Cập nhật nội dung chi tiết về Lỗi Tại Duyên Số ( The Fault In Our Stars ) – Chương 1.3 mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.
Tác giả: John Green Chuyển ngữ: Miu ___________________________
Chương I (1.3):
Đó là một danh sách dài. Hàng năm có rất nhiều người chết trên thế giới. Và trong khi Patrick – với giọng đều đều – đọc danh sách tên được viết trong một tờ giấy vì có quá nhiều cái tên không thể nhớ hết được, tôi nhắm mắt lại và cố gắng cầu nguyện. Nhưng thật ra, tôi đang tưởng tượng ngày mà tên tôi sẽ được tìm thấy trên cái danh sách đó – danh sách dài chỉ kết thúc khi không còn ai nghe người ta đọc nó lên.
Khi Patrick đọc xong, chúng tôi cùng đọc một câu thần chú ngớ ngẩn: “HÃY SỐNG HẾT MÌNH CHO NGÀY HÔM NAY ” , và buổi họp kết thúc. Augustus Waters đứng dậy, ra khỏi ghế và đi về phía tôi. Dáng anh ấy đi hơi cong như nụ cười của anh vậy. Anh đến trước mặt tôi, giữ khoảng cách đủ để tôi có thể nhìn vào mắt anh mà không phải ngẩng cổ lên. ” Tên em là gì? ” anh hỏi.
” Hazel ”
” Không, tên đầy đủ của em cơ. ”
” Ừm, Hazel Grace Lancaster ”
Anh ấy định nói gì đó nhưng Isaac đã đi đến chỗ chúng tôi: ” Đợi ở đây nhé ” Augustus nói, nâng ngón tay lên và quay xang Isaac “ Nó tệ hơn những gì mà cậu kể với tớ đấy. “
” Tớ đã bảo với cậu nó rất nhàm chán mà ”
” Thế tại sao cậu lại bận tâm đến nó? ”
” Tớ không biết. Cảm thấy được giúp đỡ chẳng hạn?! “. Augustus hơi cúi xuống. Anh ấy nghĩ rằng làm thế thì tôi sẽ không nghe thấy anh nói gì. ” Cô ấy là hội viên thường xuyên à? “. Tôi không nghe thấy câu trả lời của Isaac, nhưng Augustus phản ứng lại: ” Tớ sẽ nói ㅡ. ” Anh siết lấy vai Isaac và sau đó lùi một bước rưỡi khỏi cậu ấy, ” Với Hazel về phòng khám .”
Isaac nghiêng người, chống tay vào bàn để thức ăn vặt và đôi mắt khổng lồ của cậu ấy nhìn chăm chú vào tôi: ” Được rồi Hazel, tớ đã đến phòng khám sáng nay và nói với bác sĩ chuyên khoa của tớ là tớ thà bị điếc còn hơn bị mù. Và ông ta nói với tớ: ” Nó sẽ không đi theo chiều hướng đấy ‘ . Và tớ trả lời, kiểu như: ” Vâng, cháu thấy được là nó sẽ không đi theo chiều hướng đấy, cháu chỉ muốn nói với bác là nếu cháu phải lựa chọn thì cháu thà bị điếc còn hơn bị mù thôi. Và cháu cũng nhận thức được là cháu sẽ không phải lựa chọn gì cả ” .Ông ấy nói ” Ừm, tin tốt là cháu sẽ không bị điếc Isaac ạ”. Và tớ nói kiểu như: ” Cảm ơn vì bác đã giải thích với cháu rằng ung thư mắt sẽ không khiến cháu bị điếc. Cháu cảm thấy thật may mắn vì trí thông minh phi thường của mình cũng như cái cách mà bác hạ mình để làm phẫu thuật cho cháu “ “. (1)
” Ông ấy nói như thể mình là người chiến thắng ý nhỉ ” tôi nói. ” Tớ đang suy nghĩ có thể để mình bị ung thư mắt một lần và làm quen với một ông bác sĩ như thế đây ”
” Vậy thì chúc cậu may mắn nhé. Được rồi, tớ phải đi rồi. Monica đang đợi tớ bên ngoài. Tớ phải nhìn cô ấy nhiều hơn trong khi có thể ”
” Gặp lại vào ngày mai nhé? ” Augustus hỏi.
” Chắc rồi ” Isaac quay đi và chạy hai bậc một lên cầu thang.
Augustus Waters quay xang tôi: ” Theo nghĩa đen ” anh nói.
” Theo nghĩa đen? ” tôi hỏi lại.
” Theo đúng nghĩa đen thì chúng ta đang ở trong trái tim Chúa Jesus ” anh nói. ” Anh nghĩ rằng chúng ta đang ở trong tầng hầm của một nhà thờ, nhưng theo nghĩa thực thì chúng ta đang ở trong tình yêu của Chúa Trời ”
” Vậy thì một vài người nên nói với Chúa ” tôi nói. ” ý em là, sẽ thật nguy hiểm cho trái tim của Ngài khi chứa mấy đứa trẻ bị ung thư ác tính bên trong đấy ”
” Anh sẽ nói với Ngài ” Augustus nói. ” nhưng đáng tiếc là theo nghĩa đen thì anh đang mắc kẹt bên trong trái tim Ngài và Ngài sẽ không có năng lực để có thể nghe thấy anh nói gì đâu “. Tôi phì cười. Anh nghiêng đầu, và nhìn tôi chăm chú.
” Gì vậy? ” tôi hỏi.
” Không có gì .” anh trả lời.
” Thế sao anh lại nhìn em như vậy? ”
Augustus nở nụ cười ” Tại vì em rất đẹp. Anh thường thích nhìn những người đẹp, ngày trước anh đã quyết định với bản thân sẽ không phủ nhận những niềm yêu thích đơn giản trong cuộc sống “. Một khoảng im lặng khó xử sau đó. Augustus tiếp tục ” Ý anh là, một vài điều đặc biệt khiến anh nghĩ như thế, giống như anh chỉ ra rằng em trông thật hấp dẫn, tất cả những điều đó chẳng phải rồi sẽ kết thúc trong sự quên lãng sao ”
Tôi không có ý định chế giễu than thở hay tức giận mà chỉ ho nhẹ và nói: ” Em không đẹㅡ ”
” Em trông giống Natalie Portman. Giống Natalie Portman trong phim ” V For Vendetta”. ”
” Em chưa bao giờ xem nó “tôi nói.
” Thật sao? ” anh hỏi, ” một cô gái xinh đẹp với mái tóc tém không thích quyền lực, phải lòng một anh chàng, dù cô biết rằng mình sẽ gặp rắc rối nếu yêu anh ta nhưng cô lại không thể dứt được ra khỏi tình yêu đó. Đó có phải là tự truyện của em không, hay là xa hơn những gì anh vừa nói ”
Mỗi câu anh nói đều mang giọng điệu bỡn cợt. Thành thực mà nói, anh ấy xoay tôi như chong chóng. Tôi đã không nghĩ rằng có một anh chàng có thể xoay tôi như chong chóng, ừm, bạn biết đấy, trong đời thực ( chém tùm lum. ㅡㅅㅡ ).
~( Truyện được dịch bởi Miu và chỉ được post duy nhất ở trang WordPress: miuhomesweethome )~
Có một cô gái đi qua chỗ chúng tôi: ” Cậu thế nào rồi, Alisa? ” anh hỏi. Cô ấy mỉm cười và lầm bầm:” Chào cậu, Augustus “.
” Người viếng mộ ” anh giải thích. Đài tưởng niệm ở chỗ bệnh viện nghiên cứu lớn. ” Giờ em định đi đâu? ”
” Chỗ mà bọn trẻ con hay đi ” tôi nói, giọng nhỏ hơn tôi mong đợi. Anh nhìn tôi rồi gật đầu. Cuộc trò chuyện có vẻ sẽ kết thúc. ” Vậy ㅡ ” tôi gật đầu nhẹ và nói trong khi chúng tôi đi ra khỏi Trái Tim của Chúa Jesus Theo-Nghĩa-Đen. Tôi nghiêng giá đựng bình oxy về phía các bánh xe và bắt đầu đi. Anh đi khập khiễng theo sau tôi. ” Vậy em sẽ gặp lại anh vào buổi họp tới nhé.” tôi nói.
” Em nên xem nó ” anh nói, ” ý anh là bộ phim V for Vendetta ý” ” Được rồi ” tôi nói, “em sẽ xem nó ”
” Không, hãy xem nó cùng anh. Tại nhà của anh ” anh nói ” Ngay bây giờ.”
Tôi dừng bước ” Em chỉ vừa mới biết anh, Augustus Waters. Biết đâu anh là kẻ giết người?! ”
Anh gật đầu ” Vừa đúng đấy Hazel Grace “. Anh đi vượt qua tôi, vai anh khiến chiếc áo phông thể thao màu xanh lá căng ra, anh thẳng lưng và bước những bước nhỏ khập khiễng nghiêng về bên phải, và khi anh bước những bước chậm rãi và tự tin , tôi nhận thức được đó là chân giả. Ung thư xương cấu tạo xương buộc bạn phải phẫu thuật cắt chi. Và nếu chúng thích bạn, chúng sẽ vẫn ở lại.
Tôi theo anh ấy đi lên cầu thang. Tôi bước chậm từng bước. Leo cầu thang không phải lĩnh vực chuyên môn của phổi tôi.
Chúng tôi ra khỏi Trái Tim Chúa Jesus và cùng đứng chờ – trong không khí của muà xuân có chút lạnh và màu nắng đậm đà của ban chiều.
Mẹ vẫn chưa đến. Việc này không thường xuyên xảy ra, vì mẹ luôn là người chờ tôi.Tôi nhìn thoáng xung quanh và thấy một cô gái cao với làm da ngăm đen quyến rũ bị Isaac ghim chặt vào bức tường đá và hôn một cách nhiệt tình (ối giời =]] lóng bỏng nhể). Họ gần tôi tới mức tôi có thể nghe thấy những tiếng kì lạ từ đôi môi của họ, tôi còn nghe thấy Isaac nói với cô ấy: ” Luôn Luôn ” và cô ấy đáp lại: ” Luôn Luôn “.
Augustus đột nhiên đứng cạnh tôi và huýt sáo hưởng ứng :” Họ là tín đồ của PDA ” ( Public Display of Affection – những người thích thể hiện những cử chỉ thân mật ở nơi công cộng )
” “Luôn Luôn” mà họ nói là gì vậy? ” tiếng soạt soạt lại to hơn.
” ” Luôn Luôn ” là ám hiệu của họ: Họ sẽ Luôn Luôn yêu thương nhau dù có chuyện gì xảy ra. Theo ước lượng của anh năm ngoái họ phải gửi cho nhau bốn triệu lần từ “Luôn Luôn” .” ( Có nghĩa của ” Always ” rồi nhé :3 )
Có hai chiếc xe ra về, một chiếc chở Michael, một chiếc chở Alisa. Giờ chỉ còn tôi và Augustus đứng xem Isaac và Monica. Nếu không phải đang đứng ở nơi thờ phượng linh thiêng chắc họ đã xúc tiến rồi quá. Tay của Isaac đang để trên ngực Monica và mân mê nó, lòng bàn tay giữ nguyên trong các ngón tay chuyển động xung quanh. Tôi tự hỏi cảm giác tốt lắm hay sao?! Trông chả có vẻ gì như thế cả. Nhưng tôi sẽ bỏ qua cho Isaac bởi cậu ấy sắp mù. Xúc cảm lúc nào cũng phải được no nê dù chả bao giờ bị đói, đại loại thế.
“ Tưởng tượng làm thế vào lần lái xe cuối cùng đến bệnh viện ” tôi nói nhỏ, “ Lần cuối cùng và sau bạn sẽ không bao giờ lái xe được nữa. ” ( nguyên văn: imagine that taking that last drive to the hospital, the last time you will ever drive a car. Miu k hiểu ý câu này mà dịch ra nghe rõ vô nghĩa, nên … )
Augustus nói, ánh mắt vẫn nhìn về phía Isaac: ” Em đang giết sự rung cảm của anh đấy Hazel Grace. Anh đang quan sát các cách thể hiện tình yêu của tuổi trẻ rực rỡ. ”
” Em nghĩ cậu ấy sẽ làm bị thương ngực của cô ấy ” tôi nói.
” Đúng thế, rất khó để xác định xem cậu ấy đang cố khơi dậy niềm vui thích nơi cô ấy hay đây chỉ là một màn kiểm tra ngực “. Sau đó Augustus Waters cho tay vào túi quần và lôi ra một bao thuốc lá. Anh búng nhẹ nắp bao thuốc để mở nó ra, lấy một điếu thuốc và đặt nó giữa hai môi.
” Anh hút thật à? ” tôi hỏi, ” anh nghĩ rằng như thế trông rất ngầu sao? Ôi lạy Chúa, anh đang phá hủy mọi thứ “.
” Cái gì là “mọi thứ” cơ? ” anh quay lại hỏi. Điếu thuốc chưa châm để bên mép anh, đung đưa theo mỗi từ anh nói.
” Mọi thứ ở nơi một anh chàng không thông minh hoặc không hấp dẫn hoặc không đẹp trai trong bất kì hoàn cảnh không chấp nhận được nhìn chằm chằm vào em và chỉ ra sự sai sót trong văn học và so sánh em với một diễn viên, sau đó hỏi em có thể đến nhà anh ta xem phim của diễn viên đó không. Thật là tội lỗi và anh, ôi Chúa ơi, mặc dù anh đang BỊ UNG THƯ nhưng anh vẫn trả tiền để đổi lấy cơ hội CÓ THÊM VÀI BỆNH UNG THƯ KHÁC. Ôi Chúa ơi, để em cho anh xem không thể thở được sẽ như thế nào nhé. Hoàn toàn thất vọng. Hoàn toàn. ”
” Một tội lỗi? ” anh hỏi, điếu thuốc vẫn trên môi và siết quai hàm.
” Một tội lỗi chết người ” tôi giải thích, xoay người đi khỏi anh. Tôi bước từng bước, kiềm chế cơn giận giữ và rời khỏi Augustus Waters. Tôi thấy một chiếc ôtô bắt đầu xuống đường. Đó là ôtô của mẹ. Bà đã đến từ lâu và chờ tôi, chờ để tôi kết bạn hay đại loại thế.
Sự tức giận và sự thất vọng hoà trộn và trào lên trong tôi. Tôi không biết cảm giác này thật sự là gì, chỉ biết là nó đang ngập tràn bên trong tôi và tôi chỉ muốn vả vào mặt Augustus Waters một cái, sau đó sẽ thay phổi của mình – lá phổi thậm chí chả đủ tư cách được gọi là phổi. Tôi đứng bên anh bạn Chuck Taylor – cái xe kéo nhỏ đựng bình oxy, trên lề đường. Và ngay khi tôi kéo nó lên, một bàn tay giữ tôi lại.
Tôi giật tay lại và quay lại nhìn anh. ” Nó sẽ không giết em nếu như em không châm nó lên” anh nói khi mẹ tôi lái xe đến lề đường. ” Và anh chưa bao giờ châm nó. Đây là phép ẩn dụ, nhìn nhé: Em đặt thứ giết chết mình ngay giữa hai hàm răng, nhưng em lại không cho nó năng lượng để nó có thể giết chết em”
” Đó là phép ẩn dụ ” tôi nói, trong mơ hồ.
” Đó là phép ẩn dụ.” anh nói.
” Anh lựa chọn hành vi dựa trên sự cộng hưởng của phép ẩn dụ ” tôi nói. Mẹ đang đứng nhàn rỗi một bên.
” Đúng thế ” anh cười. Nụ cười lớn và ngốc nghếch, nụ cười thật sự. ” Anh là tín đồ tin vào phép ẩn dụ, Hazel Grace ”
Tôi quay ra chỗ xe, gõ vào cửa xe, khi nó kéo xuống, tôi nói với vào trong: ” Con sẽ đi xem phim với Augustus Waters ” tôi nói ” Mẹ ghi lại tập tiếp theo phần thi marathon Siêu Mẫu Mỹ hộ con nhé. ”
Hết Chương I
Miu đây Miu đây ^ㅂ^ . Hôm nay anh Gus có so sánh chị Màu Hạt Dẻ với diễn viên Natalie Portman nên Miu có tìm thử. Cô đẹp chết người luôn, lại giỏi nữa ( tốt nghiệp cử nhân khoa tâm lý trường Havard, giám khảo trẻ nhất Liên hoan phim Cannes, … ). Ai xem “ Black Swan ” chắc biết cô này rồi. Cô ấy đây:
Natalie Portman trong V for Vendetta:
Còn đây là chị Màu Hạt dẻ trên phim, Miu thấy cũng giống giống ^ㅅ^ :
– Kiểu tóc tém:
Chú thích:
(1) Miu nghĩ ý của Isa ở đây là bệnh Ung thư của cậu ấy đã bắt đầu di căn xang bên mắt còn lại và cũng sẽ di căn xang những bộ phận khác ngoài mắt. Nên không thể có chuyện không ảnh hưởng đến tai được. Nhưng có lẽ vì cậu ấy còn nhỏ nên bác sĩ giấu. Câu trả lời cuối của Isa: “Cháu cảm thấy thật may mắn vì trí thông minh phi thường của mình cũng như cái cách mà bác hạ mình để làm phẫu thuật cho cháu “ ý là cậu ấy đủ thông minh để hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Và cậu ấy chế giễu ông bác sĩ do ông ta nói về bệnh tình cho cậu ấy có vẻ hời hợt chăng?
Posted from WordPress for Android
Share this:
Like this:
Số lượt thích
Đang tải…
(Góc Review): The Fault In Our Stars
Tình yêu là một câu chuyện không hồi kết đối với mỗi con người. Ai cũng có xứng đáng có được một tình yêu tuyệt vời, dù là người bình thường, LGBTQ+, hay thậm chí là ung thư đi chăng nữa,… họ đều xứng đáng yêu và được yêu. Vì vậy, Khi lỗi thuộc về những vì sao (dịch từ: The fault in our stars) đã cực kì thành công khi viết về một mối tình “phát bệnh” hay ho hơn là “one sick love”
Sách được viết bởi John Green, tác giả của cuốn Paper Town (thị trấn giấy) nổi tiếng và được dịch sang tiếng Việt và phát hành bởi Nhà xuất bản Trẻ. Cuốn sách từng được tạp chí New York Times bình chọn Best seller và cuốn sách vươn lên vị trí số 1 trên bảng xếp hạng sách bán chạy nhất của Amazon, Barnes & Noble vào tháng 6 năm 2011, tức vừa sau khi tựa sách được công bố. Cuốn sách ra mắt tại vị trí số 1 trên bảng xếp hạng sách dành cho thiếu niên nhiều chương bán chạy nhất của tờ The New York Times và giữ vững tại vị trí này 7 tuần liên tục.
Cuốn sách được phát hành dưới phiên bản tiếng Hebrew tại Israel vào tháng 8 năm 2012 và sau đó lại được ra mắt dưới tiếng Hà Lan, Đức, Tây Ban Nha, Pháp, Thụy Điển, Đan Mạch, Iceland, Trung Quốc và cả Bồ Đào Nha. The Fault in Our Stars còn đạt được nhiều vị trí trên các bảng xếp hạng sách bán chạy khác, ví dụ như đứng đầu trên bảng xếp hạng Wall Street Journal và Indiebound cũng như thứ 9 trên bảng xếp hạng The Bookseller. Cuốn tiểu thuyết còn được New York Times bình chọn là Book Review Editor’s Choice. Tính đến tháng 1 năm 2013, đã có gần 1 triệu bản sách được in.
Nội dung sách(nếu không muốn spoil cốt truyện thì có thể bỏ qua)
Nhân vật chính cảu sách: Hazel Grace Lancaster, một cô gái 16 tuổi mắc chứng ung thư tuyến giáp di căn lên phổi, đã tham gia một nhóm giúp đỡ các bệnh nhân ung thư để chiều lòng mẹ mình. Tại đây, Hazel đã gặp được Augustus Waters, một chàng trai 17 tuổi với căn bệnh u xương ác tính phải cắt bỏ đi chiếc chân phải của mình và thay bằng chân giả. Anh đã đưa Hazel cuốn Cái Giá của Bình Minh và nhận lại tiểu thuyết Nỗi đau tột cùng của ông nhà văn Peter Van Houten. Tình cảm của chàng trai một chân đối với cô nàng mạnh sâu sắc tới mức anh sẵn sàng chia sẻ “điều ước” của mình với cô bé: Gặp tác giả cuốn Nỗi đau tột cùng.
Khi ở Amsterdam, Hai người cuối cùng cũng đã gặp được Van Houten nhưng lại sốc khi nhận ra rằng ông ta là một kẻ nghiện rượu ích kỷ. Hoảng hốt trước những hành động ngang ngược của Van Houten, Lidewij thú nhận rằng mình đã tự ý thay ông sắp xếp cuộc hẹn này. Van Houten sau đó lại tiếp tục lăng mạ bệnh ung thư của Hazel khiến cô và Augustus phải tức giận bỏ về.
Augustus thú nhận với Hazel rằng sức khỏe của cậu không tốt như những gì cậu đã từng nói trước đây. Trở về Indianapolis, bệnh tình của Augustus trở nên xấu đi khiến cậu phải nhập viện. Sợ rằng mình sẽ qua đời, Augustus mời Isaac và Hazel đến buổi “tiền đám tang” của mình và đọc thử bài điếu văn. Bệnh tình ngày càng tồi tệ khiến Augustus qua đời không lâu sau đó. Van Houten cũng đến dự đám tang của cậu và nói lời xin lỗi đến Hazel.
Sau đám tang là những trang giấy cuối cùng mà Gus viết cho Hazel, câu chuyện khép lại…
Những câu nói hay
“Tôi muốn chia sẻ với mọi người về nỗi sợ của mình – nỗi sợ bị lãng quên”, nhân vật Augustus đã bắt đầu câu chuyện về những vì sao sai lối như thế.
“My thoughts are stars I cannot fathom into constellations”- Những suy nghĩ của tôi là các vì sao, và tôi không thể nào đo được chiều sâu của chòm sao này.
“Some infinities are bigger than other infinities”- Có những tập hợp số vô hạn lớn hơn những tập hợp số vô hạn khác.
“Some people don’t understand the promises they’re making when they make them. Right, of course. But you keep the promise anyway. That’s what love is. Love is keeping the promise anyway”- Một số người không hiểu những lời hứa họ hứa hẹn. Tất nhiên. Bạn phải giữ lời hứa cho dù có chuyện gì xảy ra. Đó chính là tình yêu. Tình yêu là phải biết giữ lời hứa.
“The world is not a wish-granting factory.”- Thế giới này không phải là một nhà máy sản sinh ra những ước muốn đâu
“You realize that trying to keep your distance from me will not lessen my affection for you. All efforts to save me from you will fail.”- Em có nhận ra rằng việc em giữ khoảng cách với anh không thể làm giảm đi tình cảm của anh dành cho em. Tất cả mọi nỗ lực của em rồi sẽ thất bại thôi.
“Because you are beautiful. I enjoy looking at beautiful people, and I decided a while ago not to deny myself the simpler pleasures of existence”- Bởi vì em rất đẹp. Anh thích nhìn người đẹp, và cách đây không lâu anh đã quyết rằng sẽ không chối bỏ bản thân mình với những thú vui đơn giản của sự tồn tại.
“But I believe in true love, you know? Everybody should have true love, and it should last at least as long as your life does.”- Nhưng anh tin vào tình yêu đích thực, em biết không? Anh luôn tin rằng con người phải có tình yêu đích thực của cuộc đời mình, và tình yêu đó sẽ tồn tại mãi mãi miễn là ta còn tồn tại trên cõi đời này
“I’m in love with you, and I know that love is just a shout into the void, and that oblivion is inevitable, and that we’re all doomed and that there will come a day when all our labor has been returned to dust, and I know the sun will swallow the only earth we’ll ever have, and I am in love with you.”- Anh yêu em, và anh biết rằng tình yêu chỉ là một tiếng hét vào khoảng không, và sự lãng quên là không thể tránh khỏi, và rằng tất cả chúng ta phải chịu số phận, đến một ngày, khi tất cả những việc ta đã làm trở thành cát bụi, anh biết mặt trời sẽ nuốt chửng trái đất, dù có thế nào thì anh vẫn cứ yêu em.
Đánh giá của độc giả:
“Giọng văn (của Green) cuốn hút đến nổi phá bỏ cả sự phân loại”
Rachel Syme của đài NPR nhận xét:
Tờ Manila Bulletin chia sẻ
“Ông ấy khiến tôi bật cười và há hốc trước vẻ đẹp của từng câu chữ cũng như bước ngoặt của câu chuyện. Ông là một trong những nhà văn kiệt xuất nhất còn sống và tôi đang phát ghen lên vì tài năng của ông ấy.”
E. Lockhart, tác giả cuốn The Boyfriend List, phát biểu
…
Đánh giá bản thân
Các bạn biết đấy, hầu hết các câu chuyện tình nổi tiếng đều sẽ kết thúc trong nước mắt. “Khi lỗi thuộc về những vì sao” cũng không phải ngoại lệ. Nó đem tới cho ta những tiếng cười nhưng nhiều khi sẽ nhấn chúng ta trong đau thương. Câu chuyện thật sự là “một pha trộn giữa nỗi buồn, sự ngọt ngào, triết lý và cả hài hước” như tờ New York Times đã nhận xét. Các bạn thấy đấy, triết lý trong câu chuyện rất sâu sắc… Nó phản ánh tất cả về căn bệnh ung thư, nó phản ánh tất cả về một tình yêu tuyệt vời…”one sick love”
Nơi mua sách:
125 views
Những Câu Trích Dẫn Hay Trong Sách “Lỗi Của Những Vì Sao” The Fault In Our Stars
Bạn nhận ra rằng cố gắng giữ khoảng cách đối với tôi sẽ không làm giảm sự ảnh hưởng của tôi đối với bạn. Tất cả những nổ lực giúp tôi tránh xa khỏi bạn đều thất bại. 1. As he read, I fell in love the way you fall asleep: slowly, and then all at once.
Do anh ta đọc, tôi rơi vào tình yêu như cách bạn rơi vào giấc ngủ: chậm rãi và rồi cùng một lúc.
2. My thoughts are stars I cannot fathom into constellations.
Suy nghĩ của tôi là những ngôi sao và tôi không thể đếm hết được những vì sao.
3. Sometimes, you read a book and it fills you with this weird evangelical zeal, and you become convinced that the shattered world will never be put back together unless and until all living humans read the book.
Đôi khi, bạn đọc một quyển sách và nó đong đầy trong bạn những nhiệt huyết kì lạ, và bạn trở nên chắc chắn rằng thế giới sụp đổ sẽ không bao giờ có thể trở về như cũ trừ khi và mãi đến khi tất thảy mọi người đọc cuốn sách này.
4. You don’t get to choose if you get hurt in this world…but you do have some say in who hurts you. I like my choices.
Bạn không cần phải chọn nếu bạn bị tổn thương nơi thế giới này.. nhưng bạn phải nói điều gì đó với người làm tổn thương bạn. Tôi thích những sự lựa chọn của mình.
5. Some infinities are bigger than other infinities.
Một vài vô cực lớn hơn những vô cực khác.
6. Without pain, how could we know joy?’ This is an old argument in the field of thinking about suffering and its stupidity and lack of sophistication could be plumbed for centuries but suffice it to say that the existence of broccoli does not, in any way, affect the taste of chocolate.
Không có khổ đau, sao chúng ta có thể biết được niềm hạnh phúc? Đây cũng là một vấn đề tranh luận cũ kĩ trong cách suy nghĩ về việc chịu đựng và sự ngu ngốc của nó và việc thiếu tinh ranh có thể tồn tại trong nhiều thế kỉ nhưng nó đủ để nói rằng sự tồn tại của cải xanh, trong bất cứ cách nào, không ảnh hưởng đến vị của socola
7. Some tourists think Amsterdam is a city of sin, but in truth it is a city of freedom. And in freedom, most people find sin.
Một vài khách du lịch nghĩ Amsterdam là thành phố của tội lỗi, nhưng sự thật nó là thành phố của tự do. Và trong tự do, hầu hết mọi người tim đến tội lỗi.
8. I believe the universe wants to be noticed. I think the universe is inprobably biased toward the consciousness, that it rewards intelligence in part because the universe enjoys its elegance being observed. And who am I, living in the middle of history, to tell the universe that it-or my observation of it-is temporary?
Tôi tin vũ trụ muốn được chú ý. Tôi nghĩ rằng vũ trụ không hoàn toàn nghiên về ý thức, nó trao tặng trí tuệ một phần bởi vì vũ trụ thích sự tao nhã đang được tìm kiếm của trí tuệ. Và tôi là ai, sống giữa lích sử, kể về vũ trụ như thế, hoặc là sự quan sát của tôi về nó, chỉ là tạm thời?
9. Because you are beautiful. I enjoy looking at beautiful people, and I decided a while ago not to deny myself the simpler pleasures of existence.
Bởi vì bạn xinh đẹp. Tôi thích ngắm nhìn nét đẹp của mọi người, và tôi quyết định một khoảng thời gian trước đây không chối bỏ bản thân mình những thú vui đơn giản của sự tồn tại.
10. You realize that trying to keep your distance from me will not lessen my affection for you. All efforts to save me from you will fail.
Bạn nhận ra rằng cố gắng giữ khoảng cách đối với tôi sẽ không làm giảm sự ảnh hưởng của tôi đối với bạn. Tất cả những nổ lực giúp tôi tránh xa khỏi bạn đều thất bại.
Cùng Danh Mục:
Nội Dung Khác
Chương 1: Lời Nói Đầu, Lã Bất Vi, Tác Giả Hàn Diệu Kì
ĐÔI LỜI VỀ TÁC GIẢ
Hàn Diệu Kì là hội viên của Hiệp hội các nhà văn Trung Quốc. Ông sinh tháng 6 năm 1951 tại thị trấn Công Chủ Linh.
Năm 1975 tốt nghiệp khoa trung văn Học viện Sư phạm Tây Bình. Ông đã từng là thành phần trí thức, thương gia, sáng tác gia, biên tập viên, phóng viên, thư ký của Bí thư Ủy ban nhân dân thành phố, nhưng ông hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực sáng tác những tác phẩm văn học mang tính ghi chép lại sự thực. Những tác phẩm nổi tiếng: tiểu thuyết “Nơi xa xưa”, những tác phẩm chuyên ngành “Diện mạo Mãn tộc đời Thanh”. Hiện nay ông giữ chức Phó chủ nhiệm Trung tâm sáng tác văn học tỉnh Cát Lâm, kiêm Tổng thư ký Hội liên hiệp hữu nghị thương – tác gia tỉnh Cát Lâm.
LỜI NÓI ĐẦU
Khi chúng ta dùng ngòi bút của mình để phủi đi những lớp bụi lịch sử trên con người Lã Bất Vi thì chúng ta không những bị thu hút bởi những biến cố thăng trầm rung động lòng người mà con người này đã trải qua, bởi một tình yêu sâu đậm mà còn bị những tư tưởng mới vượt xa hơn người của ông ta lôi vào vòng cuốn. Ví như Lã Bất Vi có khí phách của người anh hùng dám đương đầu với sóng gió. Ông ta và phụ thân của mình đều là thương nhân của nước Vệ. Có lần Lã Bất Vi hỏi cha: ”Làm ruộng thì số lời sẽ thu là bao nhiêu?”, cha ông ta trả lời : “Một trăm lần”; ông ta lại hỏi tiếp: “Lập một quốc vương thì có thể thu lợi là bao nhiêu?”. Lần này cha ông không biết trả lời sao. Ông ta nói với cha mình rằng : “Lập một quốc vương thì món lời đó sẽ không thể tính được”. Vậy mà trong cuộc chém giết nhau trên chiến trường và tranh giành nơi triều chính, thậm chí đôi lúc mạo hiểm cả tính mạng; nhưng Lã Bất Vi vẫn không hề tỏ ra run sợ, ông ta sẵn sàng đương đầu đón nhận những nguy hiểm đó. Và sau những nỗ lực, gian khổ, cuối cùng ông ta đã thành công. Ví như tư tưởng thiên hạ chi công của Lã Bất Vi trong cuốn “Lã Thị Xuân Thu. Qúy Công” có viết: “Thiên hạ giả, phi nhất nhân chi thiên hạ, thiên hạ chi thiên hạ dã. Âm dương chi hòa, bất tưởng nhất loại, cam lộ thời vũ, bất tư nhất vật; vạn dân chi chủ, bất a nhất nhân”. Câu nói này thật hay biết bao. Nó có nghĩa là: Thiên hạ không phải là thiên hạ của riêng ai, mà là thiên hạ của mọi người; khi âm dương kết hợp với nhau một cách tự nhiên thì những vật phẩm được sinh ra từ sự kết hợp đó sẽ không phải chỉ có duy nhất một loại; khí hậu mưa thuận gió hòa thì những sinh vật được hưởng những ưu đãi này cũng không phải chỉ có một loài: chủ của muôn dân cũng không phải chỉ có một người.
Lại ví như chủ trương mai táng của Lã Bất Vi.Ông ta bảo: “Ngày xưa vua Nghiêu sau khi mất đã được chôn cất tại Cốc Lâm, trên mộ trồng vô số cây: Vua Thuấn sau khi mất thì được chôn tại Kỉ Thị và vẫn cho mọi người buôn bán, họp chợ tại nơi đó ; vua Vũ thì được chôn tại Hội Kê, cũng không phải sử dụng đến nhân lực, vì vậy tiên vương cũng phải tiết kiệm trong việc chôn cất (Xem Lã Thị Xuân Thu. An Tử).
Có thể nói một cách không khoa trương rằng những tư tưởng tiến bộ của dân tộc Trung Hoa từ thời xa xưa đều có thể tìm thấy trong quỹ đạo khởi đầu trong thế giới tinh thần của Lã Bất Vi.
Tính cách chính là vận mệnh. Năm 246 trước CN, Tần Thủy Hoàng mới chỉ có mười tuổi đã lên kế vị. Lã Bất Vi nhiếp chính với danh nghĩa “Trọng phụ” và tướng quốc, và đã trở thành người cầm quyền sinh sát chính thức của nước Tần. Lúc này cũng chính là lúc nước Tần cầm quân đi thôn tính sáu nước và giành được thắng lợi liên tiếp. Trên một góc độ nào đó, thì chính Lã Bất Vi là người đã đặt nền móng cho sự thống nhất thiên hạ của nước Tần.
Mười một năm sau đó, Tần Thủy Hoàng chính thức lên nắm quyền. Lã Bất Vi bị cách chức, cuối cùng trên đường cùng uống thuốc độc tự kết liễu đời mình. Kết cục bị thảm của Lã Bất Vi là do hai mâu thuẫn gây ra. Thứ nhất là mâu thuẫn giữa cái tôi trong tính cách của ông ta. Mâu thuẫn giữa ông ta và Tần Thủy Hoàng là đối lập nhau. Trong cuốn “mười điều phê phán của Quách Mạt Nhược đã nêu ra mười nội dung: chú trọng việc dùng đức để trị hay dung hình phạt để trị? Quan thiên hạ hay gia thiên hạ, quân chủ chiêu hiền hay là quân chủ cực quyền, tôn sự trọng Nho giáo hay là đốt sách bài Nho v.v… Tần Thủy Hoàng không thể tha thứ cho những ai có ý chống đối với mình, mặc dù người đó là Lã Bất Vi – người cùng dòng máu với mình, người đã giúp ông ta xây dựng cơ nghiệp. Những mâu thuẫn: tiến thủ và trốn tránh, bác ái và nhỏ nhen, khôn khéo và thẳng thắn trong tính cách của Lã Bất Vi. Ví như, ông ta phải ghìm long để dâng người thiếp yêu của mình là Triệu Cơ cho Dị Nhân trở thành vua Nước Tần, nhưng tình yêu của Triệu Cơ đối với Lã Bất Vi vẫn còn nguyên vẹn. Sau khi hai người lén lút gặp nhau thì cái chủ trương kiềm chế và tâm lý phòng nguy hiểm đã khiến Lã Bất Vi phải rời xa chốn buồng the nơi hậu cung và tìm Lao Ái – tên giả hoạn quan để thay thế mình. Hành động rút lui đó của Lã Bất Vi không chỉ tạo ra một khoảng trống trong tâm hồn của Vương hậu mà còn tạo ra không gian quyền lực, rất nhanh Lao Ái đã tạo dựng cho mình thế lực chính trị trogn cung. Bị vây chặt giữa hai thế lực là Tần Thủy Hoàng và Lao Ái, Lã Bất Vi không còn sức chống chọi nữa. Con người nếu rơi vào cái mâu thuẫn nội tại của chính bản thân mình thì có thể coi như vô tội, đồng thời với việc tạo dựng và phân tích con người Lã Bất Vi, chúng ta có lý do để thông cảm với nhân vật đầy tính bi kịch này.
HÀN DIỆU KÌ
Trường Xuân tháng 12-2000
Bạn đang đọc nội dung bài viết Lỗi Tại Duyên Số ( The Fault In Our Stars ) – Chương 1.3 trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!