Đề Xuất 12/2022 # Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa / 2023 # Top 16 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 12/2022 # Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa / 2023 # Top 16 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa / 2023 mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thực lòng mà nói, khi tôi viết những dòng này, tôi có tâm tư. Tâm tư vì, có lẽ tôi chưa thực hiểu hoàn toàn câu chuyện, mà cũng vì, cảm giác đầu tiên luôn diệu kì và trong sáng, nên ít nhất biết cách mà lưu giữ lại.

Tôi chưa bao giờ sợ những câu chuyện kết thúc không viên mãn, không trọn vẹn. Bởi lẽ, sống trên đời thì đến tám chín phần không được như ý mình, vậy có gì mà oán trách đây? Dù không thực hạnh phúc, nhưng ít nhất đã cố gắng, đã đấu tranh, chứ không chỉ buông tay cho số phận định đoạt. “Bộ Bộ Kinh Tâm” của Đồng Hoa đã từng bước từng bước chậm rãi làm rung động trái tim, làm kinh ngạc lí trí, cũng vì sự thật nghiệt ngã không thể chối từ ấy mà thôi.

“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều”

Trương Hiểu, vốn chỉ là một cô nhân viên văn phòng bình thường, sẽ sớm lấy chồng, có con, sống một cuộc sống an nhàn đến cuối đời. Tôi vẫn không biết, việc Trương Hiểu gặp sự cố mà xuyên không về thời cổ đại, là phúc hay là họa? Là hạnh phúc hay bi kịch cuộc đời? Quay trở về một nơi mình không hề biết, mình không hề quen, sống với những mưu mô toan tính triều đình, cùng thứ tình yêu trong phấp phỏm đợi chờ, có lẽ, chẳng sung sướng gì. Nhưng cũng vì thế mới cảm nhận được tấm chân tình ấm áp chảy len lỏi qua từng khe cửa của Tử Cấm Thành lạnh lẽo, tàn độc.

Tôi không đặc biệt ấn tượng Tứ ca hay Bát ca. Tôi chỉ thích Nhược Hi. Vì thích Nhược Hi, vì cố gắng đặt mình vào vị trí của nàng mà cảm nhận câu chuyện, nên tôi hiểu, những việc làm của nàng là hợp tình hợp lý. Sống ở đâu cũng vậy thôi, tình yêu không phải tất cả, không phải thứ duy nhất để bấu víu, để đấu tranh. Làm việc gì cũng nên chừa cho mình đường lui, đâu chỉ như một con thiêu thân lao vào lửa không biết đường về.

Tuy thế, có đôi lúc, tôi tự hỏi, nếu Nhược Hi cố gắng thêm một chút nữa, quyết liệt đến cùng, chỉ tin tưởng vào tình yêu, liệu sẽ hạnh phúc hơn không? Nhưng rồi từ từ nhận ra, Nhược Hi mà tôi thích, vốn mâu thuẫn, vừa ích kỉ, lại vô cùng bao dung. Vốn không muốn bản thân chịu quá nhiều đau khổ, vừa không muốn những người nàng yêu thương phải sống trong đau thương. Vậy nên, sao có thể vừa lòng tất cả đây?

Cuộc sống chốn thâm cung ấy, ngoài lễ nghi phép tắc, ngoài âm mưu toan tính, liệu còn tồn tại điều gì nữa? Tình yêu à? Hay tình cảm chị em gắn bó? Tình cảm bạn bè thân thiết? Suy cho cùng, một khi tình cảm xuất phát từ trái tim đụng phải quá nhiều những cản trở, quá nhiều đớn đau, thì cũng chẳng thể trong sáng, cũng kém phần đẹp tươi.

Nghĩ lại mà bật cười, chàng trai Thập tam phong lưu tiêu sái văn võ song toàn năm nào, vì một câu nói, vì một lần mười năm giam cầm, khi trở về cũng chỉ còn lại đôi mắt vương sầu, mái tóc muối tiêu và bước chân xiêu vẹo. Hay ngay cả lão Thập vốn ngốc nghếch không quan tâm sự đời, trước đắng cay đày đọa, cũng dần biết thương tâm, cũng dần biết oán hận. Bát ca từng tìm mọi thủ đoạn, mọi cách thức để giành ngôi báu, đến cuối cùng chỉ biết cười khổ mà buông tay. Vốn không còn đường lui nữa rồi. Một khi đã bước vào Tử Cấm Thành, sẽ chẳng điều gì còn được như xưa. Một khi đã chấp nhận đánh cược, thì kết quả đến cũng chỉ còn nước gật đầu chịu thua.

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp, đã từng yêu thương, đã từng gắn bó, nhưng có mấy ai dám chắc, không có giây phút chia ly?

Nhược Hi có yêu Bát ca không? Tôi khẳng định là có. Nếu không yêu, nàng nhất quyết sẽ không chấp nhận thay đổi lịch sử. Một người an phận như Nhược Hi, sao dám làm chuyện kinh khủng đến vậy? Nhưng, vì yêu, nên mới cố gắng thử đấu tranh một lần, cố gắng giữ chàng trai ấy bên mình để cả hai cùng hạnh phúc. Chỉ là, Bát ca tham vọng không đủ sức từ bỏ giang sơn để có mỹ nhân. Và Nhược Hi cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục ở bên Bát hiền vương thêm một lần nữa.

Yêu. Chỉ một chữ mà cũng có khả năng giày vò con người đến thế. Muốn nói quên đâu dễ, muốn tiếp tục lại càng không thể. Vẫn là không nên gặp gỡ, không nên quen biết.

Ấy vậy mà, không quyến luyến, không tương tư, liệu có tốt đẹp hơn không? Tình yêu vốn đau đớn là thế, nhưng trong đắng có ngọt. Như uống một ngụm trà, cắn một miếng chocolate, lúc đầu thì đắng, sau dần thấy ngọt ngào lan tỏa, tạo cảm giác ấm áp, hạnh phúc vô cùng. Lạc đến nơi nước can, ngồi trông lúc mây lên, nói rằng tôi không ấn tượng đặc biệt với ai trong hai nam nhân vật chính, không có nghĩa là tôi không biết mình thích ai hơn. Như Nhược Hi, tôi thích Tứ ca, thích Tứ vương gia, thích Ung Chính, vì Nhược Hi yêu chàng vô cùng.

Tình yêu của hai người gần như được sinh ra trong đợi chờ. Nhưng vì chờ đợi như thế, cũng giống với ruột đong sầu, thì rượu càng dễ ngấm. Tình yêu ấy chân thực hơn, và cũng khó khăn hơn rất nhiều. Không chỉ đơn thuần muốn nói yêu là yêu, muốn cố gắng là cố gắng. Nhược Hi không toàn tâm yêu, cũng vì lẽ ấy. Một khi cô biết trước lịch sử, một khi cô nhìn thấy những đau khổ mà Ung Chính tạo nên cho người khác, cô đã tự xây một bức rào cản giữa trái tim cô và Dận Chân. Tình yêu của Nhược Hi mỗi bước đi đều thêm phần sợ hãi, run rẩy trong lòng. Cảm giác nửa muốn tiếp tục, nửa muốn chạy trốn.

Tôi biết, với nhiều người, Nhược Hi thật hèn nhát. Bởi lẽ tại sao không dốc lòng một lần? Yêu bằng tất cả những gì nàng có, liệu khó khăn đến vậy sao? Tại sao phải vừa làm đau mình, vừa làm đau người như thế? Nhưng chốn thâm cung này, Nhược Hi không hề mong muốn ở lại. Nàng không cam tâm tình nguyện ở nơi đây, cũng không cam tâm tình nguyện nhìn người khác đau đớn vì mình. Với cung đình này, bây giờ ngoài sợ hãi tôi cũng chỉ còn sợ hãi, nó liên tục nhai nuốt người ta, y như quái vật!

Không thể quay trở về như lúc hai người cùng chèo thuyền thưởng ngoạn cảnh sắc, hay nụ hôn lạnh lẽo mà cuồng nhiệt Tứ ca áp lên môi Nhược Hi tại thảo nguyên xa xôi, cũng không còn ở Cán Y cục, cách nhau lớp lớp tường dày, lòng vẫn ăm ắp những thương yêu xót xa nhung nhớ. Dù chàng vẫn là Dận Chân của nàng, nhưng chàng đồng thời còn là vua của một nước, là Ung Chính dốc lòng dốc tâm vì giang sơn. Không hoàn toàn là chàng trai xoay lưng đỡ tên cho nàng, ôm nàng dưới mưa với bao thương xót. Tình cảm vẫn còn đây, nhưng bên cạnh đấy là biết bao kinh sợ, biết bao khiếp hãi.

Lúc này, nhìn sự bất lực của Nhược Hi và Ung Chính, tôi bỗng nhớ đến Masumi và Maya trong bộ truyện tranh Mặt nạ thủy tinh. Cũng từng êm đêm chèo thuyền mà ngắm từng cánh hoa bay trong gió, cũng từng lặng thầm quan tâm nhau, từng vì mình vì người mà cố gắng, để rồi cũng dần xa nhau. Nhưng ai bảo tình yêu ấy không thật? Ai bảo tình yêu ấy không đẹp đẽ, không đáng trân trọng?

Ừ, có lẽ, có những người chỉ thuộc về nhau, khi họ không là của nhau.

Nhược Hi, lúc có thể toàn tâm toàn ý yêu Dận Chân nhất, lại là khi hai người đã nghìn trùng xa cách. Lúc ấy, nàng mới đủ bình tâm để hướng về chàng, với đôi mắt chỉ đong đầy yêu thương. Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại Người.

Với câu chuyện này, tôi có nhiều tiếc nuối. Không chỉ vì Nhược Hi không thể nhìn Ung Chính lần cuối, không chỉ vì mối tình dang dở của Lục Vu và Thập tam, càng không chỉ vì bóng dáng cô đơn tịch mịch của Bát ca khi tiễn nàng đi xa, mà còn vì Thập tứ.

Nếu nói nhân vật nam tôi ấn tượng nhất, tôi sẽ trả lời Thập tam. Nếu nói nhân vật nam tôi cảm phục nhất, tôi sẽ trả lời Dận Chân. Nhưng nếu nói nhân vật nam tôi yêu thích nhất, không ai khác ngoài Thập tứ a ca. Đến cuối cùng, chàng có yêu Nhược Hi không? Làm sao ai biết? Thôi thì, hãy cứ nhắm mắt làm ngơ mọi cử chỉ quan tâm, mọi lời nói ngụ ý của chàng, để bớt cho chàng một điều đau đớn.

Thập tứ, theo tôi, là người sống hết mình nhất. Chàng dám đấu tranh, dám uất hận, và dám yêu. Tuy thế, kết cục với chàng, lại chỉ nhuốm màu tang tóc. Khi chàng được thả tự do, được dắt ngựa đi dạo sau cả mười năm giam hãm, chàng cảm thấy gì? Thập tứ của tôi nhìn đâu đâu cũng chỉ còn lại hình bóng của những người đã khuất, của những anh em, của cô gái Nhược Hi ngày ấy. Còn chàng thì sao? Chàng một mình nhìn thấy cái chết của từng ấy con người, nhìn thấy khốn khổ của từng ấy người chàng yêu thương. Chỉ để từng nơi từng chốn một, từ từ hồi tưởng.

Thập tứ kia, sao chẳng về, cứ mãi lang thang ?

Cuối cùng, tôi cũng chỉ có thể cay đắng mà nói rằng, năm năm tháng tháng hoa vẻ cũ, tháng tháng năm năm người khác xưa.

Vì sao trời xanh cứ ghẹo người?

– KEMCHAN

[Bộ bộ kinh tâm] Bất kì ai cũng đều cô đơn

Kì thật, tôi hầu như không bao giờ đọc truyện SE, bởi lẽ, một ngày rất mệt mỏi, cuộc sống rất vồn vã, đến với ngôn tình phần vì sở thích phần vì muốn giải tỏa cảm xúc của một ngày.

“Bộ bộ kinh tâm”, trước hết , tôi muốn nói là một thiên tình sử vô cùng bi thương, đau khổ, nếu bạn không muốn ngày mai tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp thì có lẽ không nên đọc, nhưng tôi cũng nói luôn, thật tiếc cho bạn. Bản thân tôi rất thích Tứ a ca và Nhược Hy nhưng không chỉ có họ , tôi thấy toàn bộ nhân vật trong truyện đều rất đặc sắc và điểm chung nhất tôi đều thấy ở họ, đó là ai cũng đều cô đơn…

Đọc truyện này tôi bị ám ảnh. Ám ảnh bởi hình ảnh cô đơn của Dận Chân đứng cô đơn trên đỉnh Cánh Sơn , ngắm nhìn Tử Cấm Thành dưới chân mình,mà tận sâu trong đôi mắt chỉ còn hư không quạnh quẽ

“Yêu cùng hận đều đã rời đi, chỉ còn lại mình hắn”

Nỗi cô đơn trước hết tôi muốn nói đến là của Tứ A ca – Dận Chân hay sau này chính là Hoàng đế đại Thanh – Ung Chính. Tứ a ca ngoài lạnh trong nóng, luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng bình thản, nhưng ẩn chứa đằng sau là một trái tim đầy nhiệt thành. Hắn rất cô đơn. Cô đơn bởi không nhận được tình yêu của mẹ mà đến ngay lúc bà chết cũng không coi hắn là con, tuyệt đối không chịu nhận sắc phong Hoàng thái hậu. Cô đơn bởi có trong tay cả một giang sơn Đại Thanh mà khi đứng trên đỉnh cao ấy, hắn không gặp được người con gái hắn yêu lần cuối trước khi nàng ra đi. Nhưng tôi nghĩ đây tất là cái giá phải trả khi hắn giành được quyền lực tối cao của mình. Tôi nghĩ tình yêu của Dận Chân đối với Nhược Hy hẳn là đến sau Bát a ca nhưng nồng đậm không hề thua kém. Chàng trai ấy đứng trong mưa,” sắc trời mù mịt, chiếc dù đen như mực, một thân trường bào xám.. sắc mặt tái nhợt đến đau lòng” nhìn người con gái hắn yêu quỳ mà hận không thể làm gì. Chàng trai ấy chịu ẩn nhẫn mình mười năm, dụng tâm sắp đặt, tranh giành ngôi báu bởi vì chỉ vậy mới bảo vệ được những người hắn yêu. Chàng trai thích hoa mộc lan trong sương, yêu màu xanh da trời sau cơn mưa, yêu chó ghét mèo, mưa phùn sẽ vui vẻ, khó chịu khi nắng gắt cuối cùng cũng gặm nhấm một nỗi cô đơn….

“Không gặp thì sẽ không yêu. Chi bằng không biết, chẳng cần tương tư.”

Nhược Hy là một cô gái, theo tôi cũng rất cô đơn. Trước khi đọc Bộ bộ kinh tâm tôi đã đọc rất nhiều review. Các bạn cho rằng Nhược Hy là một cô gái ích kỷ và đớn hèn trong tình yêu, không dám nắm bắt vận mệnh của mình. Theo tôi, thì không phải như vậy. Tôi muốn hỏi một câu đó là : ích kỉ hay tỉnh táo? Hãy thử đặt mình và nhân vật, khi đọc truyện tôi thường làm vậy bởi như thế tôi mới hiểu được cảm xúc và quyết định của nhân vật ấy. Bạn là một cô gái xuyên không, về một thời quá khứ không người thân, gia đình bạn bè, một xã hội mà chỉ sai một ly đi một dặm, một câu nói cũng có thể mất đi mạng sống – một cuộc sống dối trá, lừa bịp, tanh tưởi, thì liệu rằng có nên cẩn trọng hay không? Nhược Hy biết Bát a ca sẽ thua, nàng biết Tứ a ca sẽ giành được ngôi báu, lẽ nào lúc ấy nàng không nên giành một con đường sống cho mình. Thêm nữa, là một cô gái hiện đại, lẽ nào ngay lập tức có thể chịu được kiếp năm thê bảy thiếp, chịu được kiếp chung chồng? Cô đã nghĩ : “Chỉ vì một người đàn ông mà bắt nàng phải sống cùng một mái nhà với một người đàn bà khác, rồi đấu đá với cô ta suốt đời? Phải bao nhiều tình yêu mới đủ để nàng chịu đựng cái giá đó?” . Nhưng rồi cảm động vì một chàng trai ” điềm đạm nói cười, dưới một màn lá thu bay tơi tả, chàng nghiệt ngã buộc nàng vâng lời; giữa trời đất một màn trắng xóa, chàng êm ả cùng nàng dạo chơi,.. nụ cười của chàng ấm áp như nắng xuân, rồi thứ giấy viết tỏa hương bách hợp” ,vì một trang trai thở nhẹ bên tai nàng lặp đi lặp lại : ” Trong lòng em có ta.. trong lòng em có ta..” mà nàng một lần đã thử cố gắng vì tình yêu này. Nàng đã cố gắng. Nhưng rồi vì ” nàng có quá nhiều sợ hãi, quá nhiều tính toán. Còn chàng, có quá nhiều tham vọng, quá nhiều đàn bà”, Bát a ca không thể từ bỏ việc tranh giành ngôi báu mà tình cảm của Nhược Hy với chàng đành chấm dứt tại đó.

Còn Thập Tam gia. Đây là một chàng trai tôi vô cùng yêu thích, đặc biệt là tình bạn của chàng với Nhược Hy – một tình bạn bền vững, không lợi ích trong cung cấm,nơi mà mọi thứ đều được mang ra lợi dụng. Thập tam a ca vì tứ a ca, mà chấp nhận mười năm giam lỏng, thời gian ấy Lục Vu đã bên cạnh chàng mười năm bầu bạn, sinh cho chàng một cô nương xinh xắn. Vậy mà, nàng rồi cũng rời chàng mà đi.

Như tôi đã nói, câu chuyện này , bất cứ nhân vật nào cũng đều chịu đựng một nỗi cô đơn. Tứ a ca cô đơn, Nhược Hy cô đơn, Thập tam gia cô đơn. Bát a ca đến cuối cùng cũng cô đơn, không có được Nhược Hy không phải điều đáng tiếc của hắn, mà hắn phải thấy đáng tiếc, không, là đau khổ cùng cực khi nhìn đích phúc tấn của mình thiêu trong ngọn lửa ấy. Hắn không được sinh ra bởi một người mẹ quyền quý, bởi vậy mà từ nhỏ chính hắng phả nỗ lực hơn cả. Chính vì thế, khi Nhược Hy ngỏ lời, hắn cũng không thể vì nàng , mà từ bỏ ngôi báu. Cứ tưởng mất Nhược Hy đã là đáng tiếc, mà việc hắn không trân trọng người vợ của mình mới là đáng tiếc. Nàng ta là một nguyên nhân dẫn đến việc Nhược Hy sảy thai, nhưng cũng là người phụ nữ giỏi giang và dũng cảm, khi mà mọi người quay lưng lại với bát gia, vẫn một mình gánh vác mọi việc.

Không chỉ vậy, Nhược Lan cô đơn khi đến lúc nàng chết mới có thể về với người nàng yêu. Cửu a ca chết mới hiểu Ngọc Đàn đã vì mình như thế nào.

Khi đọc đến gần già tác phẩm, tôi đã khóc rất nhiều. Tình cha con, tình anh em, tình yêu, tình bạn… Tôi hiểu được sự tiếc nuối của Nhược Hy khi nàng nghĩ về thời bé, khi nàng đã cất cao tiếng hát chúc mừng sinh nhật Thập a ca, khi nàng còn là cô bé lao vào đánh nhau với Minh Ngọc, là tiếng cười, là kỉ niệm, tất cả đều đã qua, đều lụi tàn vì tranh giành ngôi báu. Nhược Hy và Tứ a ca rất đáng thương. Đồng Hoa đã không để cho họ gặp mặt nhau lần cuối , cũng vì vậy mà càng khiến người đọc nhớ lâu hơn về một mối tình day dứt, triền miên, còn lại có chăng cũng là bức thư cuối cùng mà Nhược Hy gửi cho Dận Chân :

“Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tất đều hóa thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết chàng lúc này, có còn oán ta hận ta, buồn ta giận ta? Dưới bóng tử đằng, trăng lạnh gió nhẹ, mượn giấy và bút, muốn nói rằng nhiều khi trong lòng không có Hoàng thượng, chẳng có Tứ a ca, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi..”

– Oanh Còi

Bộ tiểu thuyết làm thay đổi hoàn toàn cách nghĩ cũng như những định kiến của mình về ngôn tình Trung Quốc. Bộ bộ kinh tâm lôi cuốn mình không kém những tác phẩm văn học Tây Âu ♥

Ấn tượng đầu tiên là về bìa sách. Mình phải mất một lúc mới “ngấm” được rằng tập một và tập hai được phân biệt bằng dấu [*] và [**]. Rồi tình cờ bắt gặp giọt nước mắt cam chịu của người nữ nhi ấy, như báo hiệu một SE đang chờ phía trước 🙂

Nội dung Bộ bộ kinh tâm khá thú vị. Trương Hiểu, một nhân viên văn phòng 25 tuổi sống tại Bắc Kinh thời hiện đại, sau một tai nạn bất ngờ vượt thời gian trở về 300 năm trước. Cô tỉnh giấc vào năm Khang Hy thứ 43 và bắt đầu cuộc sống của Mã Nhĩ Thái Nhượng Hy trong Tử Cấm Thành. Cô mang theo vốn kiến thức khá mơ hồ về lịch sử Thanh triều, và điều quan trọng nhất, là những quan niệm sống của thế giới hiện đại, liệu điều đó có khiến cô gặp bất hạnh trong xã hội phong kiến đầy bất công hay không? Câu hỏi đó đã luôn hiển hiện trong tâm trí mình ngay từ những trang đầu. Rồi theo từng trang, từng trang, từng trang sách, Trương Hiểu cũng dần dần trở thành Nhược Hi, dù trong cô vẫn khao khát được tự do.

Thiết nghĩ, vì lịch sử như thế nên mới có sự xuất hiện của nàng, hay vì sự xuất hiện của nàng nên lịch sử mới thay đổi như thế. Nàng biết rằng không nên để mình lọt vào cuộc tranh đoạt vương vị tàn khốc ấy, nhưng lại không sao cưỡng lại nổi. Bởi lẽ, trong vòng xoáy cuồng loạn ấy, có người nàng yêu, cũng có người yêu nàng. Nàng càng cố gắng bảo vệ những người thương yêu, càng vô tình đẩy họ vào một vòng xoáy khác: vòng xoáy bi kịch. Là bi kịch tình yêu, bi kịch của tình bằng hữu, bi kịch của tình phụ tử, bi kịch của tình huynh đệ. Tất cả, dù ra sức tranh đoạt hoàng vị hay ung ung tự tại, dù thắng hay thua, dù được hay mất, đều phải mang theo mình những nỗi khổ, những vết thương lòng sâu hoắm.

Bộ bộ kinh tâm mở ra tươi vui trong sáng, nhưng kết thúc chắc chắn để lại trong lòng người đọc nỗi ám ảnh, day dứt. Dù vậy, vẫn phải chấp nhận rằng đó là cái kết duy nhất, không thể bị thay đổi dù chỉ là một tiểu tiết, vì dẫu có bi thảm, có khổ đau, thì cái kết thúc ấy quả thực vô cùng hoàn hảo.

Nữ nhân của Bộ bộ kinh tâm, tất cả, đều phải chịu nhiều đau khổ, bất công. Nhưng họ, đến cuối cùng đều có thểm thanh thản mỉm cười…

Đó là Nhược Hi, nữ chính có số phận bi thảm nhất, dù có ra đi vì chờ đợi mòn mỏi, vì phải gánh chịu quá nhiều khổ tâm, cuối cùng vẫn là nàng đã và sẽ mãi nắm giữ trái tim Dận Chân, không bao giờ đổi thay vì dòng chảy thời gian.

Đó là Nhược Lan cả đời không thể nào thanh thản vì mối tình với người tướng quân xấu số, đến cuối cùng vẫn được tự do tìm về với người yêu.

Đó là Lục Vu, hồng nhan tri kỉ của Thập tam a ca, dù có dứt áo ra đi tìm cái chết, suy cho cùng cũng là vì người nàng yêu.

Đó là Bát phúc tấn Minh Tuệ hết lòng yêu, hết lòng hy sinh, phải chịu sự ghẻ lạnh của Bát a ca không biết bao nhiêu năm. Đến cuối cùng, dù có phải tự tận không danh không phận với Bát gia, nàng vẫn khiến chàng phải gào khóc thảm thương, bất lực đứng nhìn nàng chìm trong ngọn lửa đỏ.

Đó là Thập phúc tấn Minh Ngọc, ban đầu khiến ta chán ghét vì thói chua ngoa đanh đá, nhưng cuối cùng vẫn khiến ta phải đem lòng yêu mến. Nàng, dù ngục tù khổ ải đang chờ phía trước, vẫn mãn nguyện nói với Thập gia: “Có thể gả cho chàng, kiếp này của thiếp quả thực rất may mắn…”.

Đó là Ngọc Đàn, dù có đến với Nhược Hi vì có mục đích, vẫn khiến ta đau xót vì tình cảm nàng đối với Nhược Hi ngày càng sâu sắc hơn cả tình tỷ muội, vì tuổi thanh xuân và cả tính mạng của nàng đều phải dùng để trả cho mục đích ấy.

Bộ bộ kinh tâm, nơi mà ngay cả nam nhân cũng phải chịu đau khổ, dằn vặt…

“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…”

Tứ a ca Dận Chân, người đứng đầu triều đình Đại Thanh, nhưng luôn cô độc, luôn mang trong mình nỗi đau dằn xé mang tên Nhược Hi. Yêu và được yêu, nhưng chàng và nàng chẳng thể ở cạnh nhau.

Bát a ca Dận Tự, đến phút cuối mới muộn màng nhận ra rằng đã đem lòng yêu Bát phúc tấn, nhưng chỉ còn biết nhìn nàng mập mờ trong biển lửa.

Cửu a ca Dận Đường, đến chết vẫn không dứt ân hận vì những dòng chữ đỏ trên mảnh vải cũ… “…Ngọc Đàn không hối hận! Không oán trách! Chị chớ đau lòng!”.

Thập tam a ca Dận Tường, chàng luôn hận mình đã không bảo vệ được Lục Vu. Nỗi dằn vặt hóa thành bệnh tật, đem chàng sớm lìa khỏi thế gian.

Thập tứ a ca Dận Trinh, tình cảm bền bỉ mà cao thượng chàng dành cho Nhược Hi thật đáng trân trọng. Vì Nhược Hi mà tình nguyện quỳ một ngày đêm trong mưa, vì Nhược Hi mà kiên trì tìm cách cứu nàng thoát khỏi Cán Y Cục. Dẫu chính chàng là người năm lần bảy lượt mắng Nhược Hi, nhưng cũng chính chàng đã đưa nàng thoát khỏi Tử Cấm Thành.

Xuyên suốt Bộ bộ kinh tâm là bi kịch. Vậy mà, tình bạn giữa Nhược Hi và thập tam a ca đã nở hoa giữa những bi kịch đó. Họ bên cạnh nhau, hi sinh cho nhau bất chấp điều gì sẽ xảy đến, bởi, “Giữa nam và nữ đâu phải chỉ tồn tại tư tình, tôi đối với anh là một sự chân thành!”. Thập tam, trong thời khắc chia ly đã bộc lộ rằng “Ta không hối hận ngày đó đã đem cô khỏi phủ Thập đệ và chuốc cho cô một trận say mèm như thế!”.

Ta vẫn có thể tìm thấy hi vọng ở Bộ bộ kinh tâm. Bởi ở đó có Mẫn Mẫn cách cách, một cô gái ngây thơ trong sáng, cuối cùng cũng đã thoát khỏi số phận bi kịch của những nữ nhi phong kiến. Ở đó còn có Thập tứ a ca, chàng dù tham gia tranh đoạt ngôi báu, nhưng không vì ngôi vị cô độc đó mà thủ đoạn, tàn độc.

BỘ BỘ KINH TÂM – từng bước, từng bước đi vào lòng, xuyên vào tim, rồi xoáy sâu vào tâm khảm đọc giả những day dứt khôn nguôi.

“Vì thương mà sầu mà bệnh

Vì thương mà sợ mà lo

Dứt thương không còn sầu bệnh

Lo sợ làm sao tìm về?

Vì yêu mà đau mà ốm

Vì yêu mà hãi mà kinh

Thôi yêu không còn đau ốm

Kinh hãi làm chi được mình?

Bởi thế đừng thương yêu

Lỡ biệt ly là khổ!

Không yêu thương ruồng bỏ

Bịn rịn chẳng vương tơ…”

– Uyên Khôi

Lễ Gặp Mặt Đầu Xuân Mậu Tuất 2022 Của Cán Bộ Trung Tâm Nc&Amp;Pt Hoa, Cây Cảnh / 2023

Ngày mùng 6 Tết Mậu Tuất, trong không khí tràn ngập sắc xuân của những ngày đầu năm mới, Trung tâm Nghiên cứu và Phát triển Hoa, Cây cảnh đã tổ chức buổi lễ “Gặp mặt đầu xuân Mậu Tuất 2018”.

Buổi lễ gặp mặt đầu xuân năm nay của Trung tâm có phần đặc biệt hơn mọi năm khi căn phòng diễn ra buổi lễ dường như chật hơn bởi sự góp mặt của các nhân viên mới. Điều đó càng chứng minh sự lớn mạnh, phát triển không ngừng của Trung tâm trong thời gian qua.

Buổi lễ bắt đầu bằng lời chúc Tết từ Ban lãnh đạo. Thay mặt cho Ban lãnh đạo Trung tâm, TS.Nguyễn Văn Tiến-Phó Giám đốc đã điểm lại những khó khăn, thuận lợi và sự cố gắng nỗ lực của các cán bộ nhân viên (CBNV) của Trung tâm trong năm qua để hoàn thành xuất sắc những nhiệm vụ được giao. Phó giám đốc cũng gửi lời chúc tới toàn thể cán bộ, nhân viên cùng gia đình một năm mới dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và thịnh vượng.

Trước đó, vào ngày mồng 3 Tết, chúng tôi Đặng Văn Đông – Giám đốc Trung tâm NC&PT Hoa, Cây cảnh cũng đã gửi thư chúc tết tới toàn thể CBNV của Trung tâm. Bức thư chúc tết của Giám đốc Trung tâm như mọi năm đều chứa đựng biết bao tâm huyết của người đứng đầu một cơ quan khoa học: “Lại một mùa xuân nữa đến, một vụ hoa nữa lại đi qua, năm 2017 vừa qua, chúng ta trải qua 12 tháng với những thuận lợi và khó khăn đan xen và rồi chúng ta đã và vẫn phải vượt qua để sẽ lại đón chào một năm mới với những sức sống mới. Nhân dịp năm mới, tôi kính chúc tất cả các thành viên trong Trung tâm, cùng toàn thể gia đình, sang năm mới Mậu Tuấn có sức khỏe dồi dào, tìm được hướng đi phù hợp nhất cho mình và thu được thắng lợi lớn cả trong nhiệm vụ được giao và trong việc đầu tư phát triển kinh tế”.

Sau lời chúc Tết đầy ý nghĩa của Ban LĐ, toàn thể CBNV đã cùng nhau nâng ly chúc mừng năm mới, chúc cho Trung tâm một năm mới với vận hội mới, thời cơ mới, thắng lợi mới.

Là một phần không thể thiếu tại buổi lễ, Ban lãnh đạo Trung tâm đã tận tay trao lì xì năm mới cho toàn thể CBNV. Hoạt động này phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc và thay lời chúc mừng tuổi mới, lời chúc phúc đến tất cả mọi người.

Buổi gặp mặt đầu xuân diễn ra vỏn vẹn trong vòng 60 phút nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc của những người tham dự.

Một mùa xuân mới lại về, những hạt mưa xuân bay bay trong tiết trời se lạnh, hương hoa bưởi nồng nàn như báo hiệu một năm thắng lợi đối với những người đang ngày đêm gieo ươm mầm hoa, làm đẹp cho đời.

ThS. Nguyễn Thị Thanh Tuyền

Trung tâm NC&PT Hoa, Cây cảnh

Trọn Bộ Những Stt Hay Về Hoa Anh Đào Xinh Đẹp Mong Manh / 2023

Những câu stt hay về hoa anh đào mang những ý nghĩa sâu sắc được chia sẻ rộng rãi trong thời gian gần đây. Hoa anh đào tuy đẹp nhưng lại chóng tàn, nhìn hình ảnh ấy người ta liền nghĩ đến tuổi thanh xuân gợi lại biết bao kỉ niệm tươi đẹp nhưng đầy nuối tiếc. Hãy cùng nhau theo dõi bài viết này nhé các bạn!

1. Một thoáng rực rỡ ấy chính là sự vĩnh hằng! Những thứ tốt đẹp chỉ cần từng có đã là đủ rồi…

2. Một lần cô uống say, anh từng thẳng thắn mà hỏi cô trái tim cô đang chứa đựng điều gì. Cô chỉ mỉm cười thật khẽ và bảo, là hoa anh đào. Khi ấy anh nhận ra, hóa ra anh đã say thật rồi.

3. Những ngày cuối tuần, cô đều dành một ít thời gian để ngồi thật lâu ở nơi đây. Chẳng biết cô đợi ai, hay điều gì, cứ lặng lẽ ngồi dưới góc hoa anh đào ấy cho tới khi hoàng hôn vừa chợp tắt.

4. Xuân về, mùa hoa anh đào lại nở. Sức sống lại trở về từ phương Nam ấm áp. Mùa mưa rào dường như không muốn bỏ lỡ cơ hội phá hủy những bông hoa bé nhỏ vừa hé nụ trên cành cao. Chỉ cần một cơn mưa ngang qua, con đường lại phủ đầy cánh hoa anh đào.

5. Nếu là hoa, xin được làm hoa anh đào. Nếu là người, xin được làm một samurai. Bởi lẽ khi hoa anh đào rơi rụng và samurai ngã xuống, đều thanh cao lẫm liệt.

6. Nếu vận tốc của hoa anh đào không phải là 5cm/s thì có lẽ nó sẽ không đẹp như thế. Và nếu khoảng cách giữa anh và em là 5cm, thì có lẽ chỉ cần một bước để đến với em chứ không phải là cả một đời người.

7. Cánh hoa anh đào thanh thuần, nhẹ nhàng rơi xuống dòng nước mùa xuân. Không cầu được tất cả biết đến, chỉ cầu được đón nhận và lưu lại hình ảnh hoàn mỹ nhất.

8. Tôi không thích nhiều thứ, khó mở lòng mình với nhiều người, nhưng nếu được, tôi muốn hình ảnh tôi đọng lại sẽ như cánh hoa anh đào rơi xuống dòng nước chảy mùa xuân.

9. Anh đào nở rồi tàn ngay khi cánh hoa còn đương sắc nhất chẳng khác nào tuổi thanh xuân ngắn ngủi đã qua đi.

10. Hoa anh đào dù có nở đẹp đến đâu thì chỉ cần một cơn mưa nhỏ cũng đủ làm hoa phải rời xa cây. Nhưng hạnh phúc của hoa anh đào chẳng phải vẫn là được một lần nở hoa và rực rỡ trong nắng hay sao. Có xá gì chuyện nhanh nở chóng tàn?

11. Trong sóng biển màu, vài cánh hoa đào chao liệng, giữa trời đất không có màu sắc nào khác, cũng không có âm thanh nào khác.

12. Những cánh hoa tưởng trừng mỏng manh đó những luôn chứa đựng khát khao của cuộc sống. Hoa đào là bông hoa của khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó lại gợi lên một động lực tuyệt vời.

13. Làm con gái đừng giống như hoa anh đào, tuy nở rực rỡ ít ai bằng nhưng khi héo rũ thì chẳng còn nửa phần khiến người ta tiếc thương.

14. Dường như mọi lo toan của cuộc sống đã bị tan biến bởi chính hương thơm thoáng đưa của loài hoa này.

15. Hoa anh đào dù có đẹp đến mấy thì cũng đến lúc tàn phai. Tình yêu dù có tốt đến mấy thì cũng có lúc lụi tàn. Hoa nở hoa lại tàn. Nếu như tình yêu của chúng ta ngay từ đầu đã quyết định quên đi, thì tôi nguyện mình không phải là cây anh đào vào thời điểm rực rỡ nhất, chỉ nguyện là đóa hoa úa tàn, chỉ có thời khắc bị thương, khi mất đi sẽ không nuối tiếc tháng ngày hạnh phúc có được.

16. Hoa anh đào đang bắt đầu nở và khẽ thả nhẹ lên mái tóc em để gợi lại những ngày tháng đẹp tựa như cánh hoa ấy. Em tự hỏi: Liệu ta có thể quay lại?

17. Rộn ràng mùa hoa anh đào nở, bần thần ngắm gió hương. Ôi bầu trời bình yên, mong đợi ngày đưa em đến!

18. Anh đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập trời.

19. Cô yêu nhất hoa anh đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của nó.

20. Có người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân gian.

21. Em sẽ không bao giờ quên hình ảnh những cánh anh đào nhè nhẹ bay trong mưa…

22. Tokyo một ngày nhiều mây. Mặc dù đã vào xuân nhưng khí trời vẫn chưa ấm áp mấy. Bên ngoài hoa anh đào đã nở rộ khắp nơi, màu trắng như bao phủ thành phố nhộn nhịp này…

23. Hoa anh đào đang rụng. Mùa hoa năm nay đã sắp hết. Hoa rơi, tự như giọt nước mắt của ai đó. Nữ hoàng hay nói với Kaori, hoa anh đào rơi là lúc nữ thần mùa xuân khóc. Bao nhiêu giọt nước mắt rơi là bấy nhiều cánh hoa rụng.

24. Anh biến mất. Chỉ còn lại cô trơ trọi giữa cánh đồng hoa. Cô ôm bộ áo của anh và khóc, khóc rất nhiều. Hoa anh đào cũng như thế mà rụng theo từng giọt nước mắt đang chảy xuống. Hàng ngàn cánh hoa, rơi lả tả, buồn tẻ.

25. Vận tốc hoa anh đào rơi, mới trở nên quý giá và đẹp đẽ làm sao – đẹp như chính hoa anh đào vậy!

26. Hoa anh đào ôm mộng tưởng biến thành người. Giống như nàng tiên cá đổi lấy đôi chân… Đánh đổi tất cả, chỉ muốn có được người mình yêu. Tình yêu, thật sự rất vĩ đại.

27. Trong phút chốc, Baekhyun tưởng như mình đang nhìn thấy hình ảnh về một mùa hoa anh đào nở rộ, giữa sắc trời rực rỡ ngày xuân, cũng đã từng có một người con trai gọi tên cậu thật lớn như thế.

28. Hầu hết các con đường phố mùa xuân ở Hàn Quốc đều chuyển qua màu trắng hồng. Sau vài ngày nở rộ, hoa anh đào sẽ rụng dần, tạo nên một khung cảnh rất lãng mạn. Trong ảnh là một con phố ở Changwon, thành phố miền nam Hàn Quốc.

29. Mùa xuân ở Tokyo rất đẹp, hoa anh đào nở bồng bồng như thủy triều, nhưng hễ gió nổi lên là trong một đêm sẽ rụng sạch. Anh nghĩ, có những chuyện có thể quên lãng, có những chuyện lưu giữ được trong lòng, có những chuyện mình cam tâm tình nguyện, cũng có những chuyện chỉ đành trơ mắt nhìn.

30. Hoa anh đào không đẹp khi đứng một mình, nó chỉ trở nên đẹp đẽ khi nở rộ thành một mảng: mong manh, rực rỡ. Và chính bản thân nó đã mang đến một thông điệp: con người dù ở hoàn cảnh khốn cùng nhất, vẫn luôn phải vươn lên, không bao giờ được đầu hàng số phận.

31. Những ngày đầu tháng 4, nhiều thành phố lớn ở Nhật Bản lại hồng rực một màu hoa anh đào. Cả một màu hồng phấn ôm trọn lấy núi đồi, lan tỏa khắp phố phường tượng trưng cho một mùa lãng mạn và đẹp nhất: mùa hoa anh đào.

32. Hoa anh đào đẹp đẽ như thế nhưng lại nở rồi tàn trong thời gian rất ngắn, chỉ khoảng 1 tuần khiến nhiều người tiếc nuối. Chỉ cần 1 cơn gió thoảng qua là cánh hoa đã nhẹ nhàng lìa cành…

33. Lúc hoa anh đào nở cũng là lúc sắc hoa vẫn còn tươi thắm. Vì lẽ đó nó đã trở thành biểu tượng của cái đẹp đối với bất cứ người Nhật nào.

34. Hoa anh đào không thể đẹp nếu đứng một mình, hoa chỉ thực sự đẹp khi nở rộ thành tảng mây hoa rực rỡ.

35. Hoa anh đào không đẹp rực rỡ, ngạt ngào hương thơm và có gai nhọn như hoa hồng. Loài hoa này sở hữu mộtvẻ đẹp tinh khiết, trong sáng và không chứa đựng những sự “hiểm ác” trong bản chất của nó.

36. Hoa anh đào rụng một cách khoan dung, buồn bã và hùng hồn.

37. Cành cây phủ ngập hoa anh đào để lại ấn tượng như một đám mây hoa lơ lửng trên bầu trời rồi biến mất, ẩn dụ tượng trưng cho sự ngắn ngủi.

38. Hoa anh đào nhắc nhở chúng ta hãy tận hưởng khoảnh khắc cuộc sống hết mức có thể. Cuộc sống quá ngắn ngủi để lãng phí…

39. Hoa anh đào nở rộ rồi cũng nhanh tàn như cuộc tình chúng mình nồng nàn rồi cũng nhanh chóng qua đi.

40. Hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn.

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những stt hay về hoa anh đào xinh đẹp chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc nhất. Hãy dùng trái tim của mình cảm nhận vẻ đẹp ngọt ngào của loài hoa này nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi! 

Bộ Lời Chúc 8/3 Cho Bạn Bè, Đồng Nghiệp Nữ Cực Hay, Cực Ý Nghĩa / 2023

Bộ lời chúc 8/3 cho bạn bè, đồng nghiệp nữ cực hay

– Nhân ngày 8/3 tao gửi tới mày ngàn lời chúc yêu thương, chúc mày bớt ương bướng và dịu dàng hơn để nhanh kiếm được người yêu. Chúc cho tao và mày mãi giữ được tình bạn đẹp. Chúc mày luôn vui và thành công trong cuộc sống.

– Những người phụ nữ như bạn thật tuyệt vời, luôn biết cười và khiến mọi việc trở nên tốt đẹp. Happy Women’s Day.

– Nhân dịp ngày 8/3 tôi xin gửi tới tất cả phụ nữ trên toàn thế giới những lời chúc mừng tốt đẹp nhất! Chúc cho phụ nữ ngày càng xinh đẹp thành công hơn trong cuộc sống!

– Hôm nay là ngày quốc tế của các chị em, tôi xin gửi lời chúc tới tất cả những người phụ nữ mãi xinh đẹp, luôn là bông hoa thơm trong vườn hoa ngát hương. Và mỗi người trên con đường kiếm tìm hạnh phúc sẽ tìm được một tình yêu vừa vặn với chính mình!

– Hôm nay là ngày cả thế giới tôn vinh phụ nữ, tôi xin gửi tới tất cả phụ nữ những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Chúc chị em ngày càng xinh đẹp, trẻ trung và thành công hơn trong cuộc sống.

– Ngày 8 tháng 3 là ngày quốc tế phụ nữ xin kính chúc bà, mẹ, cô, gì, chị em phụ nữ sức khỏe, luôn thành công trong công việc, hạnh phúc trong tình yêu và trọn vẹn trong cuộc sống.

1. Chúc tất cả cá chị em phụ nữ, những người tôi quen và những người phụ nữ khắp mọi nơi trên thế giới này không còn vất vả, không còn bị định kiến trọng nam khinh nữ, luôn có một cuộc sống hạnh phúc và mãi mãi hạnh phúc!

Chùm thơ 8/3 hay nhất tặng bạn bè, đồng nghiệp nữ

Lời chúc 8/3 cho bạn bè, đồng nghiệp nữ cực hay, cực ý nghĩa, đấng mà râu nên sưu tầm thêm chùm thơ 8/3 hay nhất tặng bạn bè, đồng nghiệp nữ sau đây. Những bài thơ khá độc đáo sẽ mang lại thêm nhiều niềm vui, tiếng cười thư giãn ý nghĩa.

Hôm nay mồng 8 tháng 3

Người yêu chưa có nữa là vợ con

Ra đường chạy nhảy lon ton

Kiếm cô nào đẹp để còn đong đưa

Lạy trời đừng có đổ mưa

Để tui ngắm gái cho vừa mắt tui

Cô nào trắng trẻo xinh tươi

Nhăn răng một tí để người ta yêu

Thứ 2 mùng 8 tháng 3

Chị em phụ nữ thật là đẹp xinh.

Sáng thì đi dạo shop pinh

Trưa về chồng bảo: mời mình dùng cơm,

Nhà cửa gọn ghẽ tinh tươm

Áo quần được giặt sạch thơm sáng ngời,

Sẵn đây anh có lời mời

Chúng mình vui vẻ dạo chơi phố phường.

Tối về nồng ấm yêu đương

Gia đình hạnh phúc tình thương tràn trề.

Hôm nay mùng tám tháng ba

Chị em phụ nữ làn da mịn màng

Chúc cho môi thắm điệu đàng

An toàn chính bạn, cả chàng nữa nghen!

Việc gì phải tận nước Nga

Việc gì “tám” chuyện Cuba với Lào

Hãy đến bất cứ nhà nào

Chị em không việc cũng vào cũng ra

Thật là ngứa mắt chúng ta

Nhưng thôi cứ để họ ra họ vào

Không thì “cửa sắt” họ rào

Anh em đố có dám “vào” dám “ra”.

Hôm nay mồng tám tháng Ba

Chị em phấn khởi đi ra đi vào

Đàn ông kính cẩn cúi chào

Chị em phấn khởi đi vào đi ra…

Hôm sau mồng chín tháng Ba

Chị em tưởng bở đi ra đi vào

Đàn ông hổng có cúi chào

Chị em tiu nghỉu hết vào lại ra…

8/3 chúc các chị em…

trẻ trung như heo sữa

Bốc lửa như heo hơi

Chịu chơi như heo nái

Hăng hái như heo con

Sắc son như heo đất

Đủ chất như heo thịt

Tươi vui như heo cắn

Đỏ đắn như heo lai

Sức dai như… heo nọc

Xốc vác như heo rừng

Bừng bừng như… heo quay!

Bạn đang đọc nội dung bài viết Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa / 2023 trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!