Đề Xuất 12/2022 # Giới Sa Di Thứ Tư: Không Vọng Ngữ (Không Nói Dối, Nói Láo) / 2023 # Top 21 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 12/2022 # Giới Sa Di Thứ Tư: Không Vọng Ngữ (Không Nói Dối, Nói Láo) / 2023 # Top 21 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Giới Sa Di Thứ Tư: Không Vọng Ngữ (Không Nói Dối, Nói Láo) / 2023 mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Lượt xem: 7935

(Trưởng lão Thích Thông Lạc, trích Văn Hóa Phật Giáo Truyền Thống.tập 1, TG. 2011, tr. 60-70)

Nguồn: Sách: Văn Hóa Phật Giáo Truyền Thống – Tập 1

Không vọng ngữ (không nói dối) là một ÐỨC CHÂN THẬT. Người xuất gia cũng như mọi người tại gia cần phải học hiểu và sống đức hạnh này để đem lại lợi ích cho mình cho người và cho cả hai.

Giới Ðức Thánh Sa Di không vọng ngữ là một Thánh Ðức Chân Thật. Người không nói dối là một bậc Thánh, còn người phàm phu thì không thể tránh khỏi nói dối, mặc dù nói dối không hại ai hoặc nói dối đùa chơi nhưng vẫn là nói dối, vẫn là làm mất uy tín của mình. Không nói dối là một việc làm rất khó, cho nên phàm làm người ai ai cũng có nói dối, nói dối ít hay nói dối nhiều, nói dối có hại hay nói dối không hại người.

Nói dối thuộc về khẩu nghiệp nên chỉ có loài người mới mắc tội nói dối, còn thú vật thì không mắc vào tội này, vì thú vật không nói được.

Người không nói dối là người tạo cho mình một uy tín đối với mọi người, một sự kính trọng tuyệt vời, một lòng tin yêu quý và tôn trọng sâu sắc. Nói dối chia làm bốn phần:

1- Nói dối.

2- Nói lời hung ác.

3- Nói lưỡi hai chiều.

4- Nói lật lọng.

NÓI DỐI CÓ NHIỀU CÁCH:

a. Ca ngợi khen tặng một người nào mà người đó chưa làm được như vậy, thì đó là “nói dối”. Cách nói dối đó là nịnh bợ lấy lòng người trên. Ca ngợi việc làm của người khác không đúng đạo đức mà nói đúng đạo đức là “nói láo”.

b. Quý Hòa Thượng chết trong bệnh đau, khổ sở, mà bảo rằng thu thần nhập diệt, đó là “nói láo”, vì các vị Hòa Thượng có biết cách nào thu thần nhập diệt đâu?

c. Khi nói sai một điều gì là có nói láo. Như trong kinh Kim Cang dạy: “Bồ Tát độ hết chúng sanh thì thành Phật” có nghĩa là một người tu tập hết vọng tưởng thì thành Phật. Lời dạy trong kinh này là nói láo, vì khi hết vọng tưởng thì tâm sẽ rơi vào trong “Không”, chứ không thành Phật. Phật chính là chỗ tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ, chứ không phải tâm không niệm, tâm vô phân biệt, tâm vô trụ, v.v…

d. Trong Tâm Kinh Bát Nhã dạy: “Quán Tự Tại hành thâm Bát Nhã Ba La Mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không”. Lời dạy như vậy là “nói láo”, vì chưa thấy ai quán chiếu ngũ uẩn giai không được. Tổ Sư Tử chết oan vì lời nói láo này. Trong các chùa ngày đêm bốn thời công phu khuya sớm đều tụng Tâm Kinh Bát Nhã mà chưa có thấy vị nào thoát khổ, như vậy kinh này nói láo.

e. Không thấy, không nghe mà nói thấy nghe là nói dối.

f. Thấy, nghe mà nói không thấy, không nghe là nói dối.

g. Thêu dệt bịa đặt ra để nói xấu người khác là nói dối.

h. Nghi ngờ rồi nói đoán, không đúng sự thật là nói láo.

i. Ca ngợi khen tặng không đúng là nói láo.

j. Thêm bớt, phao tin đồn ra nhiều, để cho mọi người cười chê một người nào đó. Ðó là nói dối.

k. Ca ngợi người khác không đúng cách là nói dối.

l. Một người giới luật không nghiêm chỉnh mà mang hình dáng tu sĩ để nói mình tu sĩ là nói dối.

m. Với người này nói xấu người kia, với người kia nói xấu người này là nói dối.

n. Trước mặt người, nói tốt; sau lưng người, nói xấu là nói láo.

o. Chê người khác không đúng cách có nghĩa chưa biết trình độ người ta ở mức độ nào mà chê là nói vọng ngữ.

p. Chê giới luật Phật lỗi thời là nói dối.

q. Chưa biết người chứng quả A La Hán ra sao mà chê A La Hán còn tạp khí, còn tranh chấp, chê như vậy là nói dối.

r. Ðặt ra nhiều quả vị A La Hán như trong kinh sách Ðại Thừa: 1- A La Hán Toàn Giác, 2- A La Hán Ðộc Giác, 3- A La Hán Thanh Văn, v.v… Ðó là nói láo, vì quả vị A La Hán là vô lậu; người nào tu tập tâm vô lậu là người chứng quả A la Hán. Quả A La Hán không có cao thấp; phân chia quả vị A La Hán cao thấp là tưtưởng phàm phu, tư tưởng người thế gian. Người chưa chứng quả A la Hán mà phân chia quả A La Hán là nói láo. Cho nên khen hay chê, phân chia không đúng sự thật đều có nói láo.

s. Nói một việc mà người khác không hiểu bằng trí mà phải hiểu bằng tưởng là có nói láo.

Như nói có linh hồn người chết, nói có Phật tánh, có thế giới siêu hình là nói láo, vì đó là cảnh giới tưởng, cảnh giới không có thật.

t. Nói con người có ngã, có thần thức là nói láo. Xưa đức Phật dạy: “Ta nói một điều gì thì mọi người hiểu được, biết được bằng ý thức thì ta không có nói láo. Còn ta nói một điều mà mọi người phải hiểu bằng tưởng là có nói láo trong ta”.

u. Nói Phật tánh là tánh biết ngoài ý thức, tưởng thức và tâm thức là có nói láo, vì ngoài ba thức của thân ra, làm sao có tánh biết nào khác nữa.

v. Nói có cõi siêu hình thật sự nghĩa là nói có linh hồn người chết là nói láo, chứ họ đâu biết rằng linh hồn người chết là do trạng thái của tưởng uẩn của người còn sống tạo ra.

w. Nói có cõi Trời, cõi Cực Lạc là có nói láo vì đâu có cõi Trời, cõi Cực Lạc. Cõi Trời, cõi Cực Lạc là cõi tưởng của con người tạo ra.

x. Nói cõi người là cõi có thật thì cũng nói láo, vì cõi người là cõi duyên hợp, nên các duyên có hợp thì lại có tan, cho nên sinh tử là duyên hợp tan. Duyên hợp tan thì có cái gì là thật đâu mà nói nó có thật thì đó là nói láo. Tại sao vậy? Tại vì cõi người là cõi duyên hợp chứ không có thật ngã. Nói cõi người có thật là nói trong tưởng, tưởng như trong kinh sách của tà giáo ngoại đạo.

y. Nói con người từ cõi Trời Quang Âm Thiên tái sanh đến cõi người là nói láo, vì nói như vậy con người sẽ tưởng ra chứ ý thức không thể hiểu được.

Cho nên đức Phật dạy: “Ta nói những gì mà ý thức con người hiểu được là không nói láo, ngược lại là có nói láo trong ta”. Nói ra một điều gì mà mọi người không hiểu hay hiểu một cách lờ mờ, không cụ thể, rõ ràng là ta đã nói láo.

Một người tu sĩ Phật giáo chân chánh không bao giờ nói những lời trườn uốn như conlươn “vừa có vừa không” (sắc tức thị không, không tức thị sắc), nói như vậy là nói láo, nói lừa đảo, nói lường gạt người. Chúng tôi xin nhắc lại lời nói ở trên. Bát Nhã Tâm Kinh có câu: “Hành thâm Bát Nhã Ba La Mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không”, câu nói này là câu nói láo. Vì bao đời, từ khi có câu kinh này, trong các chùa người ta đã tụng hằng ngày, mà ngũ uẩn của quý Thầy có không chưa?Nếu ngũ uẩn giai không sao quý Thầy còn thấy đau bệnh khổ sở như vậy. Nếu ngũ uẩn giai không sao lại có chùa to Phật lớn như vậy. Nếu ngũ uẩn giai không sao quý Thầy còn tham, sân, si như vậy. Rõ ràng là câu kinh lừa đảo nói láo, lừa người.

Như kinh Pháp Hoa dạy: “Dù cho tạo tội như núi cả, Diệu Pháp Liên Hoa tụng mấy hàng”, lời dạy này là nói láo. Có bao giờ đi trộm cướp giết người, bị tù tội, bị án tử hình mà tụng kinh Pháp Hoa mà ra tù khỏi tử hình chưa?

Thánh Ðức Sa Di không nói vọng ngữ là một đức Thánh về khẩu nghiệp, nên khi nói ra một điều gì, hay giảng kinh thuyết pháp một loại kinh sách nào thì phải nói nghĩa lý có kinh nghiệm tu hành chứng đắc của mình rõ ràng và cụ thể, là không nói láo, còn giảng nói mà mình chưa làm được, chưa tu được, mà dạy cho mọi người là nói láo, giảng nói mà người ta thực hành có kết quả giải thoát thật sự là nói thật, giảng nói mà người ta thực hành không có kết quả là nói láo, đức Phật đã xác định: “Pháp ta không có thời gian đến để mà thấy”. Ðó là đức Phật đã xác định lời Ta dạy là không nói láo. Vì thế, sự giải thoát phải đi đôi với sự thực hành pháp, pháp như vậy mới gọi là pháp không nói láo. Cho nên pháp tu thiền định của đạo Phật dạy rất rõ ràng: “ngăn ác, diệt ác pháp” là pháp giải thoát rõ ràng. Vì ngăn ác diệt ác pháp là có giải thoát nơi tâm mình cụ thể, rõ ràng.

Anh đã biết ác pháp mà không biết ngăn diệt nó là tự anh không cứu khổ anh. Phải không các bạn? Còn anh biết ngăn diệt ác pháp thì anh sẽ hết khổ. Ðó là pháp dạy chân thật không nói láo, vì pháp dạy tu tập ở đâu thì ở đó có kết quả ngay liền. Pháp dạy tu tập như vậy là pháp dạy anh trở thành những con người không nói vọng ngữ. Người giảng kinh thuyết pháp như vậy là những bậc giữ gìn Thánh Ðức Sa Di Chân Thật.

Người tu chứng quả A La Hán đi thuyết giảng làm giảng sư dạy người tu tập là không nói láo.

Người tu hành chưa chứng quả A La Hán đi thuyết giảng làm giảng sư dạy người tu tập là nói láo, mặc dù dạy rất đúng nghĩa trong kinh sách nhưng vì chưa có kinh nghiệm nên dạy người tu tập không kết quả giải thoát, do đó thành ra nói láo. Xưa đức Phật còn tại thế, Ngài không cho những người tu chưa chứng đi thuyết giảng, vì tu chưa chứng đi thuyết giảng dạy người tu sẽ giết người hơn là độ người. Bằng chứng hiện giờ như quý vị đã thấy, người tu theo Phật giáo rất đông nhưng có mấy ai đã làm chủ sanh, già, bệnh, chết? Mà mọi người phải tốn hao xây cất chùa, đúc tượng Phật hằng tỷ tỷ bạc và còn mất công sức tu tập mà kết quả được những gì?

“Pháp Ta không có thời gian đến để mà thấy”. Lời dạy này cho chúng ta thấy pháp Phật rất thực tế và cụ thể. Bởi vì Pháp tu tập có kết quả ngay liền như đức Phật đã dạy: “Tâm có tham biết tâm có tham…”. Nếu biết tâm mình có tham thì biết đó là ác pháp, biết đó là ác pháp thì nên mau mau dừng lòng tham đó liền là quý bạn sẽ được giải thoát ngay. Phải không quý bạn?

Nếu biết tâm mình có sân thì bạn dừng ngay lòng sân đó liền thì bạn sẽ được giải thoát, còn ngược lại bạn không dừng tâm sân đó thì bạn phải khổ đau. Có đúng như vậy không quý bạn?

Pháp của Phật dạy tu tập như vậy có thực tế không các bạn? Thực tế thì không nói láo, phải không các bạn? Pháp dạy không thực tế như vầy: ngồi ức chế tâm cho không vọng tưởng, niệm Phật nhất tâm, tụng kinh cầu khẩn, v.v… có hết tham, sân, si không? Có cụ thể thực tế như Phápở trên không? Như vậy ngồi thiền ức chế tâm không vọng tưởng, niệm Phật nhất tâm cầu vãng sanh, tụng kinh cầu khẩn chư Phật gia bị cho tai qua nạn khỏi, v.v… là pháp nói láo. Pháp không chân thật chỉ lừa dối người, làm cho hao tiền tốn của phí sức vô ích.

Giới Ðức Thánh Sa Di Chân Thật đã xác định những người giảng kinh, thuyết pháp thời nay phần nhiều là nói láo. Họ nói láo vì họ nói ra mà chính họ không làm được (chưa chứng).

Kinh sách Ðại Thừa dạy: “Y giáo bất y nhân”. Câu kinh này là câu kinh che đậy sự nói láo của các ông giảng sư. Bảo người khác giữ giới mà mình không giữ giới là mình có nói láo. Dạy người khác tu chứng quả Thánh mà mình tu chưa chứng quả Thánh là nói láo.

Tóm lại, khi tu tập chưa xong thì nên im lặng như Thánh, tu tập chưa xong mà dạy người tu là nói láo, cần phải cảnh giác những loại Thánh giả này. Ðó là những hạng BồTát “dỏm”, Bồ Tát chuyên vọng ngữ.

Thánh Ðức Sa Di không nói vọng ngữ, là để xác định cho những người giới luật tinh nghiêm. Họ là những bậc Thánh Tăng, Thánh Ni và Thánh cư sĩ, là đệ tử chân chánh của đức Phật. Ngược lại, những người phạm giới phá giới, bẻ vụn giới thường vọng ngữ là Ma Ba Tuần đội lốt Phật giáo lừa đảo mọi người, khiến cho Phật giáo mất gốc.

***

Stt Nói Thay Tâm Trạng Vô Vọng Khi Yêu Một Người Không Yêu Mình / 2023

Thích một người thực ra là chuyện vô cùng đau khổ, đặc biệt là khi trái tim người đó lại thuộc về kẻ khác.

Thứ cảm giác bất đắc dĩ nhất trên đời chính là bạn yêu một người còn người đó lại thích một người khác, thời điểm của họ cứ mãi lỡ làng như thế.

Có lẽ tất cả những kẻ từng đơn phương đều làm những chuyện ngốc nghếch như vậy, vì một người mà trăm lần ngàn lần chẳng hề oán chẳng hề hận.

“Cậu giống như một ngọn cỏ dại, dần dần lớn lên trong tim tớ, không nổi bật mấy, nhưng cũng chẳng thể làm như không thấy.”

“Tháng năm mãi cứ vội vàng như vậy, có một số việc một số vật vẫn chẳng hề đổi khác, ví như chuyện trong mắt cậu chưa bao giờ có cô gái tầm thường như tớ.”

Yêu đơn phương, là khi mình có thể đứng từ đằng xa nhìn thấy người ta vui mà bản thân cũng hạnh phúc, nhưng hạnh phúc đó lại pha lẫn chút bi ai.

“Tớ mãi chỉ có thể đứng ở nơi phương xa chúc phúc cho cậu: Người có thể khiến cậu hạnh phúc, nhất định sẽ xuất hiện thôi.”

Yêu đơn phương, cũng như việc người ta đến sân bay mà cố chấp đứng đợi một chuyến tàu hỏa.

Thích nhiều thêm một chút, can đảm bước đến một chút, may mắn thì được đáp lại, không may chính là bị đối phương cảm thấy mình thật phiền phức.

Một câu “Ngủ ngon!” đang định gửi, cuối cùng lại xóa đi!

Cũng chẳng phải đợi anh thích em, chỉ là đợi ngày mình hết thích anh.

Là một vạn lần trái tim rung động, cũng là một vạn lần cúi đầu thở than.

Mình cũng không hiểu nổi rốt cuộc vì sao mà mình thích cậu, nhưng lúc trước, mình thích cậu là sự thật, rất rất thích nữa là đằng khác, cũng thực lòng muốn bên cạnh cậu.

Người bên cậu ấy giờ không phải là tôi, nhưng người thiếu niên trong tim tôi mãi mãi là cậu ấy.

Tình cảm cứ như hạt mầm được gieo giữa tiết trời thanh xuân, tự thân lớn lên lúc nào cũng không biết, chỉ đến khi giật mình nhìn lại mới phát hiện ra, mình đã trót thương người ta mất rồi.

Trong kế hoạch cuộc đời mình có đối phương, nhưng trong kế hoạch của đối phương lại không có mình.

Cuộc đời, có nhiều thứ không phải mình cứ cố gắng thì sẽ đạt được. Như tình cảm chẳng hạn.

Sau này tôi mới biết, bông hoa đó không phải là của tôi, chẳng qua là tôi đã đi ngang qua vào đúng mùa hoa nở đẹp nhất.

Anh không thương cô, chỉ có cô thích anh, đơn giản như thể một cộng một bằng hai vậy. Nhưng tình cảm lại chẳng hề đơn giản như thêm một bớt hai vậy, cho dù nhà toán học vĩ đại nhất cũng chẳng thể tìm được nguyên do.

“Nhiều lúc em nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ anh rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời anh từng nói với em. Em biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Em nhớ anh, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật.”

“Thật ra mình chưa từng mong đợi kết quả, bản thân cũng biết rõ chuyện này không có khả năng. Chẳng qua mình đã ấp ủ bí mật trong lòng quá lâu, ra trường chẳng biết bao giờ mới được gặp lại, mà còn chưa chắc có gặp lại hay không nữa. Bây giờ, cậu ấy đã biết có một con bé ngốc thầm thích mình suốt ba năm qua, tuy rằng nó không thông minh cũng không xinh đẹp, tuy rằng xưa nay cậu ấy không hề chú ý đến nó, nhưng tâm tư khi thích một người của con bé ngốc nghếch này cũng hệt như bao cô gái khác thôi. Mình thổ lộ xong cũng coi như đạt được mục đích, không còn nuối tiếc gì nữa.”

“Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi. Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.”

Thích là chuyện của một người, tôi thích anh ấy, là chuyện của tôi, tôi không yêu cầu anh ấy phải thích tôi, nhưng có thể cùng nhau vui vẻ như những người anh em cũng tốt.

Rõ ràng anh ta không phải mẫu người lý tưởng của bạn, nhưng bạn lại cảm thấy đã tìm được người mà mình chờ mong bấy lâu.

Rõ ràng bạn cảm thấy mình là mẫu hình lý tưởng nhất trong lòng anh ta, vậy mà anh ta lại phải lòng một bóng hình khác.

Cậu là người mà tớ đã chờ đợi bấy lâu vậy, cuối cùng tớ đã gặp được cậu rồi. Nhưng tiếc rằng chúng ta lại không thể đi chung đến cuối con đường.

Câu chuyện muốn chia sẻ, đôi lúc trở thành một khoảng cách xa xôi; nỗi nhớ nhung muốn thổ lộ, lại trở thành đề bài khó không thể giải trong guồng quay tất bật ngày qua ngày.

“Tớ trong kí ức của cậu, chỉ là một người bạn cấp ba nào đó. Cũng giống hệt như những người ngồi đây hôm nay…”

“Tớ chưa bao giờ dốc hết tâm trí yêu một người, cũng chưa bao giờ vì một người mà phải kìm nén tình cảm của mình thật lâu như cậu.”

Rất vui vì được gặp anh, cũng thật đáng tiếc vì gặp được anh…

Yêu đơn phương, ngay từ đầu đã là một trò chơi không hề có sự công bằng.

Lời kết: Yêu một người không yêu mình dẫu đau khổ như vậy, vô vọng như vậy mà trái tim lại không hề biết lí lẽ, cứ bất chấp yêu mà chẳng thể dừng lại. Biết rõ hoa sẽ không nở, quả sẽ không kết, nhưng cứ mãi đắm mình trong quá trình, không muốn kết thúc. Biết rõ người ấy không thuộc về mình lại đem tất cả mọi thứ cho người ấy. Biết rõ mọi thứ đều là vô ích, lại không khống chế được trái tim.

Không Kịp Nói Yêu Em / 2023

Phỉ Ngã Tư Tồn!

Ngay từ lần đầu đọc đến cái tên này, tôi đã thấy rất yêu thích nó. Có phải chăng vì trong đó có một chữ “Tư”, là những suy nghĩ, nhớ nhung; là điều gì đó mà bản thân tác giả còn cất giấu tận sâu trong lòng? Hoặc có thể là chúng ta? Bất chợt tôi lại nghĩ đến chính mình, đến mọi người ngoài kia, có phải hay không chúng ta cũng luôn luôn như vậy, sẽ thật lòng thích một thứ gì đó mà chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì khác? Có lẽ sẽ không là “cả cuộc đời” nhưng ít nhất ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời của chúng ta, ví dụ như, “Tuổi xuân” chẳng hạn…

“Phỉ Ngã Tư Tồn” , là một câu thơ được trích từ trong ‘Thi kinh’, có nghĩa là “Tôi ở đây, còn anh ở bên kia chân trời”. Thì ra ý nghĩa của bốn chữ ấy là như vậy. Chẳng trách mà ngay từ đầu tôi đã có cảm tình với cái tên này đến như vậy. Dường như Phỉ Ngã Tư Tồn là một tác giả có hành tung khá kín đáo, những gì độc giả biết được về cô cũng không nhiều; ấy vậy mà những tác phẩm của cô thì người đọc lại tường tận đến chân tơ kẽ tóc. Có nhiều khi tôi vẫn nghĩ thế này, có khi nào chính cô cũng đã từng có một tuổi xuân nồng nhiệt bên một người con trai nào đó, đủ để chẳng thể dễ quên dễ buông một điều gì? Người ta vẫn thường hay bảo rằng “Cái tên phản ánh (tâm trạng) con người” đó thôi.

Đặc biệt trong quá trình đọc ‘Không kịp nói yêu em’, tôi vẫn thấy thấp thoáng đâu đó bóng dáng tâm tư, cá tính của tác giả qua từng nhân vật. Mỗi nhân vật trong tác phẩm của cô đều là những “nhân vật chính” , tự họ vẽ nên bức tranh đời của chính họ. Giống như tác giả đã từng nói, cô không hề cưỡng ép nhân vật phải đi theo ý mình mà tự nhân vật chọn con đường đi cho họ. Tôi tin câu nói ấy của cô, chí ít là qua ba tác phẩm đã đọc tôi có thể khẳng định chắc chắn điều đó.

Đành rằng là như vậy, nhưng trong bất cứ một câu chuyện nào cũng phải có chính có phụ, có mở đầu có kết thúc. Nhiều người sẽ cho rằng cô thật “độc ác”, thật “tàn nhẫn” khi để cho hai nhân vật chính không có được một cái kết viên mãn, quả thật xứng danh “Mẹ kế ngôn tình”. Tôi không biết mọi người cảm thấy như thế nào, nhưng đối với riêng tôi, những cái kết ấy lại rất hợp lý. Hợp lý cho tất cả nhân vật, cho những gì họ đã làm và đáng nhận được.

Doãn Tĩnh Uyển.

Dù kết cục của cô gái này có (được coi là) bi thảm hay không thì tôi luôn cảm thấy cô là một người rất hạnh phúc, rất may mắn. Vì sao ư? Vì trong cuộc đời này, những người đàn ông mà cô gặp đều được coi là “những người đàn ông tốt”.

Suốt thời niên thiếu của cô cho đến trước cuộc gặp gỡ với Mộ Dung Phong, cuộc sống của cô có thể gói gọn trong hai chữ “Êm đềm”. Cô có một gia đình hạnh phúc đủ đầy, có cha mẹ thương yêu, chiều chuộng, có một người bạn thanh mai trúc mã là Hứa Kiến Chương bảo vệ, yêu chiều; và nếu không có sự gặp gỡ chen ngang ấy, Kiến Chương sẽ vẫn tiếp tục ở bên cô, bảo vệ cô, cho đến hết một đời.

Chỉ khi cuộc gặp gỡ định mệnh của họ diễn ra trên chuyến tàu trở về nhà lần ấy, có lẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc sống vốn yên ả của cô. Cô gặp anh – Cậu Sáu Mộ Dung, vì cứu anh thoát khỏi nguy hiểm mà nhân duyên giữa cả hai bắt đầu. Chiếc đồng hồ mạ vàng có khắc hai chữ “Bái Lâm” mà anh để lại cho cô lúc tạm biệt tựa như một nhân chứng cho những tháng ngày sau đó của cô và anh. Dẫu cuối cùng Mộ Dung Phong có làm cô tổn thương đến như thế nào, thì có lẽ cũng là đáng giá? Tình yêu của anh dành cho cô, nụ cười hạnh phúc trên môi cô… Những hạnh phúc ấy phần nào che mờ đi những gì cô đã bỏ lại sau lưng, là cha mẹ, là người bạn thanh mai trúc mã, là lễ cưới mà cô là cô dâu… Mọi thứ cô đã đánh đổi để được ở bên anh, ở bên tình yêu của cô.

Nghiêm Thế Xương. Dù không có nhiều phân cảnh cho anh xuất hiện, bất kể nguyên do anh giúp cô là vì điều gì, nhưng người cận vệ họ Nghiêm ấy cũng đã chẳng màng đến quyền lợi, an nguy của bản thân mà giúp cô trốn thoát khỏi Mộ Dung Phong trong đêm đầy gió tuyết ấy…

Và rồi cả Trình Tín Chi, người đàn ông hoàn toàn xa lạ trước đó, người mà cô tiếp xúc chẳng nhiều nhưng lại sẵn sàng đưa tay giúp đỡ lúc cô khó khăn nhất. Trong suốt những năm tháng cô ở nơi xứ người, là anh đã tự nguyện bên cô, chăm sóc cô, cùng cô vượt qua những khó khăn. Anh thấu hiểu, yêu thương cô, chấp nhận quá khứ của cô, lại cùng cô kết duyên vợ chồng. Một người đàn ông tốt như vậy, chẳng màng điều kiện gì để giúp cô.Ở thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời mình, Tĩnh Uyển gặp được anh, chẳng phải là sự may mắn nhất thì đó là gì?

Cuộc đời vốn rất kỳ diệu! Bạn sẽ chẳng bao giờ biết được tại sao lại dành trọn cuộc đời cho một người. Cũng sẽ chẳng bao giờ hiểu được vì sao mình lại yêu người ấy đến thế…

Có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ ngờ được mình lại có thế gặp và yêu một người như Mộ Dung Phong. Nếu như không có cuộc gặp gỡ ấy, anh cũng không để lại chiếc đồng hồ đó cho cô thì có lẽ cuộc đời cô vẫn cứ trôi đi êm ả êm ả như vậy. Cô sẽ vẫn lấy Kiến Chương làm chồng, dùng tình cảm mười mấy năm thân thiết gắn bó bên nhau chuyển thành tình cảm vợ chồng, yên yên ả ả sống đến già, giống như cha mẹ của cô. Chỉ là ông trời không để cô được như nguyện, là bánh xe số phận đã đưa cô và anh đến gần nhau, lại một lần nữa vì cứu chồng sắp cưới mà cô giúp đỡ cho kế hoạch của anh, để cho anh có tình cảm với cô. Rồi khi hôn lễ của cô và Kiến Chương sắp diễn ra, anh bất chấp nguy hiểm từ nơi chiến trường khốc liệt đến gặp cô, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”.

Cuối cùng, trái tim đã chiến thắng lý trí. Cô đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt qua đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, chịu bao hoảng sợ và khổ cực, chỉ để được gặp anh, chỉ muốn ở bên anh. Có lẽ, ở nơi chiến trường khắc nghiệt ấy chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cô. Khi anh với gương mặt tràn ngập hạnh phúc đưa cho cô xem tờ giấy chứng nhận kết hôn của hai người; là khi cô muốn ăn bánh kem, dù tình hình chiến sự đang dầu sôi lửa bỏng, anh vẫn tự mình lái xe vượt qua trăm cây số đưa cô đi; là cô với dáng vẻ chăm chú khi là chiếc áo sơ mi cho anh. Hay là khi cô và anh cùng nhau lên núi Nguyệt Hoàn ngắm lá đỏ, vì đường khó đi, anh sợ cô mệt mà kêu cô để anh cõng cô. Anh bước từng bước lên bậc thang, bờ vai anh rộng phẳng, có thể để cô dựa dẫm như thế. Cô hỏi: “Trước đây anh từng cõng ai chưa?”. Anh nói: “Chưa, hôm nay là lần đầu đấy”. Cô ôm anh càng chặt hơn: “Vậy anh phải cõng em cả đời”. Cũng là khi cô thành tâm chắp tay cầu khấn trước mặt Phật tổ, “Mong Bồ Tát phù hộ, con và Bái Lâm không bao giờ rời xa”. Là khi anh đứng dưới bầu trời tuyết rơi trắng xóa, anh ôm cô vào lòng và khe khẽ hát cho cô nghe… Tất cả những điều đó, đối với một người phụ nữ, thứ tình yêu nồng nàn dành cho nhau, ấm áp động lòng người như vậy đã đủ để gọi là hạnh phúc hay chưa?

Người ta vẫn thường hay nói rằng tiểu thuyết ngôn tình là thế giới mơ mộng viễn vông của các cô gái. Bất kể một chàng trai, một cô gái tài năng xinh đẹp nào trong câu chuyện ấy, bất cứ một motif nào cũng là sự phi-hiện-thực. Thực ra, tôi không có ý khẳng định hay phủ nhận những nhận định đó, chỉ muốn thông qua bài viết này, có thể nói lên phần nào suy nghĩ, lập trường của bản thân mà thôi.

Tình yêu bao giờ cũng đẹp, với những chuyện tình trong tiểu thuyết lại càng đẹp hơn; nhưng không phải câu chuyện nào cũng đều có một cái kết viên mãn hạnh phúc. Nhưng truyện thì cũng như đời mà thôi, chẳng thể mười phân vẹn mười được. Tỷ như trong ‘Không kịp nói yêu em’, cái kết có thể bị coi là bi thảm, không có hậu cho đôi nam nữ chính, nhưng với tôi thì kết thúc như thế không có gì để mà tiếc nuối cả. Chẳng phải vì tôi yêu thích thể loại SE bi thương đau lòng, mà bởi chỉ cần một kết thúc hoàn toàn hợp lý, không hề có sự khiên cưỡng, bắt ép trong diễn biến của hoàn cảnh và nhân vật, tôi sẵn sàng chấp nhận sự bi ai ấy cho mỗi nhân vật. Chúng ta cần phải hiểu được rằng, tất cả kết cục đều là xứng đáng với những gì họ đã từng làm. Tôi không rõ tác giả có tin theo một tôn giáo nào đó hay không, ví dụ như Phật giáo chẳng hạn, nhưng chắc chắn một điều rằng tôi luôn nhận thấy rõ trong những tác phẩm của cô cái gọi là “Nhân” và “Quả”.

Khi Tĩnh Uyển bỏ lại cha mẹ, bỏ lại hôn lễ với Kiến Chương để đến với Mộ Dung Phong, những tội lỗi ấy của cô… Cô phụ cha mẹ là bất Hiếu, cô phụ Kiến Chương là bất Nghĩa, cô đi ngược lại với đạo đức luân thường chính là bất Nhân. Thử hỏi, dù cho tình yêu của cô và Mộ Dung Phong có đẹp đến như thế nào, đâu đó trong lòng cô vẫn sẽ thấy ăn năn day dứt, để rồi rốt cuộc cô vẫn phải đón nhận lấy ‘Quả’ bởi chính ‘Nhân’cô đã gieo xuống.

Khi Mộ Dung Phong chẳng thể buông bỏ giang sơn để rồi phụ bạc Tĩnh Uyển, sau rốt thứ anh nhận được là gì? Anh có được tất cả mọi thứ: quyền lực, sự ngưỡng vọng của mọi người, đứng trên đỉnh cao của vinh quang; nhưng rồi, tám năm sau anh gặp lại cô, mọi thứ dường như lại chẳng là gì cả. Cứ cho là sau cái chết của Tĩnh Uyển, anh vẫn là một Tư lệnh quyền uy, vẫn là cha của những đứa con, là chồng của Cẩn Chi, cũng không cần biết Đô Đô có phải là con gái của anh hay không thì sâu trong lòng anh sẽ mãi tồn tại một vùng tối, sẽ chẳng thể nào anh tha thứ cho chính mình.

Duy chỉ có Tín Chi, tôi không rõ một người như vậy có nên dành hai chữ “Đáng thương” hay không, nhưng có thể khẳng định một điều rõ ràng, “Anh thực sự là một người đàn ông tốt; là một người chồng, người cha tuyệt vời cho bất cứ người phụ nữ nào có được anh”. Chỉ tiếc người anh thương và lấy làm vợ lại là cô. Nếu như trong suốt tám năm dài đó Mộ Dung Phong có thể quên đi Tĩnh Uyển, quên đi tình yêu ngày nào, hoặc giả như sự chiếm hữu ấy không quá lớn đến như thế, biết đâu Tín Chi vẫn có được những tháng ngày hạnh phúc về sau bên vợ và con gái, bên gia đình nhỏ của anh? Nhưng vì cuộc đời không có hai chữ “Nếu như” nên biết phải làm sao đây? Anh vẫn phải chết, anh gián tiếp vì cô mà chết. Nhưng tôi tin, hành động Tĩnh Uyển nổ súng vào chính mình chính là cách cô thể hiện tình cảm của cô đối với Tín Chi, với đứa con gái nhỏ Đô Đô của cô. Sống đã không dễ dàng gì, đến lúc chết đi họ vẫn được chết cùng nhau, so ra thì Tín Chi vẫn “hạnh phúc” hơn Mộ Dung Phong nhiều lắm.

Cho nên điều tôi muốn nói ở đây là, không phải cứ là tiểu thuyết thì sẽ không có thực tế, mà thực tế hay không chính là ở cách nhìn nhận của mỗi người. Bởi suy cho cùng, tất cả những điều mà chúng ta đọc được trong vô vàn trang sách ấy đều là những gì đã đang xảy ra mỗi ngày quanh chúng ta. Đối với riêng tôi, cuốn sách này còn mang một ý nghĩa khác. Nó như một dấu ấn chẳng thể nào xóa mờ trong cuộc đời tôi. Xem ra được và mất một thân phận là một việc rất dễ dàng. Song, những biến cố và tổn thương trong tình cảm là một quá trình cần phải trả giá. Ngẫm lại, con người trong quá trình chuyển đổi từ thân phận này sang thân phận khác đã dùng hết cuộc đời mình. Tình cảm là bài học suốt đời của chúng ta.

“Tuổi xuân” nào cũng vậy, luôn có một người đàn ông để yêu sôi nổi mà mãnh liệt như vậy, cuối cùng lại chẳng thể thắng nổi cơn sóng cuộc đời. Đọc đến phần cuối của truyện, khi sự sống của cô dần dần tan biến trong vòng tay của anh, lòng tôi dường như cũng chùng xuống một nhịp. Không ai biết được mục đích cuối cùng của cô khi ấy là gì. Liệu Đô Đô có phải con gái của anh hay không? Liệu khi ấy tình yêu của cô dành cho anh có còn chút nào hay không? Chẳng ai có thể biết được. Khi cô nằm trong vòng tay của anh, cô nói “Bái Lâm, em về rồi…”. Câu nói ấy khiến tôi liên tưởng đến một câu mà cô đã từng nói với anh trước lúc từ biệt ở trên núi Nguyệt Hoàn. Cô đã nói với anh, rằng “Em đợi anh đến đón em”. Liệu có hay không là cô vừa trả lời cho câu nói ngày đó với anh?

Tuổi xuân của cô, tình yêu mãnh liệt mà nồng nàn của cô thuở nào, đứa con gái và gia đình nhỏ bé của cô, tất cả đã theo cô ra đi sau phát súng ấy. Và rồi sau câu nói của cô, sẽ có hay không sự ân hận dằn vặt của anh? Phải bao nhiêu tình yêu trong đời mới đủ những cái buông tay?

Phút chốc tôi cảm giác như mình đã trải qua cả một đời người…Và rồi đột nhiên tôi nhớ những câu nói đã từng đọc ở đâu đó trên mạng mà mỗi khi một mình chạy xe trên đường tôi hay nghĩ đến,

“Bạn đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?

Có người hỏi: Người đàn ông như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng? Một người đàn ông làm cho người phụ nữ không thể quên…”

‘Nhân nùng như mực, vị đạm như trà’

Mến tặng bài viết này tới Quảng Văn – “Người bạn sách thân thiết nhất” của tôi!

Hà Nội, 11/2012

Vĩnh An.

Những Câu Nói Dối Ngày Cá Tháng Tư 1/4 Kinh Điển Nhất, Lời Nói, Hành Đ / 2023

Bạn đang tìm những nói dối ngày cá tháng tư 1/4 kinh điển nhất để troll bạn bè, người thân vào ngày nói dối nhằm tạo ra không khí vui tươi và đúng với bản chất của ngày 1/4, vậy bạn hãy tham khảo bài viết dưới đây để sưu tầm những câu nói dối kinh điển nhưng không hề mang lại hậu quả đáng tiếc nào ở dưới đây.

=>Câu đố ngày cá tháng tư =>Nguồn gốc ngày cá tháng tư=>Ảnh chế ngày cá tháng tư=>Trò lừa cá tháng tư vui và độc đáo=>Tin nhắn cá tháng tư hài hước, độc đáo Trong những ngày này, mọi người thường “cảnh giác cao độ” với những câu nói dối 1/4 của bạn bè cũng như những trò lừa cá tháng 4 bởi ngày cá tháng tư là ngày nói dối. Tuy nhiên, dù có cảnh giác đến đâu thì những câu nói dối sau đây cũng phải làm cho họ bị mắc lừa. Hãy tham khảo cùng chúng tôi nhé.

Những câu nói dối 1/4, ngày cá tháng tư kinh điển nhất

Những câu nói dối này tuy cũ nhưng vẫn có hiệu quả cao trong ngày cá tháng tư này.

– Giả vờ mời đồng nghiệp đi ăn:

Buổi sáng, bạn mời tất cả mọi người đi ăn trưa ở địa chỉ XX nào đó vào lúc 12h, trước thời gian đó bạn giả vờ xuống quán đặt chỗ trước và dặn mọi người theo. Trò đùa này khả năng thành công rất cao nếu bạn nghĩ ra một lý do nào đó rất hợp lệ.

– “Em ơi, cúc áo bị tuột kìa!”

Bất kỳ cô gái nào khi nghe câu này cũng phải hoảng hót “kiểm tra” xem có đúng hay không. Còn trong khi đó bạn sẽ được một mẻ cười vỡ bụng vì đã lừa được trong ngày nói dối này

>> Những phần mềm “Cực Trất’s ” troll ngày cá tháng tư

– “Anh ơi, khóa quần chưa kéo kìa”.

Tôi dám đảm bảo rằng khi nghe được câu này thì bạn sẽ phải giật mình và nhìn xuống xem “tình hình” thế nào, đã kéo thật hay chưa. Nhưng có biết đâu đây chính là câu nói dối ngày cá tháng tư của các nàng.– “Em xuống và ra mở cửa cho anh đi, anh đang đứng trước của nhà em này!”.

Vì tình yêu, cô nàng sẽ chỉ nghĩ đến chàng và chạy xuống ngay lập tức. Nhưng xuống tới nơi thì không thấy chàng đâu, cô gái “tẽn” khi nhận ra mình bị lừa trong ngày cá tháng 4

– “Anh sẽ đến đón em, mình cùng đi chơ! 3 phút nữa anh có mặt. Em chuẩn bị đi nhé!”.

Không hề nghi ngờ trước câu nói rất bình thường cho một cuộc hẹn hò, chỉ trong 3 phút, nàng vội vã, cuống cuồng chuẩn bị trang điểm, phấn son để được đi chơi. Nhưng cuối cùng chảng có cuôc hẹn nào cả, chàng trai tắt máy không liên lạc được. Cô gái trở thành “nạn nhân” của ngày Cá tháng Tư (1/4) đo chính người yêu cô gây ra.

Anh yêu em

Câu nói này được rất nhiều chàng trai dùng để tỏ tình người phụ nữ mà mình theo đuổi. Hên xui thôi! Nếu như cô nàng tin và cũng nói yêu bạn thật, bạn có được người con gái của mình. Còn nếu cô nàng không đồng ý, bạn sẽ coi như đó là một trò đùa. Chẳng sợ mất sĩ diện nữa phải không các chàng trai.

Cũng có thể là một lời tỏ tình “Tao thích mày” tới cậu bạn thân bình thường vẫn hâm hâm dở dở mà bỗng một hôm thấy đẹp trai đến lạ

Thông báo tin vui “2 vạch” đến người ấy

Các anh chàng đã từng qua lại với người yêu mà chưa có ý định cưới chắc chắn hốt hoảng vô cùng vì câu nói này của phụ nữ. Không muốn tin nhưng vẫn không thể nào yên lòng…

Thông báo chia tay đến người yêu (Nhưng hãy cẩn thận với những người yêu không biết đùa hoặc những người đang thừa cơ hội này để chia tay nha :)) )

Xin lỗi, anh là gay

Điều này khiến bạn hoang mang vì hôm nay là ngày Cá tháng Tư. Bạn không biết có nên tin điều này không, nhưng ít ra nó cũng khiến bạn thấy sợ hãi.

Hôm nay tớ mời cậu đi ăn nhé

Bạn thường rất háo hức với lời mời này nhất là khi người mời lại chắc như đinh đóng cột là nói thật, không lừa đâu. Nhưng kết quả vẫn ăn vố lừa khủng khiếp và hậu quả là phải một mình ngồi trong nhà hàng mà lòng đau như cắt.

Có ai tìm cậu ở bên dưới ấy

‘Ai vậy, có biết là ai không?’. Bạn sẽ hỏi liên tục như vậy vì bạn bán tín bán nghi, không biết có nên tin hay không. Nhưng rồi bạn vẫn quyết định chạy xuống vì sợ, nếu mình không xuống thì người ta sẽ bỏ đi… Thật là một trò đùa thành công…

Thú nhận lỗi lầm của bạn với cha mẹ

Bạn cũng có thể nhân dịp 1/4 để nói một lời thú nhận cực “shock” với cha mẹ về lỗi lầm bạn đã trót gây ra

Những trò lừa ngày Cá tháng Tư dễ thành công nhất

1. Chuyển đổi hình nền điện thoại di động của ai đó sang màn hình vỡ.

2. Thay đổi ngôn ngữ cài đặt trên điện thoại di động của ai đó từ sang một ngôn ngữ ít người dùng như tiếng Ý, tiếng Ả Rập hay tiếng Thái chẳng hạn.

3. Chụp ảnh màn hình máy tính của đồng nghiệp và cài đặt làm màn hình nền. Hãy chọn chế độ ẩn tất cả các biểu tượng trên desktop và xem người ấy chiến đấu thế nào với màn hình “đóng băng” kia.

4. Thay thế phần kem giữa bánh Oreo bằng kem đánh răng, sau đó mời “nạn nhân” của bạn thưởng thức. Trong số các cách chơi khăm ngày Cá tháng Tư, đây là trò đơn giản nhất và dễ lừa người nhất.

5. Đổ siro vào bình chứa xà phòng rửa tay trong nhà vệ sinh.

6. Bạn hãy đổ tất cả muối vào lọ đường và đường vào lọ muối rồi để 2 lọ gia vị vào nguyên vị trí cũ. Nếu chẳng may bị ai trách mắng vì trò chơi khăm ngày Cá tháng Tư này, hãy kể cho họ nghe câu chuyện Cà phê muối nổi tiếng.

7. Tặng cho ai đó một hộp quà được đóng gói lộng lẫy nhưng bên trong là những thứ linh tinh như: củ khoai tây, cây cọ toilet, một gói xôi hay đơn giản là tờ giấy nhắn với dòng chữ “Chúc ngày 1/4 vui vẻ”.

8. Trò chơi khăm ngày Cá tháng Tư cho những ông bố, bà mẹ hài hước: Khi lũ trẻ ngủ say, hãy thay đổi vị trí của chúng như đổi giường hay đổi phòng ngủ và chờ xem phản ứng của chúng thế nào khi thức dậy.

Tin nhắn hay ngày cá tháng tư

Ngoài những câu nói dói trên bạn cũng có thể sử dụng tin nhắn để cho ngày 1/4 thêm nhiều tiếng cười nữa nhé, sau đây là tổng hợp một số tin nhắn hay và buồn cưới nhất được dùng trong ngày 1/4 này.

1. “Một nghiên cứu mới đây chỉ ra rằngChỉ có những kẻ ngốc mới sử dụng ngón tay cái khi đọc tin nhắn điện thoạiThấy chưa, giờ thì đã quá muộn,Bạn đừng cố thay đổi ngón tay của mình!Hãy tìm những kẻ ngốc khác đi”

2. “Em rất quan trọng đối với tôiTôi không thể thiếu em dù chỉ trong một giây thôiEm là cuộc sống của tôi, và tôi cảm thấy em từng phút giâyMà thôi! Tôi đang nói về khí oxy mà”.

3. “Anh là người đẹp trai nhất trần gianAnh là người thông minh nhất trần đờiAnh cũng là người hiểu biết nhất quả đấtCòn em là người đang rải các tin đồn đó đi khắp nơi”

4. “Có ai đó…Đang nhớ bạn…Cần bạn…Lo lắng cho bạn…Cô đơn khi thiếu bạn…Bạn biết là ai không?Đó chính là con khỉ đầy lông trong sở thú…”

5. “Hôm nay, ngày mai và mãi mãi về sauSẽ có một trái timLuôn thao thức vì bạn.Bạn biết trái tim đó là của ai không?Đó chính là sự ngốc nghếch của bạn đấy”

6. “Thấy buồn à?Bạn tự hỏi nên làm gì ư?Quá đơn giản. Hãy kéo khóa xuống….Rồi đưa tay vào giữa khe khóa….Rồi hãy nắm lấy…Quyển sách trong túi và HỌC BÀI ĐI!!!”

7. “Nếu bạn thấy cuộc đời mình đang chìm ngập trong bóng tốiHãy cầu xin ông trời giải thoát bạn khỏi bóng đêmCòn nếu như bạn vẫn thấy mình chìm trong màn đen u tốiThì xin bạn làm ơn trả ngay hóa đơn tiền điện tháng trước!”.

8. “Hãy luôn giữ tấm hình của người yêu bạn trong ví nhéBất kỳ khi nào bạn gặp phiền phức, hãy nhìn tấm hình đóBạn sẽ thấy rằng rắc rối mà mình đang đối mặt chỉ là chuyện vặt!”

9. “Kể từ khi tôi gặp bạnTôi nhận ra rằng một người bạn tốt như vậyĐáng giá hàng triệu USD…Vậy, nếu bạn không phiền…Tôi có thể bán bạn được không?”

10. “Nếu tôi làm bạn buồnHãy đứng trước gương và nói“Trời ơi, sao tôi đẹp trai dữ vậy”Mọi phiền muộn của bạn sẽ trôi điNhưng đừng thường xuyên làm vậy nhéVì mọi kẻ nói dối đều bị đày xuống địa ngục đấy!”

Trên đây là những câu nói đùa hài hước tuy cũ nhưng mà vẫn có hiệu quả trong ngày nói dối (1/4). Chúc bạn có thể “lừa” được nhiều người trong những ngày này.

Những trò lừa ngày cá tháng tư 1/4 hay mà hiệu quả – Làm đồng nghiệp của bạn chết khiếp với miếng sữa giả trong ngày cá tháng tư nhé!

Trò lừa ngày 1-4 ý nghĩa

– Thay đổi ngày sinh nhật của bạn trên Facebook thành 1/4. Khi những lời chúc tốt đẹp bắt đầu xuất hiện, hãy chuyển trạng thái của bạn thành “Cá tháng Tư!”.

– Dán một tờ giấy lưu ý trên máy photocopy rằng: “Máy photocopy này bây giờ có thể điều khiển bằng giọng nói”, cũng là một ý tưởng hay cho ngày cá tháng 4

– Dán băng keo vào đầu của điều khiển TV, có thể sẽ có người phải thay pin và phàn nàn cả ngày rằng điều khiển bị hỏng. Khi đó sẽ có trò vui trong ngày cá tháng tư 1/4.

– Nhúng đầu bút bi của cô bạn đồng nghiệp vào lọ sơn bóng móng tay và xem cô ấy loay hoay với cây bút vẫn sử dụng tốt hôm qua mà nay đã hết mực một cách khó tin, trò đùa ngày cá tháng 4 thật tuyệt.

– Nói thẳng với người mà bạn thầm thương trộm nhớ đã lâu câu này: “Anh yêu em” hoặc ngược lại, ngày 1/4 là cơ hội tuyệt vời để bày tỏ tình cảm với những ai đang ấp ủ đấy

Trò lừa cá tháng 4 hài hước

– Điều này dành cho những ông bố, bà mẹ hài hước: Khi lũ trẻ ngủ say, hãy thay đổi vị trí của chúng như đổi giường hay đổi phòng ngủ. Và việc của bạn là sáng hôm sau chờ xem phản ứng của chúng thế nào khi thức dậy.

– Phết một lớp kem pho mát lên phần bi của lọ lăn khử mùi của đối tượng bạn muốn trêu chọc dành cho ngày cá tháng 4

– Tặng cho ai đó – con của bạn chẳng hạn một hộp quà được đóng gói lộng lẫy, nhưng bên trong là những thứ linh tinh như: củ khoai tây, cây cọ toilet hoặc một gói xôi.

– Biến lõi giấy vệ sinh thành “cục phân” rồi để lên bàn làm việc, ghế hay laptop của người mà bạn muốn lừa ngày Cá tháng Tư.

Trò lừa cá tháng tư dành cho bạn bè

Ảnh chế 1/4 độc đáo

Những câu nói dối kinh điển

Cá tháng tư tiếng anh là gì, lừa người yêu ngày cá tháng tư

Câu nói dối hay nhất, ngày cá tháng 4 là ngày mấy

Những câu nói láo ngày cá tháng tư

Ảnh chế ngày cá tháng 4

https://thuthuat.taimienphi.vn/cau-noi-doi-ngay-ca-thang-tu-14-3729n.aspx

Ảnh chế ngày nói dối

Bài viết liên quan

Bạn đang đọc nội dung bài viết Giới Sa Di Thứ Tư: Không Vọng Ngữ (Không Nói Dối, Nói Láo) / 2023 trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!