Đề Xuất 2/2023 # Hãy Nói Yêu Em (C22) # Top 3 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 2/2023 # Hãy Nói Yêu Em (C22) # Top 3 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Hãy Nói Yêu Em (C22) mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trước khi vào chương mới, Thiên Thiên có vài lời muốn tâm sự *căng thẳng, nghiêm túc*. Mình xin được nhắc lại đây là thế giới fiction do mình nghĩ ra. Cũng có thể có nhiều bạn thắc mắc rằng xưng hô trong này không đúng, mốc thời gian không hợp lý, hoặc là fic có nhiều chi tiết phi thực tế. Đây chỉ là những tiểu tiết không đáng chú ý đến. Nếu các bạn thực sự yêu thích những nhân vật trong fic của mình, các bạn hãy thả hồn vào câu chuyện. Mình chỉ đang cố gắng nói lên những suy nghĩ viển vông của một đứa fan cuồng. Còn nữa, trong fic của mình có một vài nhân vật phụ. Mình cho thêm vào để tăng tính gay cấn của câu chuyện. Ví dụ như nhân vật Yoona, mình không nhắc đến người này là Yoona của SNSD. Mong các bạn đừng bó buộc các nhân vật. Mình không hề anti ai rồi đưa vào fic để bôi nhọ. Trong fic của mình, họ có tính cách riêng, cuộc sống riêng.

Lảm nhảm thế thôi, Hãy Nói Yêu Em chương 22 mở cửa nghênh đón mọi người *clap clap*

Chương 22

Cuộc đời chúng ta như một chuyến tàu. Sẽ có thật nhiều điểm dừng chân. Có người đi tiếp, có người dừng lại. Khi tàu chuyển bánh, cuộc đời của chúng ta lại bước sang một bước ngoặt khác.

Điều may mắn nhất của Kim Jaejoong chính là có Jung Yunho đồng hành trong suốt con đường. Hoặc ít nhất là đến tận lúc này. Cậu biết mình sắp đến bến dừng chân. Đoạn đường này, ai sẽ dừng lại, ai sẽ đi tiếp cùng cậu? Jaejoong đặt vào Yunho một niềm tin kiên định. Rằng hắn sẽ vẫn tiếp tục đi cùng cậu. Đi thật lâu, thật lâu nữa.

Ngồi máy bay nhiều lần rồi, nhưng chưa lần nào Yunho thấy mệt mỏi như thế. Có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên hắn. Changmin, em trai hắn gọi điện nói ở nhà có chuyện, rằng có người tự nhận đã có thai với hắn. Đầu Yunho quay vòng vòng. Từng nhịp búa đập đều đều vào thái dương hắn. Mệt mỏi thật.

– Anh mệt thì ngủ một chút đi. – Anh không muốn ngủ. Em dựa vào vai anh này. – Thôi đi, không cần giả bộ. Ai chả biết anh khi ngủ mắt và miệng đều mở toang chứ. – Ai nói anh như thế? – Em là ai chứ? Muốn xem ảnh chụp không? – Kim Jaejoong! Em được lắm. Xem anh xử em như thế nào?

Yunho luồn tay vào tóc Jaejoong, đưa cậu vào nụ hôn ngọt ngào. Từng sự va chạm nhẹ nhàng giữa hai người cũng thật kích thích hắn. Sao Yunho có thể quên được chứ? Bên cạnh hắn còn có Jaejoong. Người con trai nhỏ bé này sẽ truyền cho hắn sức mạnh mạnh mẽ nhất. Bên cậu rồi hắn đâu cần lo sợ. Chỉ cần Jaejoong tin tưởng hắn là được.

– Jaejoong, chuyện Changmin nói qua điện thoại. Em…. Em có tin anh không? – Yunho, đừng nghĩ đến nhiều quá. Đương nhiên em sẽ tin anh. Nhưng anh nên biết, niềm tin cũng có giới hạn của nó. Em lại không phải một người hào phóng. – Chỉ cần em tin anh, dù ít dù nhiều anh đều có thể giải quyết được.

5 giờ sáng, chuyến bay từ Hàn Quốc đến Nhật Bản hạ cánh. Hai người đàn ông sóng bước bên nhau trong phi trường rộng lớn. Mười ngón tay đan xen, nắm thật chặt. Gió lạnh len vào tận trong cốt tủy. Jaejoong khẽ rùng mình. Cậu có một loại dự cảm không hề tốt chút nào. Ai đó hãy nói với cậu rằng chỉ là vì cậu suy nghĩ quá nhiều đi.

Tokyo đang là mùa mưa. Tiết trời se lạnh lại thêm không khí lạnh ngắt của nước mưa bốc hơi khiến cho ai cũng thấy khó chịu. Yunho và Jaejoong đang ngồi trong taxi về nhà. Mưa làm cảnh vật ngoài cửa kính nhòe nước. Cậu rúc mặt vào ngực hắn lim dim ngủ. Yunho khoác thêm áo khoác lên đôi vai gầy nhỏ. Miệng lại lầm rầm giai điệu nhẹ nhàng tựa một bản tình ca.

/ Nhưng từ bây giờ, em là người duy nhất anh không thể nào cách xa Một lần và lại một lần Anh trao tặng em những gì em tìm kiếm Những lo toan của em rồi sẽ trôi đi Ta hãy sống và yêu nhau mãi mãi Màn đêm nhích gần đưa đôi ta dần chìm vào giấc ngủ Cảm nhận bàn tay em siết chặt lại Thật nhẹ nhàng và dịu dàng xoa dịu nỗi đau Em đang vẽ nên điều gì cho tương lai? Hình ảnh tươi trẻ của chính em Tìm kiếm ngôi sao đầu tiên của chiều tà Bây giờ anh sẽ dâng tặng em Một lần và một lần nữa Anh sẽ hát tặng em, người quý giá của cuộc đời anh Kho báu duy nhất không thể phủ nhận của anh trên thế gian này Hãy tin vào tình yêu Em mãi mãi là tình yêu duy nhất của anh Dù có ra sao anh tự tin rằng mình sẽ có thể bảo vệ em cả đời Những cái gai nhọn hoắc đâm sau vào trái tim em Anh sẽ ôm em thật chặt để chúng rút khỏi đó Một giấc mộng vĩnh hằng Một lần và một lần nữa anh tặng chúng cho em Những điều em mơ ước Em là điều sáng chói nhất trên thế gian này Hãy tin tưởng vào tình yêu/

Không khí trong nhà họ Jung vẫn đang ngập tràn căng thẳng. Cảm tưởng như tất cả mọi thứ đều đang ngưng đọng. Changmin, thằng nhỏ đấy bình thường rất hay chạy loạn tìm đồ ăn. Nhưng từ chiều hôm qua đến giờ, nó có đói cũng chỉ dám ngồi trong phòng rón rén ăn đồ ăn dự trữ.

– Changmin! Tiếng gọi mang uy lực mạnh mẽ của bà Jung vang lên làm Changmin giật mình. Cậu vừa mới đút nốt nửa cái bánh bao vào miệng. Không xong rồi, không xong rồi. Khuôn mặt trắng hồng đáng yêu như búp bê bắt đầu chuyển sang màu tím. Trong phòng có tất cả các loại đồ ăn mà lại không có nước. Changmin cần nước. Nguyên nửa cái bánh bao nghẹn đứ ở cổ mà không chịu trôi xuống. Changmin ôm cái cổ mảnh mai giờ sưng ụ một đống lao xuống dưới bếp.

– Con làm sao thế hả? Đáp lại bà Jung chỉ là âm thanh ừng ực uống nước. Sau đấy là một tràng nấc cục. Jung Changmmin cậu rõ ràng là sắp chết đến nơi rồi. Làm sao bây giờ, đẹp trai thế này, đáng yêu thế này mà lại bị nấc cục sao? Changmin cậu không cam tâm.

– Mẹ… *nấc*… lần sau… *nấc*…. không cần… *nấc*….phải gọi…. *nấc*…. to như… *nấc*… thế! – Cậu Changmin lại ăn vụng trong phòng đúng không? – Chị giúp việc không nặng không nhẹ hỏi một câu, lại chọc trúng tim của Changmin. – Không có đâu ạ! Ai thèm ăn vụng – Nhanh chóng chối cãi, rồi cũng nhanh chóng Changmin đã nhận ra mình đã hết nấc. Chị giúp việc lúc nào cũng là đáng yêu nhất. – Con đã gọi điẹn bắt thằng Yunho về chưa? – Bà Jung lắc đầu chán nản. – Con gọi rồi. Anh hai nói sẽ về ngay.

……………………………..

Không khí trong nhà căng thẳng như thế. Ngược lại hoàn toàn với không gian êm đềm trong chiếc taxi đỗ gần cửa nhà.

Jaejoong vẫn còn đang gối đầu lên chân Yunho mà say ngủ. Hắn thuê nguyên chiếc taxi cho đến khi cậu tỉnh dậy. Yunho vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt. Hắn nhận ra một điều, ngoài thích ôm cậu vào lòng, hắn còn thích ngắm cậu ngủ. Jaejoong khi ngủ thật bình yên. Ngũ quan thẳng tắp chỉ là đơn giản nhắm lại. Hắn cảm nhận được cậu đang mơ giấc mơ yên bình, không biết có hay không có hắn, chỉ cần cậu yên giấc thì hắn cũng hạnh phúc rồi. Người con trai này cho hắn khát khao bảo vệ. Trong mắt Yunho, Jaejoong của ngày hôm nay với Jaejoong lần đầu tiên hắn gặp mặt chẳng khác gì nhau. Cậu vẫn còn vô cùng nhỏ bé. Jaejoong nói hắn không nhớ. Nhưng kì thực làm sao hắn quên được.

Hai người gặp nhau trong trường đại học Điện Ảnh DBSK. Yunho học khoa Diễn viên còn Jaejoong khoa Biên kịch. Lần ấy, Kim Jaejoong đang tập kịch cùng các bạn trong lớp. Jaejoong vào vai là một cậu học sinh nhà giàu nhưng đáng ghét, một lần bị một nhóm học sinh bắt lại và dạy cho một bài học. Cả đám đang giằng co thì Jung Yunho lao vào. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng cả đám nam sinh to lớn bắt nạt một cậu nhỏ nhìn như học sinh trung học. Thứ bọn họ tạo ra là kịch còn Jung Yunho đã biến kịch thành thật. Khi ấy, hắn không suy nghĩ gì nhiều, chỉ là nhìn thấy người con trai nhỏ bé này bị bắt nạt liền muốn bảo vệ. Hắn đánh cho đám bạn kia tơi tả, mặc cho Jaejoong bên ngoài gào thét mau dừng tay. Kết quả, cả đám bị đưa lên phòng hội đồng trường, làm bản tường trình rồi bị đình chỉ hai ngày vì tôị gây rối loạn trật tự. – Anh ngày đấy thật ngố. Rõ ràng người ta đang tập kịch trong lớp, thế mà lại lần mò ra lớp người ta gây sự. – Chứ không phải em đứng ngoài gào thét cổ vũ sao? – Em là ngăn cản. Anh nghe thế nào thành em cổ vũ chứ? ….. Nhìn dáng người nhỏ nhỏ xinh xinh lại tròn tròn như thế, ai chẳng muốn bảo vệ, ai chẳng muốn ôm ấp yêu thương. ….. Jaejoong nhíu mày rồi ngồi dậy. Nhìn xung quanh vẫn là không gian trong taxi, cậu quay sang nhìn Yunho đang cười hiền lành. – Chúng ta đến nơi chưa vậy? – Vừa mới dừng xe thôi, em còn mệt không? – Không, em cứ tưởng mình ngủ lâu lắm rồi cơ. Yunho trả tiền taxi rồi cả hai cùng xuống lấy hành lý. Tài xế chạy ra giúp đỡ, lại nhìn hai người cười thật tươi. – Hai bạn thật đẹp đôi. Chúc hai bạn hạnh phúc một đời.

Cũng chẳng biết Yunho và Jaejoong có hiểu tiếng Nhật không, tài xế lại lên xe, cho xe chuyển bánh. Còn lại hai cậu con trai đứng như chôn chân trên đường. Lần đầu tiên thấy xấu hổ như thế.

Yunho lại dành phần kéo vali của cậu. Jaejoong không thích thế. Dẫu sao đây cũng là về nhà hắn, để ba mẹ Yunho nhìn thấy thật không hay.

– Cậu hai đã về, cậu hai để tôi kéo vali cho. Ông bà đang đợi cậu trong phòng khách. Chị giúp việc như đọc được suy nghĩ của Jaejoong mà xuất hiện rất đúng lúc. Hai tay lại thoăn thoắt kéo hai vali vào trong nhà. Một thoáng nhẹ lướt qua, Jaejoong nhìn thấy đôi mắt kia. Cậu như bị nó hút vào. Nhìn thấy thật quen, như là cậu đã gặp ở đâu đấy, lại nhớ mãi không ra. Yunho thấy cậu lặng người nhìn, hắn cũng tò mò nhìn theo.

– Em nhìn gì mà chăm chú thế Jaejoong? – Em không biết, nhưng rõ ràng là thật quen mắt. – Cái gì quen mắt? – Không có gì. Anh vào nhà trước đi. – Anh đi cùng em!

Vào đến phòng khách, người làm cho hô hấp của cậu trở nên đình trệ không phải là ba mẹ của Yunho mà chính là người con gái đang ngồi trên ghế sofa kia. Cô ta nhìn về phía cậu. Mỉm cười mềm mại như thể bạn bè lâu ngày gặp lại. Nụ cười kia khiến Jaejoong ớn lạnh.

– Yoona? Cô làm gì ở đây?

——End chương 22——-

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Những Câu Nói Bằng Tiếng Anh Của C. Ronaldo

1. “Without football my life is worth nothing” – Bóng đá làm cuộc đời tôi có ý nghĩa

2. “I never try to hide the fact that my only goal is to the best” – Tôi không bao giờ che giấu sự thật rằng mục tiêu duy nhất của tôi là trở thành người xuất sắc nhất.

3. “Your love makes me strong. Your hate makes me unstoppable.” – Sự mến mộ của các bạn, làm tôi mạnh mẽ hơn. Bị các bạn ghét, tôi càng phải bước tiếp

4. “Why lie? I’m not going to be a hypocrite and say the opposite of what I think, like some others do.” – Tại sao phải nói dối? Tôi không làm kẻ đạo đức giả và nói ngược lại những gì mình nghĩ, như ai đó đã làm.

5. Scoring goals is a great feeling, but the most important thing to me is that the team is successful – it doesn’t matter who scores the goals as long as we’re winning. – Ghi bàn là cảm giác tuyệt vời, tuy nhiên, Điều quan trọng nhất với tôi là sự thành công của đội. Ai ghi bàn cũng được, miễn là chúng tôi giành chiến thắng.

6. I don’t have to show anything to anyone. There is nothing to prove. – Tôi chơi bóng không phải để chứng tỏ mình với bất cứ ai. Không việc gì phải làm vậy cả.

7. Talent without working hard is nothing. – Tài năng không rèn luyện chăm chỉ cũng vô dụng.

8. “If we can’t help our family, who are going to help?” – Nếu không thể giúp gia đình mình, chúng ta sẽ giúp ai?

9. If you think you’re perfect already, then you never will be – Nếu bạn nghĩ mình hoàn hảo, bạn sẽ không bao giờ được như vậy.

10. “When you lose the person you love so much, surviving the loss is difficult.” – Khi mất đi người mình yêu, rất khó để vượt qua được sự mất mát đó.

Hy vọng rằng chúng ta sẽ có nhiều động lực hơn để học tốt môn tiếng anh ngay sau khi đọc bài viết này.

Những Status Yêu Thương Hãy Nắm Tay Em Đi Qua Những Ngày Mưa Anh Nhé!

Chiều chủ nhật từng cơn mưa cứ nối tiếp nhau dài lê thê, cả thành phố to lớn mềm rượi đi trong cơn say bàng bạc của trời đất. Cái ồn ã phố thị nhanh chóng được thay bằng tiếng lộp bộp hối hả nơi mái hiên, ngay phía trên đầu vị khách phương xa đang co mình trú ngụ giữa con phố lớn.

Ngoài kia cả bầu trời thu lại chật chội trong khối màu xám xịt, trên nóc những tòa nhà cao tầng là lớp lớp mây ủ ê nặng nề như chực chờ nuốt lấy người thiếu nữ thẫn thờ bên bậu cửa màu xanh rịm. Dù cách một con đường nhưng mùi hương xuân sắc từ thân hình mảnh mai kia vẫn đem lại cảm giác mê đắm.

Mỗi buổi sáng khi ô cửa nhỏ mở ra, em luôn tò mò nghĩ đêm qua cô gái đã mơ thấy gì để trên môi mỗi ngày đều có nụ cười nhẹ nhõm. Em cười một mình ngay cả khi săn sóc chậu hoa đá nơi ban công.

Hơn một lần em thấy chính mình trong ánh mắt của những bà, những chị trong hẻm nhỏ khi họ ngẩn ngơ theo từng nhịp bước cô gái. Lẫn trong tiếng thở dài ý nhị chính là sự tiếc nuối về thời con gái kiêu sa, về cái ngày chưa phải gối đầu mỗi tối bằng nỗi lo cơm áo gạo tiền, chỉ hồn nhiên yêu, hồn nhiên sống.

Thế nhưng chiều nay cô gái suy tư không cười, cô đang nhớ tới ai trong chiều mưa buồn này, có lẽ là cậu bạn trai cao gầy.

Mới đêm qua thôi, dưới ánh đèn vàng muộn, xiên xiên từng hạt mưa bay đôi tình nhân trẻ cứ dằng dằng dưới tán me sũng nước. Như sợ mình là nguyên cớ khiến đôi mắt đen láy của thiếu nữ đỏ hoe, lũ lá me cũng thôi nô nức theo chiều gió. Sau bao hờn lẫy, đôi tình nhân trẻ đã tạm rời xa nhau trong nụ hôn bỏng rát mà chàng trai kiên trì dành cho người con gái mình thương.

Em chợt nhận ra có lẽ cuộc tình nào cũng đôi lần chới với trong những trận mưa, có cô bạn sợ cảm giác phải một mình trên đường khi mưa xuống, vô thức mỗi bận như thế bạn lại đưa tay lái trở về con đường xưa.

Chuyện qúa khứ đã không còn mới, người cũ của bạn cũng đã yên ấm với một gia đình nhỏ. Ấy vậy mà bạn cứ loay hoay như đứa trẻ trước cơn mưa, vừa muốn lao ra tắm mưa cho thỏa thèm những ngày khô rát, lại vừa sợ bị nhiễm lạnh nằm côi cút trong căn phòng trọ nhỏ.

Bạn kể, ngày đó tan trường cơn mưa bất chợt buộc hai kẻ xa lạ vào trú cùng một mái hiên. Chỉ một cái nghiêng người che chắn khi chiếc xe hơi phóng qua vũng nước đã đủ cho bạn tin tưởng dựa vào cậu trai trường bên suốt những năm tháng tươi đẹp đời người.

Giả như trong những bộ phim truyền hình mà sinh viên nữ thời đó mê mẩn, chắc có lẽ họ sẽ nên đôi. Thật tiếc, cuối cùng họ chia tay trong một đêm mưa, cậu bạn vẫn nghiêng người nhưng là đi về phía khác, bỏ mặc người con gái thương mình khóc cùng mưa.

Vết thương dù đã thành sẹo nhưng suốt bao năm qua bạn vẫn đóng cửa trái tim, bỏ mặc tuổi trẻ trôi tàn theo mỗi mùa mưa.

Còn chị người con gái có cái tên rất đặc biệt, chị tên Mưa với suối tóc mây đen dài chớm thắt lưng đã khiến bao chàng trai phố ngẩn ngơ. Nhớ những đêm trời mưa như trút, trong căn phòng ký túc chật hẹp chị thủ thỉ kể về cái tên của mình, của mối tình hơn hai mươi năm trước, về người mẹ ở quê bao năm chờ đợi một bóng hình nhưng người đi mãi không về. Kết chuyện bao giờ chị cũng cười mà đôi mắt như mưa giăng.

Nghĩ lại chuyện của mình, em thấy thật may mắn, dù ta yêu nhau vào một ngày nắng nhưng đâu ít lần lúc mưa dông kéo đến người này có ý định buông tay người kia và ngược lại. Anh giận dữ để mặc em nơi ngã tư đường khi gió đang hất tung từng đám lá dưới đất lên không trung báo hiệu trời chuyển mưa. Và em vẫn thế cứ dỗi hờn nhỏ nhặt, cứ thi gan im lặng dù rất sợ anh chẳng quay lại đón đưa.

Nhưng có lẽ số phận sắp đặt, anh luôn cao lớn che chắn mưa dông trên con đường gồ ghề ta đi. Còn em đã hiểu sẽ không có tiếng họa mi hót dịu dàng trong chiều mưa nếu một trong hai buông tay chỉ bởi sợ gió mưa.

W A T C H I N G ★ C A F E

Boys over flowers (2009)

by

Tên phim: Boys over flowers (Vườn sao băng)

Đạo diễn: Jun Ki Sang 전기상 Biên kịch: Yoon Ji Ryul 윤지련 Số tập 24 Thời gian chiếu: bắt đầu từ 5/1/2009 Diễn viên: Kim Hyun Joong, Lee Min Ho, Kim Bum, Kim Joon, Goo Hye Sun Công ty chế tác: Group8

———————-

(xin nói trước đây hoàn toàn là ý kiến chủ quan của một mình tôi. Nó có thể khiến người này đồng ý, người kia bất bình, nhưng nó hoàn toàn mang tính cá nhân và tôi không có ý định tranh luận với bất kỳ ai về vấn đề này).

Ưu điểm:

– Bộ phim bám tương đối sát về mặt tình tiết so với nguyên tác dù không hoàn toàn đầy đủ, nhưng đó không là vấn đề quá to tát.

– Trang phục, phụ kiện diễn được đầu tư cao, mang lại hiệu ứng tốt.

– Lựa chọn dàn diễn viên toàn người đẹp, đặc biệt là 4 anh chàng F4 đã bắn rụng trái tim hàng triệu thiếu nữ. Nhưng riêng tôi, tôi đặc biệt thích vai diễn Goo Jun Hye của nữ diễn viên Kim Hyun Joo. Thật sự mà nói thì xem qua các bản diễn HYD thì đây là diễn viên mang đến cho tôi cảm giác Tsubaki nhiều nhất. Kim Hyun Joo đã thể hiện cho tôi thấy một Tsubaki xinh đẹp, mạnh mẽ, chân thành và cũng đầy hối tiếc mà tôi đã từng ấn tượng.

Khuyết điểm

Khuyết điểm đầu tiên mà tôi muốn nói tới là việc xây dựng nhân vật Ha Jae Kyung (vị hôn thê của Jun Pyo) do Lee Min Jung thể hiển. Cô diễn viên này đóng khá đạt vai cô tiểu thư Jae Kyung, nhưng đáng tiếc các nhà biên kịch đã biến vai của cô thành một sự hỏng bét so với nguyên tác. Tôi vẫn còn nhớ nhân vật Shigeru trong nguyên tác là một cô tiểu thư tuy lém lỉnh, nghịch ngợm nhưng cũng rất phóng khoáng và chân thành trong tình cảm. Shigeru thật sự phải là một người mạnh mẽ, quyết liệt trong tình yêu và đồng thời cũng phải là một người biết cách buông tay trong tình yêu. Shigeru gây ấn tượng mạnh cho tôi không phải khi cô xuất hiện lần đầu tiên, cũng không phải vì cô đã đối xử rất tốt với Tsukushi, mà là ở phân đoạn cô bày tỏ tình cảm với Tsukasa, sẵn sàng dâng hiến tất cả bản thân mình cho anh nhưng khi biết anh từ chối mình vì trong lòng đã có người con gái khác, Shigeru đã chấp nhận sự thật và rút lui khỏi mối tình này. Đó không phải vì cô hèn nhát hay không yêu Tsukasa, mà chỉ đơn giản là vì cô biết mình không thể tranh giành thứ không thuộc về mình.

Còn nhân vật Jae Kyung trong BOF thì tuy biết rõ mình là người đến sau, cũng biết rõ mối tình giữa Jun Pyo và Jan Di, nhưng vẫn cố chen vào giành giật. Thậm chí còn yêu cầu Jan Di làm phù dâu cho mình trong lễ cưới. Tuy rằng các nhà biên kịch đã để cho cô tự nhận mình là một người ích kỷ với Jan Di, ra vẻ ăn năn nhưng trong mắt tôi, đó chỉ là hành động của một đứa con gái độc ác cố tỏ ra hối hận nhằm tự làm dịu đi mặc cảm của bản thân mình. Cô ta làm thế không phải vì thật sự cảm thấy có lỗi mà chỉ vì muốn thỏa mãn cảm giác chiến thắng của riêng mình mà thôi.

Mà nhắc đến đoạn này lại lộ ra thêm một yếu điểm nữa trong việc xây dựng tính cách nhân vật Jun Pyo. Anh chàng này trong mối quan hệ với Jan Di và Jae Kyung thật sự là một thằng ba phải, hèn nhát và chẳng chút khí khái nam nhi. Trong suốt một thời gian dài anh ta chỉ biết nói miệng là yêu Jan Di thế này, yêu Jan Di thế kia nhưng lại chẳng có lấy mấy hành động để ngăn chặn cuộc hôn nhân giữa mình và Jae Kyung. Anh ta cứ để mặc, buông xuôi mình theo sự sắp đặt của bà mẹ, rồi sau đó tự kỷ, khóc lóc là tôi đau khổ, tôi muốn được yêu và sống với người mình yêu. Trong khi đó, Tsukasa lại là một người đàn ông rất vững vàng. Anh ta cũng bị bà Kaede ép vào cuộc hôn nhân với Shigeru, nhưng tuyệt đối anh ta không bao giờ để cho Shigeru bước vào cuộc sống của mình, và cũng rất rõ ràng khi thẳng thắn nói với Shigeru rằng mình không yêu và không muốn cưới cô. Lúc xem đến đoạn trước lễ cưới Jun Pyo quỳ xuống cầu xin Jae Kyung buông tha cho mình, tôi chợt thấy buồn cười. Hóa ra, thủ lĩnh của F4 lại là một kẻ đớn hèn đến thế này sao?

Thứ ba, việc xây dựng mối quan hệ giữa Song Woon Bin và Jo Yi Jung. Thật sự mà nói thì có lúc tôi tưởng chừng như họ là SA kìa. Về nhân vật Woon Bin thì cũng khá ít đất diễn giống Akira trong nguyên tác nên thôi, mạn phép chẳng nói nhiều, dù thật sự mà nói thì còn lâu anh ta mới khiến tôi nghĩ anh ta giống mặt trăng như Akira.

Kế tiếp, điều tôi muốn nói là việc lựa chọn Kim Bum vào vai Jo Yi Jung. Kim Bum rất đẹp trai, rất đáng yêu và tôi cũng thích anh ta, nhưng để nói anh ta là Soujirou thì thật là khiên cưỡng. Bởi lẽ, Soujirou là một nhân vật rất rất đặc biệt đối với tôi và thật sự rất khó để diễn tả. Điểm đầu tiên thất bại của vai diễn Jo Yi Jung là gương mặt quá sức baby của Kim Bum không thể nào khiến tôi nghĩ được đó là một tay săn chơi sát gái bậc nhất trong F4. Điểm thứ hai là việc sửa đổi nhân vật này từ nghệ nhân trà thành nghệ nhân gốm. Cùng là nghệ thuật nhưng cũng cần biết giữa trà và gốm có rất nhiều điểm khác nhau, nhất là khi Soujirou dạy cho Yuki biết về những đạo lý trong trà đạo. Điểm thứ ba là việc biên kịch để cho vai diễn này thể hiện những dằn vặt trong lòng về mối tình trong quá khứ một cách quá rõ ràng. Nhân vật Yi Jung có những phân đoạn nằm dài trong phòng nặn gốm chỉ để nhớ về những ký ức xưa, rồi bí mật theo dõi người cũ gặp người yêu hiện tai của cô ta. Với tôi thì hành động đó quá ấu trĩ và không phải là Soujirou. Soujirou trong nguyên tác luôn đau khổ, luôn dằn vặt vì lỗi lầm của mình nhưng anh ấy lại không thể hiện hẳn ra ngoài sự đau khổ ấy mà chỉ đơn giản qua dáng ngồi, qua ánh mắt và qua sự bất cần đời của mình mà thôi. Và hình ảnh đẹp nhất của Soujirou đã ghi dấu vào lòng tôi chính là phân đoạn đầu tiên và cũng là duy nhất anh khóc. Anh đã khóc khi phát hiện ra thứ năm xưa Nobuko  muốn cho anh xem là gì và anh khóc khi phát hiện ra ý nghĩa thật sự của câu “Nhất kỳ nhất hội”.

Tôi không thích cách các nhà biên kịch để cho Yi Jung và Ge Eun đến với nhau. Thật sự thì nếu như khoảng 6 năm trước, tôi sẽ rất hoan nghênh kết cục này, nhưng bây giờ thì không. Mối quan hệ của Yuki và Soujirou đẹp và khắc sâu dấu ấn trong lòng tôi bởi nó không trọn vẹn. Và chính vì nó không trọn vẹn càng làm tôn thêm nét đẹp tâm hồn của Yuki. Nỗi sợ hãi về con thuyền thủy tinh trong chai sẽ vỡ nát nếu ta chạm đến nó của Soujirou đã được chính sự mạnh mẽ và nét đẹp của Yuki xóa bỏ. Yuki là con thuyền nhựa, dù cho có vùi dập nó bao nhiêu thì nó vẫn sẽ nguyên vẹn, cũng như Yuki dù biết tình cảm của mình không thể được đáp trả, dù biết mình và Soujirou không bao giờ có thể đến với nhau vẫn có thể mỉm cười và chấp nhận. Đó mới thật sự là Yuki, người con gái can đảm nhất trong HYD.

Điểm cuối cùng, cũng là điểm đau khổ nhất đối với tôi là việc xây dựng nhân vật Joon Ji Hoo. Joon Ji Hoo thiệt là đẹp trai, thiệt là long lanh nhưng anh ta không phải Rui. Biết vì sao không? Vì anh ta quá ủy mị, động chút là khóc, trong khi Rui lại không phải như thế. Rui của lòng tôi là một con người quái đản, rất quái đản, nhưng cũng rất đáng yêu. Tôi ghét, ghét Joon Ji Hoo mỗi khi anh ta thể hiện sự đau khổ của Rui bằng cách khóc vì bằng cách đó, tôi có cảm giác anh ta đang hạ thấp Rui của tôi xuống. Rui không khóc, dù cho có đau khổ đến mấy thì Rui cũng không khóc, tất cả những đau đớn ấy đều được vùi sâu vào tận đáy lòng. Còn một khi Rui khóc, thì đó là lúc sự đau khổ đã lên đến tột đỉnh, đến mức chẳng thể nào thốt ra được bằng lời nói hay cử chỉ thông thường nữa. Đằng này, nhân vật Joon Ji Hoo khóc quá nhiều, khóc đến mức tôi thấy anh ta thật yếu đuối.

Điểm thứ hai trong vấn để này là việc xây dựng bối cảnh căn phòng của Joon Ji Hoo. Ái chà, tôi cho rằng các nhà biên kịch đã không thể hiểu hết ý nghĩa của căn phòng của Rui là như thế nào. Tại sao trong một tòa nhà sang trọng, đồ sộ lại có một căn phòng đơn giản đến mức trống trải như thế. Điều đó là để thể hiện nội tâm phức tạp và sự cô đơn của Rui. Thật sự thì tôi đã rất rất muốn nhìn thấy căn phòng ấy trong BOF nhưng đáng tiếc thay.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Hãy Nói Yêu Em (C22) trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!