Đó là một cảnh đắt giá và cho thấy tình yêu chân thành sâu sắc của Ju Jin.

Rồi cảnh Joon Sang nhớ ra mình chính là mối tình đầu của Ju Jin. Cuộc đối thoại giữa hai người ngập tràn trong nước mắt. Kí ức ấy sẽ làm sao khi chỉ có mình Ju Jin vẫn còn giữ mãi, còn Joon Sang không còn nhớ gì chi tiết về nó. Bạn sẽ cảm thấy sự chua xót đau đớn trong đó.

Rồi về Sang- Hyuk , người đã yêu Ju Jin tha thiết nhưng không được đáp lại, anh hy sinh tất cả nhưng không có được trái tim cô gái ấy. Trong chuyện tình cảm, không có đến trước hay đến sau mà chỉ có ai có được trái tim đối phương thì mới không là người thứ ba.

Sau những lần đau khổ không thể chấp nhận, cuối cùng Sang-Hyuk thành toàn cho tình yêu của Ju Jin và Joon Sang bởi vì anh muốn người con gái anh yêu được hạnh phúc sau khi chuối bất hạnh từ quá khứ đã dày vò cô, anh biết anh không thể là người chữa lành những vết thương đó.

Bạn bè của Joon Sang và Ju Jin cũng vậy, Một câu nói đã khiến tôi bật khóc chính là: ” Cậu thật ích kỉ, cậu chỉ nhớ ra mọi thứ về Ju Jin. Còn chúng tôi thì sao, đêm cắm trại hôm đó đã gắn kết chúng ta lại với nhau. Chúng tôi đã rất đau khổ suốt cả chục năm vì nghĩ rằng cậu đã chết. Tại sao cậu không nhớ gì về chúng tôi, về kí ức của chúng ta?”

Đúng vậy, khi người chúng ta cực kì yêu quý không thể nhớ ra kỉ niệm giữa họ với chúng ta, ắt hẳn chúng ta sẽ rất buồn và đau khổ đến nhường nào.

Từng câu nói, câu thoại trong phim đều cực kì đắt giá. Mong các bạn sẽ thích bộ phim.

Review Phim Forrest Gump: Chàng Ngốc Tuyệt Vời

Forrest mở đầu câu chuyện khi ví cuộc đời mình như một hộp kẹo chocolate, anh kể cho lần lượt từng người khách chờ xe về cuộc đời của mình. Cách kể chuyện ngây ngô, chân thành và hài hước một cách cực kì tự nhiên của anh chàng khiến khán giả tiếp cận và nắm bắt nội dung một cách nhẹ nhàng và yên bình.

Bộ phim Forrest Gump đượcchuyển thể từ một tác phẩm văn học cùng tên của Winston Groom, đã đạt 6 giải Oscar và 3 giải Quả cầu vàng. Qua diễn xuất tài tình của nam diễn viên Hollywood kỳ cựu, Tom Hanks, hình ảnh chàng ngốc tuyệt vời được khắc họa thành công và trở thành một trong những ví dụ điển hình về một trái tim đầy nhân ái và chung thủy trong tình yêu.Bộ phim làcâu chuyện về cuộc đời ly kì của một anh chàng ngốcvàcóvấn đề về xương sống nên buộc phải đeo khung kim loại để có thể bước đi một cách bình thường như mọi người. Tuy thiếu sót bẩm sinh là thế nhưng cuộc đời anh trải qua một chuỗi dài những sự kiện và những khoảnh khắc đặc biệt mà hiếm ai có được.

Câu chuyện được bắt đầu qua lời tự sự chân thànhcủa nhân vật chính với cách mở đầu đầy thú vịkhi anh ví cuộc đời như một hộp kẹo chocolate, cách kể chuyện ngây ngô hài hước và chậm rãi khiến khán giả tiếp cận và nắm bắt nội dung một cáchdễ hiểu và nhẹ nhàng.

Anhkhông có xuất phát điểm hoàn hảo như mọi người nhưng Thượng đế cho anh một người mẹ thông minh, luôn bảo vệ và yêu thương anh hết mực, bà làm mọi cách trong khả năng để Forrest có thể thụ hưởng một sự giáo dụcbình thường. Bị bạn bè chế giễu vì ngoại hình, duy nhất chỉ có Jenny, luôn ở bên và bảo vệ anh. Nếu như mẹ là một người quan trọng,luôn có cách riêng để giải thích cho Forrest hiểu mọi thứ thì Jenny theo anh là ” một thứđẹp đẽ cuộc đời tôi, cô ấy như một thiên thần”.

Trong một lần bị đám trẻ gần nhà ăn hiếp, Jenny giục cậu hãy chạy đi, và rồi phép màu xảy ra, khao khát của Forrest đã khiến bộ khung nẹp đôi chân bé nhỏ bị vỡ vụn, giống như xiềng xích bị phá tan sau bao nhiêu năm tháng gông cùm, Forrest vùng chạy với một chút sự hoảng sợ bên cạnh tất cả niềm hăng say và phấn khích. Giờ đây, anhcó thể “lướt cùng những cơn gió” vàđi đến bất cứ đâu với khát khao của mình. Hình ảnh ẩn dụ và thậm xưng nàychính là sựhé mở cho người xem thấy được cuộc đời rong ruổi vô định nhưng đầy khát khao của cậu bé Forrest Gump sau này.

Trở về từ cuộc chiến, anh thực hiện lời hứa với người bạn Bubba khi trăn trốicũng như giúp trung úy Dan lấy lại niềm tin với cuộc sống vì đã trở thành phế nhân trong chiến tranh. Nhiều sự kiện cũng như hào quang đến với anh một cách thuận lợi, nhưng sau tất cả Forrest luôntrở lạimáinhà nhỏ để sống một cuộc đời yên ả cùng mẹ và chờ đợi người anh yêu. Có lẽ nguyện vọng đã được ân trên nghe thấu,Jenny tìm về sau những mệt mỏi và chán chường để sống cùng anhnhững tháng ngày tươi đẹp. Việc Forrest Gump nhiều lần dang vòng tay ra chào đón Jennytrở về sau bao nhiêukhổ đau côgây ra cho anh khiến người xem có thể cảm nhận được sựchân thành và cao thượng trong tình yêu của người đàn ông này.

Đôi lần trong phim, người xem sẽ lầm tưởng rằngmọi thứ sẽ cứ êmđềm như thế, nhưng sự ra đi mãi mãi của người mẹ và Jenny đã khiến cuộc đời Forrest Gump như mấtđi tất cả nguồn sống. Giờ đây anh không còn chỗ dựađể tìm về mỗi khi đau khổ, cũng chẳng còn người mình yêu để gửi gắm trái tim.Nhưng Thượng đế không hoàn toàn lấy mất của ai tất cả khi đã để lại một thiên thầnnhỏđủ để làm nguôi ngoai nỗi đau và trái tim cô đơn, con trai của anh và Jenny. Với tình yêu thương dành trọn cho đứa con trai nhỏ, Forrest Gump chấp nhận sống và đón nhận nỗi đau và mất mát như một kỉ niệm của cuộc đời. Hình ảnhchiếclông vũ bay lên trời vào phân đoạn cuối phim mang đến cho ta một thông điệp rằng “mất mát và tiếp nhận luôn làmột phần củacuộc sống, ta phải học được cách bình lặng đón nhận và cho đi nhẹ nhàng”.

Chi tiết Forrest Gump nghe theo lời trăn trối của người mẹ, dành phần lớn gia sản có được saukhi trở thành triệu phú để xây nhà thờ, trường học và làm từ thiện thật sự khiến người xem cảm mếntrướctấm lòng cao cả, đầy bao dung của chàng ngốc. Đây dường như cũng là hành động mang đầy triết lýnhân văn mà ta thường thấy trong cách giáo dục con cái của những người thành đạt ở xã hội văn minh phương Tây.

Xuyên suốt mạch phimlà hình ảnh bình lặng du dương thay cho âm nhạc qua từng lời độc thoại, những khung cảnh mênh mông thanh bình nhưng vô địnhcủa thiên nhiên khi Forrest Gumprong ruổi khắp các tiểu bang nước Mỹ để tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn trong cuộc sống phần nào khắc họa cho chúng ta hình dung đượcnỗi đau và sự cô đơn đến tột cùng của một người đàn ông khi đánh mất tình yêu và gia đình. Đôi khi ta cần phải bỏ chạy thật xa để tìm lời giải đáp. Bi kịch sẽ đến với bất cứ ai, nhưng cái cách và thái độ của ta khi đón nhận nó mới là điều tạo nên sự khác biệt.

Hơn ai hết, cuộc đời của Forrest Gumpđầy thăng trầm, từ một đứa bé tật nguyền bị mọi ngườikì thị, trở thành anh hùng chiến tranh, đến hào quang có được khi trở thành triệu phú đến cả sự cô đơn trống vắng khi mất đi mãi mãi hai tình yêu lớn. Nhưng qua lời kể nhẹ nhàng và chậm rãi, ta hiểu rằng anh luôn sẵn sàng để đón nhận mọi thứvới thái độ ung dung. Nhân cách và những đức tính cao đẹp đó được tạo hình nên từ sựgiáo dục và tình yêu vô bờcủa người mẹ: “Con phải làm thật tốt với những gì Chúa đã ban cho con. Cuộc đời như một hộp chocolate, con sẽ không bao giờ biết được con sẽ lấy được thỏi nào đâu”, lời trăng trối của mẹtrước khi ra đi khiến chúng ta hình dung rõ ràng một chân lý, là hãy chấp nhận với những gì ta có trong cuộc đời, mọi thứ chỉ là một ẩn số, may mắn hay xui rủi đều không ngờ trước được, vậy tại sao lại phải bận tâm lo lắng quá nhiều, điều quan trọng là hãy sống hết mình vì cuộc sốngchỉ có một.

Qua cách anhsống, cách anh yêu, cách anh hy sinh vì người thân, bạn bè và đồng đội khiến cho những người bình thườngnhư chúng ta phải tự vấn lương tâm rằng, liệu ta đãsống cuộc đời này hết mình một cách ý nghĩa chưa, hay chỉ cun cút lo lắng những điều tầm thường và chỉ sống cho riêng bản thân. Bộ phim Forrest Gump dạy cho chúng ta biết rằng không chỉ nên sống bằng trí óc đầy tính toán mà hãy mở lòng ra để sống bằng cảm cảm xúc và con tim, hãy chân thành và hết mình vì những người thân yêu. Có những chi tiết ngây ngô hài hước đến mức khiến ta có thể bật cười khanh khách nhưng sau đó lại có thể rơi lệ, suy ngẫm về những chi tiết ý nghĩa trong phim. Đây là một bộ phim điện ảnh cực kì đáng xem bởi thấm đượm tính nhân văn về tình gia đình, về nghị lực sống, bạn bè, đồng đội và tình yêu sâu sắc nhưng không hề giáo điều, khiến những ấn tượng của nó còn mãi đậm sâu trong lòng của mỗingười xem.

Bài viết: DN – Hình ảnh: sưu tầm

Bạn đang đọc nội dung bài viết Review Phim 47 Ronin: Món ‘Giả Cầy’ Được Nâng Tầm Thành Bom Tấn trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!