Đề Xuất 2/2023 # Những Câu Trích Dẫn Hay Trong Sách # Top 8 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 2/2023 # Những Câu Trích Dẫn Hay Trong Sách # Top 8 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Những Câu Trích Dẫn Hay Trong Sách mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

1. ” Đừng quá tin vào những món lợi trước mắt, rất có thể một cái bẫy đang chờ bạn đó. Vì vậy, trước khi quyết định làm gì, hãy cẩn thận suy xét và lắng nghe kinh nghiệm từ những người đi trước.” 2. Một câu chuyện chưa có bắt đầu sao có thể gọi tên bằng hai từ kết thúc.

3. “Hạnh phúc không phải lời nói vội vã nơi đầu môi mà là những quan tâm đơn giản, chân thành và thậm chí là ngờ ngệch, ngốc ngếch.”

4. “Đừng quên nói lên tình yêu thương của mình dành cho ai đó, nhất là bố mẹ. Chỉ một câu nói thôi, bạn sẽ làm bố mẹ hạnh phúc biết bao.”

5. Nỗi buồn trong veo hạt mưa đêm thổn thức Chạm vào em chạm cả nỗi âu lo Người em yêu về đường xa mưa ướt Mang cả tim em theo suốt quãng đường về.

6. Em muốn ôm anh Bằng hai cánh tay quàng qua cổ Và từ phía sau Em hát Bên vành tai anh Bài hát khiến em đỏ mặt Rằng vừa có một vì sao rơi vào đáy tim em. 7. “Khi mọi chuyện qua đi, chúng ta nhìn lại, chợt nhận thấy bản thân mình trong giai đoạn ấy, thật dại khờ, xuẩn ngốc đến bao nhiêu.”

8. “Yêu một người trưởng thành, cũng giống như chuyện bạn bắt đầu học cách thưởng thức sự tinh tế của một tách café pha phin. Mọi thứ sẽ thật chậm rãi, từng giọt một, từng giọt một, nhưng đó là chắt chiu của sự đậm đà, cũng như là phần thưởng cho những người biết kiên nhẫn.”

9. Một chuyện tình muốn bắt đầu thì cần cả hai vun sức, nhưng để chấm dứt thì chỉ cần một – đâu lại có thói ích kỷ, vô trách nhiệm đến thế? 10. Thời nay, không có chuyện “tình chỉ đẹp khi tình dang dở”. Đó chẳng qua là lời lấp liếm của mấy kẻ ngại khó ngại khổ, chẳng dám bảo vệ tình yêu, hoặc của người yêu đơn phương.

11. Tình yêu, cơ bản cần được xây dựng bằng niềm tin cả hai dành cho nhau.

12. Hai chiếc kim một ngắn một dài lại đuổi nhau thành một cuộc hành trình không có điểm dừng. Con người ta rồi cũng như hai cái kim đồng hồ, vội vã, chạm vào nhau rồi tách biệt, lướt qua nhau như chưa từng quen…

13. Đàn bà là giống loài nhạy cảm. Một chút vô tâm, một chút bất thường, hay quá nhiều những bình thường cũng khiến họ băn khoăn. Nhưng một khi họ cho rằng mối quan hệ có vấn đề, dứt khoát nó có vấn đề.

14. “Nếu có quyết tâm, khó khăn chẳng là gì. Hãy biến ước mơ thành động lực để phấn đấu.”

15. “Dù bạn là ai, bạn đang ở vị trí nào cũng đừng bao giờ quên tình yêu thương mà bố mẹ dành cho bạn. Đừng làm bố mẹ lo lắng vì tính trẻ con, hiếu thắng của mình.”

Những câu trích dẫn hay trong sách

16. Đôi mắt của người yêu luôn là một đôi mắt đặc biệt. Không phải vì nó đẹp, nó to hay bé, lông mi dài hay ngắn, một mí hay hai mí mà bởi nó chứa đựng ánh nhìn yêu thương. Cái nhìn dành riêng, chỉ để dành riêng.

17. “Con người ta là vậy, khi thật sự cảm nhận được sự cô đơn đè nén lên cảm xúc, bỗng dưng cần được nói chuyện cùng ai đó, hoàn toàn xa lạ.”

18. “Hãy dũng cảm đối diện với chính mình để hiểu bản thân thật sự muốn gì và đừng bao giờ ngần ngại thay đổi.”

19. “Những ngón tay đan giữa đời, có khi tưởng chặt lắm, vậy mà, lơ một chút nhìn lại, thấy lạc nhau lúc nào cũng không hay… ừ thì, đời mà, tay ai mà không cần tay ai khác ghép vô, chỉ mỗi tay mình, có lúc bơ vơ đến lạ.”

20. Cô đơn, không phải là khi ở một mình, cô đơn là khi ở cùng rất nhiều người mà mình vẫn cảm thấy như không có ai. Càng kinh khủng hơn, là khi nằm trong vòng tay của một người mà mình chẳng thể biết họ là ai.

21. Người con trai có thể giấu đi điều họ đang suy nghĩ, che đậy đi vấn đề họ đang phải đối đầu, nhưng có hai điều, tuyệt đối họ không thể giấu kín: Khi say và người con gái họ yêu nhất trong đời. 22. Chúng ta vẫn luôn chạy theo vòng tròn quẩn quanh: Tìm kiếm nhau, tìm thấy nhau, tìm hiểu nhau và rốt cuộc lại chẳng hiểu gì về nhau.

23. Đàn bà là vậy, thường muốn cưới một người đàn ông mang cho mình cảm giác an toàn, nhưng lại đem lòng yêu những gã làm mình thấy bất an. Đàn bà phức tạp.

24. Đừng tự dồn đẩy mình vào thế khó. Cuộc sống, luôn có nhiều hơn một chọn lựa. Quan trọng là con có đủ kiên nhẫn tìm kiếm hay không.

25. Quên cũng là tự tha thứ… Thay vì con cố gắng tẩy rửa trí nhớ, xoá sạch cả mảng quá khứ. Thì học cách thứ tha vẫn đơn giản hơn nhiều.

26. Người thứ ba là người:Mắc kẹt trong một chuyện tình đã thực sự chật chỗ.Mắc kẹt giữa chuyện tình riêng của người ta, chỉ vì trái tim đi xa nên là lầm đường lạc lối.Mắc kẹt giữa trọn vẹn để kết thúc bên nào cũng trở nên dang dở.Mắc kẹt đến ngạt thở giữa: vô vàn nhớ và cần cố quên.Mắc kẹt đến cùng quẫn, trái tim quỳ gối níu chân mặc lý trí đớn đau dứt khoát quay lưng cất bước.Đã mắc kẹt, có dễ để loay hoay?Chật chỗ nhưng vẫn hun hút khoảng cách.Đâu thể chạm nổi vào yêu thương? 27. Đừng hoang hoải đi lạc trong một trái tim lạ.

Đừng quên hết lối về bởi những cơn mê.

Đừng để tình uống cạn ly, say mèm.

Đừng tìm khi hạnh phúc bỏ trốn.

Đừng khóc khi buồn chưa lâu.

Đừng yêu khi nồng chưa đủ.

Đừng trói cuộc đời nhau.

Đừng gim đớn đau

Đến ngày sau

Còn lại gì?

Thật giả.

Ra cả.

Thôi.

Mà!

28. Tình yêu thật luẩn quẩn. Những trái tim đuổi theo nhau cho kịp. Đuổi mải miết mà không nhận ra tất cả đang chạy trên một vòng tròn. Nỗi đau của kẻ này là hạnh phúc của người kia. Mất mát của kẻ này là trọn vẹn của người khác. Tình yêu là thứ vừa rộng lượng vừa chật hẹp, nhỏ nhen. Đời cũng vậy.

30. Tình yêu có lúc là thứ mà ta đã dặn kĩ tim mình là chỉ nên hiểu một ít thôi, vậy mà vẫn cố tình muốn yêu, thật nhiều.

Những Trích Dẫn Hay Từ Sách

1. “Một số nhà văn tin rằng kể cốt truyện ra trước khi viết sẽ làm nó cũ xì đi. Họ sẽ thấy nó mệt mỏi, nhàm chán trước khi kịp viết ra giấy.”

Bản năng gốc ( Richard Osborne).

2. Một lá thư không chỉ được truyền đạt bằng các con chữ. Một lá thư, giống như một cuốn sách, có thể đọc được bằng cách ngửi, sờ mó, vuốt ve. Vì thế người thông minh sẽ nói, “Vậy tiếp tục đi, đọc coi thư nói gì với bạn!” trong khi kẻ chậm hiểu sẽ nói, “Vậy tiếp đi, đọc coi hắn viết gì trong đó!”

Tên tôi là Đỏ ( Orhan Pamuk).

3. “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”

Thép đã tôi thế đấy ( Nikolai Alexeevich Ostrovsky)

4. “Tôi là ai trong thế giới này?”

Người tình Sputnik ( Haruki Murakami)

5. “Châu Âu là một cái hang chuột, chưa bao giờ ở châu âu có những đế quốc vĩ đại và những cuộc cách mạng vĩ đại như ở phương đông”.

Một cuộc đời ( Napoleon Bonaparte )

6. “Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó.”

Chuyện một con mèo dạy hải âu bay (Luis Sepúlveda)

7. “Quá trẻ thì không thể hiểu được rằng ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điệu người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình. … Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.”

Tôi là Bêtô (Nguyễn Nhật Ánh)

8. “Những kỷ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và toả sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.”

Kitchen (Banana Yoshimoto)

9. “Tại đất nước này người ta không tôn trọng buổi sáng. Họ tỉnh giấc rất đột ngột bằng cách đặt chuông báo thức, nó cắt ngang giấc ngủ của họ như một nhát chém và rồi sau đó thì cứ cuống cuồng lên. Anh có thể nói cho tôi một ngày bắt đầu bằng một hành động bạo lực như thế sẽ đi đến đâu? Điều gì sẽ xảy đến với những người có đồng hồ báo thức đều đặn hàng ngày giống như một cú điện giật như thế? Hàng ngày họ sẽ quen với bạo lực và hàng ngày họ sẽ chối bỏ niềm vui.”

Điệu Valse giã từ (Milan Kundera)

10. “Sao lại không nhỉ? – Tôi trả lời. Tạm quên đi nỗi buồn mãi tiếp diễn chừng nào ta còn đang sống, quên đi rằng nó sẽ chẳng bao giờ chấm dứt…”

Máu và nước ( Banana Yoshimoto)

11. “Ngươi không phải là một thợ săn. Dân chúng làng El Idilio thường nói tới ngươi như là thợ săn, nhưng ngươi luôn nói đó không phải là sự thực, bởi vì thợ săn giết thú để chiến thắng nỗi lo sợ.”

Một ông già đọc tiểu thuyết tình yêu (Luis Sepúlveda)

12. “Xé một cuốn sách như vậy thật đáng tiếc. Bác là một con người khôn ngoan và thực tế, nhưng đối với thơ ca, bác cũng chỉ hiểu biết đại khái như cái sọt này mà thôi ! Nói như thế cũng khá vô lễ, nhất là đối với cái sọt,…- Con quỷ sứ của ông hàng tạp hóa”

( tuyển tập truyện cổ Andersen – Hans Christian Andersen )

Nguồn: Sưu tầm trên Internet

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Về Triết Học

Triết học được đánh giá là dòng sách kén người đọc nhất bởi để hiểu hết được những triết lý trong sách đòi hỏi bạn đọc phải mất rất nhiều thời gian cũng như phải có kiến thức vững chắc. Hôm nay, Sách Hay 24h tổng hợp những trích dẫn hay nhất về dòng sách Triết học, mời bạn cùng chiêm nghiệm!

1. Luận về yêu

Trong tình yêu trưởng thành, chỉ khi nào chúng ta thực sự biết rõ người kia thì tình yêu mới xứng đáng có cơ hội thăng hoa phát nở. Và song le, trong hiện thực ngang ngược của tình yêu (tình yêu sinh ra chính xác trước khi chúng ta kịp biết) việc trau dồi hiểu biết có thể sẽ là chướng ngại cũng như niềm khích lệ, vì nó có thể đưa thế giới không tưởng vào mối xung đột đầy nguy hiểm với hiện thực.

Mối tình không được đền đáp có thể gây đau đớn, nhưng là đau đớn trong khuôn khổ an toàn, vì nó không giáng thiệt hại lên ai khác trừ khổ chủ, một nỗi đau đớn riêng tự ngọt ngào và cay đắng vì đó là do họ tự gây ra cho mình. Nhưng ngay khi tình yêu được hồi đáp, người đó phải chuẩn bị từ bỏ tính thụ động của việc chỉ là người đang bị tổn thương để lãnh lấy trách nhiệm tổn thương chính mình.

Một dấu hiệu cho thấy hai người đã thôi yêu nhau (hoặc ít nhất là thôi vun đắp, điều cấu thành chín mươi phần trăm tình yêu) có thể nằm ở chỗ họ không còn có thể biến những khác biệt thành chuyện cười. Sự hài hước nằm men theo bức tường ngăn sự đụng độ giữa các lý tưởng của chúng ta và hiện thực: đằng sau mỗi chuyện cười là một cảnh báo về sự khác biệt, hay thậm chí về nỗi thất vọng, nhưng đó là sự khác biệt đã được hóa giải, và nhờ đó có thể ném qua cửa sổ mà không cần đến cuộc hành quyết.

Luôn luôn có một khoảnh khắc Mác – xít trong bất cứ mối quan hệ nào, khoảnh khắc người ta biết rõ tình yêu được hồi đáp. Việc giải quyết nó thế nào tùy thuộc vào mối cân bằng giữa lòng tự ái và thói tự ghét bản thân. Nếu lòng tự ghét thắng thế, người được nhận tình yêu sẽ tuyên bố rằng kẻ họ yêu (vì lý do nào đó) không xứng với họ (không xứng là bởi đi kèm với những quan điểm không tốt). Nhưng nếu lòng tự ái thắng thế thì cả hai sẽ chấp nhận rằng, việc thấy tình yêu của họ hồi đáp không phải là minh chứng cho kẻ được yêu thấp kém như nào, mà cho thấy bản thân họ đáng yêu ra sao.

2. Giáo dục và ý nghĩa sống

Khi người ta đi khắp thế giới, người ta nhận thấy bản chất của con người giống nhau kinh ngạc, dù ở Ấn hay ở Mỹ, ở Châu Âu và Châu Úc. Điều này đặc biệt đúng thực trong những trường cao đẳng hay những trường đại học. Chúng ta đang sản sinh, như thể qua một cái khuôn, một loại người mà sự quan tâm chính của họ là tìm được sự an toàn, trở thành người nào đó, hay hưởng thụ sự vui vẻ và càng ít suy nghĩ bao nhiêu càng tốt.

Khi tìm kiếm sự thanh thản, thông thường chúng ta tìm được một góc yên tĩnh trong sống nơi có sự xung đột tối thiểu, và sau đó chúng ta sợ hãi ra khỏi nơi trú ẩn đó. Sự sợ hãi của sống này, sự sợ hãi của đấu tranh và của trải nghiệm mới này, giết chết tinh thần mạo hiểm trong chúng ta; toàn sự nuôi nấng và giáo dục của chúng ta đã khiến cho chúng ta sợ hãi khác biệt với người hàng xóm của chúng ta, sợ hãi suy nghĩ trái ngược với khuôn mẫu được thiết lập của xã hội, với sự kính trọng giả dối của uy quyền và truyền thông.

Sống là đau khổ, hân hoan, vẻ đẹp, xấu xí, tình yêu và khi chúng ta hiểu rõ nó như một tổng thể, tại mọi mức độ, sự hiểu rõ đó sáng tạo kỹ thuật riêng của nó. Nhưng điều ngược lại không đúng thực: kỹ thuật không bao giờ có thể mang lại sự hiểu rõ sáng tạo.

Sự hiểu biết công nghệ, dù cần thiết ra sao, sẽ không thể giải quyết những áp lực và những xung đột bên trong, thuộc tâm lý của chúng ta; và do bởi chúng ta đã thâu lượm sự hiểu biết công nghệ mà không hiểu rõ sự tiến hành tổng thể của sống nên công nghệ đã trở thành một phương tiện hủy diệt chúng ta. Cái người mà biết làm thế nào để tách rời nguyên tử nhưng không có tình yêu trong quả tim của anh ấy trở thành một quái vật.

Đứa trẻ là kết quả của cả quá khứ lẫn hiện tại và vì vậy đã bị quy định sẵn. Nếu chúng ta chuyển tải nền quá khứ của chúng ta sang em ấy, chúng ta tiếp tục cả tình trạng bị quy định riêng của em ấy lẫn của chúng ta. Có sự thay đổi cơ bản chỉ khi nào chúng ta hiểu rõ tình trạng bị quy định riêng của chúng ta và được tự do khỏi nó. Bàn luận điều gì nên là loại giáo dục đúng đắn trong khi chính chúng ta bị quy định là hoàn toàn vô lý.

3. Sự an ủi của triết học

Mỗi người trong số chúng ta giàu có hơn mình nghĩ.

Tại sao phải khóc cho phần đời này? Cả đời lúc nào ta chẳng phải khóc.

Chính sự không hài lòng đã thúc đẩy cuộc sống tiến lên phía trước, hướng ra biển lớn.

Mọi thứ bên ngoài có thể là trại tâm thần cũng chẳng sao, miễn là tâm ta không biến động.

Chính sự hài lòng là thứ chúng ta có thể viện đến, lấy cảm xúc làm tiêu chuẩn để đánh giá mọi thứ.

Người khôn ngoan nhất từ trước đến nay là người khi được hỏi anh biết gì, trả lời rằng điều duy nhất mà tôi biết chính là không biết gì cả.

Một cuộc sống bình thường tử tế, nỗ lực đạt tới sự thông thái nhưng không bao giờ quá xa sự điên rồ, đã đủ để được coi là một thành tựu.

Chúng ta biết rằng cuộc sống toàn là khổ đau và ta càng cố hưởng thụ cuộc sống thì càng làm nô lệ cho nó, do đó, ta nên vứt bỏ những điều tốt trong cuộc sống và tập tiết chế.

Con người mãi mãi là kẻ thù của một nỗi thống khổ vô nghĩa và phù phiếm, chúng ta để cuộc sống trôi qua trong phiền muộn, trong nỗi lo lắng vô ích vì không nhận thức được giới hạn của vật chất và sự lớn lên của sự hài lòng đích thực.

4. Thuật tư tưởng

Có sướng khổ mới sinh lòng ham muốn. Ham muốn sự vui sướng, trốn tránh sự đau khổ.

Quả quyết thì cố nhiên là tin tưởng, mà hễ tin tưởng nhiều rồi thì lại biến thành Tín ngưỡng. Đó là con đường tự nhiên, ai ai cũng phải trải qua.

Hi vọng không phải là ham muốn, tuy nó do lòng ham muốn mà ra. Mình có thể ham muốn một điều mà thật ra không bao giờ dám hi vọng đến.

Tư tưởng con người lúc ban đầu chưa biết phân biệt được đâu là phán đoán về thực sự, đâu là phán đoán về giá trị, nghĩa là khó hạnh định được tính chất của sự vật mà không để cho tình cảm chen vào.

Tinh thần con người, trước sau chỉ có một, nhưng nếu phải vừa nhận bản giá trị này, vừa nhận bản giá trị kia thì làm sao tránh khỏi sự phân vân ly tán trong đầu óc. Không đâu, chính nơi đây là chỗ phân biệt tinh thần của người bán khai với kẻ văn minh.

Cơ thể và cuộc sống con người có nhiều thứ nhu cầu, nếu thỏa mãn được, gọi là sung sướng. Trái lại là khổ. Đói mà không ăn thì thấy đau khổ; ăn được no đủ liền thấy sung sướng ngay. Nếu không có sự sướng khổ ấy thì con người đến quên ăn mà phải chết mất.

Vui sướng là một vấn đề tương quan luôn luôn tùy hoàn cảnh. Cái khổ ngày nay có thể là sướng đối với ngày mai. Cái sướng ngày nay ngay biết đâu rồi sẽ khổ đối với ngày mai. Đối với người ăn đã nó óc ách rồi mà bắt đầu ăn thêm cơm nguội, là một sự khổ. Nhưng, cũng với người ấy, bỏ ba, bốn ngày không cho ăn, mà gặp cơm nguội, thì còn sung sướng nào bằng. Cái sướng của người này chưa ắt là cái sướng đối với người kia, nghĩa là cái sướng của người ngu, người trí lấy làm bực mình, mà cái sướng của người trí, kẻ ngu cũng lấy làm bực mình vây. Anh say rượu trong quán có cái sướng của anh, nó không giống với cái sướng của nhà văn sĩ viết xong một bài văn hay.

5. Triết lý cuộc đời

Cuộc sống không chỉ là thời gian dần trôi. Cuộc sống là tập hợp những kinh nghiệm và sức mạnh của chúng.

Học cách biến sự khó chịu thành sự phấn khích. Khi phấn khích với cuộc sống, bạn sẽ học được nhiều hơn là khi bạn khó chịu với cuộc sống.

Không có cơ hội nào để được nhận tốt hơn là biết ơn những gì bạn đang có. Lòng biết ơn mở ra cánh cửa cơ hội để những ý tưởng tràn vào con đường của bạn.

Cảm xúc cũng cần được giáo dục như trí tuệ. Biết cách cảm nhận, biết cách phản ứng, biết cách đón nhận cuộc sống để nó có thể chạm đến bạn là rất quan trọng.

Thất bại không phải là một biến cố đơn lẻ. Bạn không thất bại sau một đêm. Thay vào đó, thất bại là việc lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác vài sai lầm trong đánh giá.

Hạnh phúc là nghệ thuật học cách có được niềm vui từ giá trị của bạn. Hạnh phúc không phải là thứ trong tương lai mới có được, hạnh phúc là thứ bạn tạo ra ngay ở hiện tại.

Động lực không thôi chưa đủ. Nếu bạn có một gã ngốc và bạn truyền động lực cho gã thì bạn sẽ có một gã ngốc tràn đầy động lực. Nếu thiếu tinh thần khẩn trương, niềm khao khát sẽ mất đi giá trị.

Thành công không gì khác hơn là thực hiện một số kỷ luật đơn giản hằng ngày; còn thất bại đơn giản là lặp đi lặp lại một vài lầm lỗi trong đánh giá từ ngày này qua ngày khác. Chính sức mạnh tích lũy của kỷ luật và đánh giá sẽ dẫn dắt chúng ta tới thành công hay thất bại.

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Về Tâm Lý

Tâm lý học là một lĩnh vực nghiên cứu nội tâm của con người, nó giải quyết rất nhiều vấn đề trong cuộc sống của con người. Những trích dẫn trong sách tâm lý sẽ cho chúng ta góc nhìn đa dạng về thế giới nội tâm của con người!

1. Đọc vị bất kỳ ai

Mỗi khi bạn thăm dò sự quan tâm của một người cho một điều gì đó, hãy xem xét hành động của người đó, chứ không nhất thiết phải bận tâm những gì họ nói.

Nếu bạn hiểu những màu sắc cơ bản của trí tuệ, tất cả những gì bạn cần là xác định xem lượng sử dụng của mỗi “màu” để miêu tả “bức tranh” về những suy nghĩ của con người trong một hoàn cảnh nhất định.

Khi càng gắn bó với cuộc sống, các trải nghiệm của bạn càng có ý nghĩa và tuyệt vời hơn. Ngược lại, khi bạn càng chìm đắm vào các thú vui thoáng qua hay theo đuổi những mộng tưởng được thêu dệt bởi những ham muốn ích kỷ nhất thời, cuộc sống sẽ càng ít ý nghĩa đi.

Trong mỗi người chúng ta có ba nhân tố cùng tồn tại, bình thường tách biệt nhau, đôi khi chồng chéo, trái ngược nhau, đó là tâm hồn (lương tâm), bản ngã (cái tôi) và cơ thể. Tâm hồn tìm cách làm điều đúng đắn, bản ngã thì muốn trở nên đúng, còn cơ thể chỉ muốn thoát khỏi tất cả những lý luận lằng nhằng này.

Con người là sinh vật luôn tìm kiếm cảm giác hài lòng. Trên thực tế, cảm giác hài lòng gắn chặt với ý nghĩa mà nó mang lại cho chúng ta. Chính vì vậy, khi ta làm điều đúng đắn – và tìm được ý nghĩa của hành động đó mà không màng tới những niềm vui nhất thời – thì chúng ta đã có được cảm giác hài lòng. Khi không làm được điều đó, chúng ta dễ dàng chìm vào cảm giác buồn chán, lo lắng và bất an về mối liên hệ lỏng lẻo đó.

2. Vượt qua bản ngã

Để công việc gắn liền với thực tiễn thì nó phải xuất phát từ thực tiễn. Nếu không muốn chỉ phất lên nhất thời, bạn phải tập trung chuẩn bị tư tưởng trong dài hạn.

Bạn sẽ không thể học nếu bạn nghĩ rằng mình đã biết rồi. Bạn sẽ không tìm thấy câu trả lời nếu bạn quá tự phụ và tự đắc khi đặt câu hỏi. Bạn không thể tiến bộ nếu bạn quả quyết mình là người giỏi nhất.

Với sự hung hăng, nóng nảy, cứng đầu, ích kỷ, chỉ biết bản thân, khoác lác và bốc đồng, những đối thủ cạnh tranh của chúng ta không nhận ra rằng họ đang hủy hoại những nỗ lực (không đề cập tới sự tỉnh táo) của chính mình như thế nào.

Đại đa số chúng ta đều không phải là “người ích kỷ”, nhưng bản ngã luôn có mặt trong gốc rễ của hầu hết mọi khó khăn và chướng ngại tiềm ẩn, từ lý do tại sao chúng ta không thể thắng đến lý do tại sao chúng ta luôn thắng và thắng bằng mọi giá. Từ lý do chúng ta không có thứ mình muốn cho tới lý do tại sao việc sở hữu nó chẳng khiến chúng ta vui hơn.

Nghệ thuật tiếp nhận phản hồi là một kỹ năng tiên quyết trong cuộc sống, đặc biệt là với những phản hồi gay gắt và quan trọng. Chúng ta không những phải tiếp nhận mà còn phải tích cực khẩn khoản cầu xin những phản hồi khó chịu đó – gắng sức tìm ra điểm tiêu cực một cách cẩn thận khi bạn bè, gia đình và bộ não nói với chúng ta rằng mình đang làm rất tốt. Tuy nhiên, bản ngã lại cố tránh những phản hồi đó bằng mọi giá.

Có thể bạn còn trẻ và tràn đầy hoài bão. Có thể bạn còn trẻ và đang đấu tranh. Có thể bạn vừa kiếm được vài triệu đô đầu tiên, ký kết thành công hợp đồng đầu tiên, gia nhập một tập đoàn hàng đầu nào đó, hoặc có thể bạn đã kiếm đủ tiền để sống dư dả đến cuối đời. Có thể bạn thấy choáng ngợp trước cảm giác trống trải khi đứng trên đỉnh vinh quang. Có thể bạn phải gánh vác nhiệm vụ giúp đỡ những người khác qua cơn khủng hoảng. Có thể bạn vừa bị đuổi việc. Có thể bạn vừa rơi tuột xuống đáy. Dù bạn đang ở đâu và làm gì thì kẻ thù tồi tệ nhất vẫn đang tồn tại trong bạn: cái tôi của bạn.

3. Tôi không thích ồn ào

Biết ơn không chỉ đơn thuần là một trạng thái cảm xúc – nó thực ra là một thói quen. Và như bất kỳ thói quen nào, nó cũng cần được luyện tập. Khi thường xuyên tập cho trí não đắm mình trong sự biết ơn, chúng ta sẽ được đắm mình trong an bình.

Hãy nhớ, sự bình an trong tâm hồn chính là trạng thái tự do, không còn bị xiềng xích bởi ngoại cảnh. Kháng cự bất cứ điều gì đang diễn ra ở thời điểm hiện tại đều sẽ chỉ mang tới khổ đau. Chấp nhận, hay để hiện tại tiếp tục chảy trôi, sẽ mang về bình yên.

Nhận thức vạn sự dưới góc nhìn toàn cảnh có thể là liều thuốc bổ dưỡng trấn an tâm hồn. Và dù ta nhìn nhận vũ trụ qua lăng kính tâm linh hay khoa học (hay thậm chí là cả hai), thì biết rằng bản thân là một phần có ý nghĩa trong hệ thống lớn hơn là một sự thật vô cùng dễ chịu.

Con người là những sinh vật sống bầy đàn, có bản năng gắn bó với đồng loại trên đường đời. Chúng ta không được sinh ra để sống cô độc, tách biệt hay trốn tránh những người bạn đồng hành. Mối liên hệ giữa người với người cho ta cảm giác an toàn và chắc chắn. Và nhờ có khả năng hình dung, bất cứ khi nào chúng ta cũng có thể hàn gắn lại những sợi dây liên kết và tìm về giữa vòng tay của những người ta biết và thương yêu, nối dài từ quá khứ tới hiện tại.

Cảm thông với chính mình là nghệ thuật hành xử tử tế, yêu thương, dịu dàng và chấp nhận bản thân. Đây là tiền thân thiết yếu của hạnh phúc và kỹ năng tối quan trọng để có một cuộc sống an bình. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều vô cùng khó tính với chính mình, cả ở trong suy nghĩ (tự phê bình và phán xét) cũng như trong hành động (tự hủy hoại hay gây thương tích cho cơ thể). Chúng ta cảm thấy rất khó đối xử tử tế với bản thân. Thực ra trong xã hội ngày nay, ta thường nhầm lẫn cảm thông với chính mình là ích kỷ và yếu đuối. Không chỉ thế, chúng ta còn coi trọng cách sống khắc kỷ và hy sinh hơn tự nuôi dưỡng bản thân.

4.Dám bị ghét

Thế giới không phải là nơi ai đó thay đổi cho tôi mà chỉ có thể thay đổi do “tôi”.

Chẳng có lý do gì khiến mình không được sống cuộc đời theo ý thích của mình.

Điều duy nhất cậu có thể làm cho cuộc đời mình là lựa chọn con đường tốt nhất mà mình tin tưởng, chỉ vậy thôi. Người ta đánh giá thế nào về lựa chọn đó lại là việc của họ, cậu chẳng làm gì được.

Nếu thực sự tự tin thì không cần phô trương. Chính vì lòng tự ti quá lớn nên mới phô trương, cố ý khoe mình tài giỏi, sợ rằng nếu không như thế, sẽ không được những người xung quanh công nhận “cái bản thân như thế này”.

Nhưng càng lớn, thế giới lại càng hiện rõ bản chất, nó nhắc đi nhắc lại với chúng ta cái thực tế “Mày chẳng qua chỉ có thế mà thôi”, nó biến mọi khả năng được mong đợi trong cuộc đời trở thành bất khả thi. Những ngày tháng hạnh phúc, lãng mạn kết thúc, nhường chỗ cho thời kỳ chủ nghĩa hiện thực tàn khốc.

5. Dám hạnh phúc

Chỉ dâng hiến thời gian cho công việc, chúng ta sẽ không có hạnh phúc.

Khi cậu quyết tâm yêu ai đó, cậu mới đạt được sự tự lập thật sự. Bởi vì chúng ta trở thành người lớn nhờ yêu thương người khác.

Chúng ta cần giữ cho tâm hồn phong phú và trao cho người khác những tích lũy đó. Không phải đợi người khác tôn trọng mà bản thân phải tôn trọng, tin tưởng trước,… Không được trở thành người có tâm hồn nghèo nàn.

Sự ra đời của xã hội, cũng là sự ra đời của “phiền muộn”. Trong xã hội, chúng ta bị đẩy vào nhiều phiền muộn như xung đột, cạnh tranh, ghen tị, cô độc, rồi cả phức cảm tự ti. Tiếng chuông bất hòa vang lên giữa “tôi” và người khác. Không thể trở lại những ngày bình yên, được bao bọc trong nước ối ấm áp nữa. Chỉ còn cách sống trong xã hội con người phiền nhiễu.

Con người có lẽ là sinh vật duy nhất trưởng thành về mặt thể chất chậm hơn trưởng thành về mặt tâm hồn. Những sinh vật khác, tốc độ trưởng thành của thể chất và tâm hồn là ngang nhau, chỉ riêng con người tâm hồn phát triển trước, còn cơ thể lại phát triển sau. Về một nghĩa nào đó, đây giống như sống trong cảnh bị trói chân trói tay. Bởi vì tâm hồn tự do nhưng cơ thể thì lại không.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Những Câu Trích Dẫn Hay Trong Sách trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!