Đề Xuất 12/2022 # Bài Thơ Của Lý Mạc Sầu / 2023 # Top 21 Like | Altimofoundation.com

Đề Xuất 12/2022 # Bài Thơ Của Lý Mạc Sầu / 2023 # Top 21 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Bài Thơ Của Lý Mạc Sầu / 2023 mới nhất trên website Altimofoundation.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Bài thơ của Lý Mạc Sầu

Hỏi thế gian tình ái là chi

Mà đôi lứa thề nguyền sống chết

Nam bắc hai đàng rồi ly biệt

Mưa dầm dãi nắng hai ngả quan san

Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ

Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao

Giờ chàng đang ở nơi nao

Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng.

Bài thơ tình duy nhất của Lý Mạc Sầu đã trở thành bất hủ đối với những người hữu tình trên thế gian,bài thơ mà nàng đã cay đắng thốt lên khi bị phụ tình và cả khi gieo mình nơi biển lửa của Tuyệt Tình cốc.

Lý Mạc Sầu là đệ tử chân truyền của phái Cổ Mộ,như bao nữ nhân phái Cổ Mộ khác,Lý Mạc Sầu cũng phải lập một lời thề: “Không bao giờ rời khỏi Cổ Mộ đài, trừ phi đã phải lòng một trang nam tử” nhưng nàng cũng chỉ là một nữ nhi thường tình,hiền dịu và yếu đuối,muốn yêu và được yêu.Và nàng đã phạm vào lời thề nghiệt ngã ấy,nàng cam tâm chịu tiếng phản bội sư môn,phụ bạc sư phụ,vứt bỏ cả lễ tiết của người theo đạo, trở thành kẻ thân khoác áo đạo mà tâm không có đạo…tất cả chỉ để được sống bên người nàng yêu say đắm là Lục Triển Nguyên.Nàng cùng Lục Triển Nguyên thề non hẹn biển cùng nhau,ước định mãi mãi có nhau.Lý Mạc Sầu đã từ bỏ tất cả để theo tiếng gọi trong sâu thẳm trái tim và nàng đang rất hạnh phúc,ngỡ rằng những hy sinh của nàng âu cũng là xứng đáng.

Nhưng ông trời thật khéo trêu người.Một Hà Cán Quân ngây thơ duyên dáng xuất hiện,lấy đi trái tim của Lục Triển Nguyên vình viễn,cũng là ấy đi tình yêu duy nhất của Lý Mạc Sầu mãi mãi…

Lý Mạc Sầu chới với giữa cuộc đời,nàng ko có sự lựa chọn nào cho bản thân khi giờ đây nàng đã mất đi tất cả.Nỗi đau quá lớn khiến Lý Mạc Sầu khoác lên mình bộ mặt lạnh lùng,oan nghiệt, mang đầy hơi thở gấp gáp của lòng tự tôn và thói ích kỉ.Nàng đi khắp thế gian gây thù chuốc oán,đôi tay nhỏ bé của nàng nhuốm đầy máu tươi của biết bao anh hùng nữ hiệp trên giang hồ.Lý Mạc Sầu trở thành một ma đầu giết người ko gớm tay,bị tất cả mọi người khinh ghét và căm hận nhưng nàng vẫn ngẩng đầu bước tiếp con đường ấy để đứng trên cao khinh thị mọi thứ,để ve vuốt lòng kiêu hãnh đang bị tổn thương.Và lòng căm thù của Lý Mạc Sầu đạt đến đỉnh điểm khi nàng giết cả nhà Lục Triển Nguyên,mang đến cho người mình yêu một kết cục vô cùng bi thảm.Giờ đây ta chỉ có thể thấy ở Lý Mạc Sầu sự tàn độc và ích kỷ,sự lý trí chế ngự tình cảm yếu đuối…

Người ta nói yêu là phải biết hy sinh cho người mình yêu,yêu là hạnh phúc khi thấy người mình yêu hạnh phúc nhưng Lý Mạc Sầu đã chối bỏ những luân lý đạo đức về sự hy sinh và lòng cao thượng đó,đối với nàng yêu là hận,yêu là muốn chiếm đoạt.Nhưng dù cố che giấu nỗi lòng của mình thì ẩn sâu trong con người Lý Mạc Sầu vẫn là một tình yêu sâu nặng với Lục Triển Nguyên và một khao khát có được hạnh phúc…Lý Mạc Sầu từng tha mạng cho Lục Vô Song và Trình Anh,cháu của Lục Triển Nguyên khi nhìn thấy chiếc khăn kỷ vật năm xưa nàng trao cho chàng Lục.Lý Mạc Sầu từng che chở cho Quách Tương,ái nữ của Hoàng Dung và Quách Tĩnh,đứa trẻ mà nàng tưởng là nghiệt chủng của một mối tình phi lễ giáo giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ,tuy rằng luôn miệng dọa giết đứa bé nhưng Lý Mạc Sầu lại chăm sóc ,yêu thương và nâng niu nó.Phải chăng bên một Quách Tương bé nhỏ ngây thơ,Lý Mạc Sầu đã trở về bản ngã của con người minh? Lý Mạc Sầu từng vì vẻ bề ngoài của Công Tôn Chỉ,cốc chủ Tuyệt Tình cốc,giống với Lục Triển Nguyên mà nghe theo những lời đường mật của hắn để cuối cùng chết giữa biển lửa Tuyệt Tình.

Vô Danh đại hiệp từng nói: “Sự lạnh lùng, tàn bạo cũng do chữ yêu mà ra. Mà một kẻ còn biết yêu, suy cho cùng vẫn là 1 kẻ có tình”. Lý Mạc Sầu biết yêu,biết hận nên nàng vẫn là một người có tình trên thế gian chứ ko phải một ma đầu tàn độc chỉ biết dùng Băng phách ngâm chăm và Ngũ độc thần chưởng làm bao đại cao thủ đến nơi cửu ngưỡng.Và đến những giây phút cuối cùng trên cuộc đời,trong đầu Lý Mạc Sầu vẫn chỉ có một hình bóng Lục Triển Nguyên.Thương thay cho Lý Mạc Sầu!!!Yêu một đời hận một đời mà kết thúc lại ko được gì ngoài sự căm hận của giang hồ và một cái chết đầy bi thảm…âu cũng vì một chữ “TÌNH” mà ra…

(Sưu tầm)

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Tác giả: Nguyễn Ngọc Thắng

Be good, be bad, be yourself !

Bạn Có Biết Câu Nói “Hỏi Thế Gian Tình Ái Là Chi” Của Lý Mạc Sầu Bắt Nguồn Từ Đâu Không? / 2023

Bạn có biết câu nói “Hỏi thế gian tình ái là chi” của Lý Mạc Sầu bắt nguồn từ đâu không?

Hỏi thế gian tình là chi.

Mà đôi lứa thề nguyền sống chết?

Câu nói này từ khi ra đời đến nay đã trở thành một hiện tượng truyền miệng nổi tiếng, cho dù nhiều người không đọc tiểu thuyết cũng không xem phim thì chắc hẳn họ cũng từng nghe qua ở đâu đó. Nổi tiếng và được lưu truyền rộng rãi như vậy nhưng ít ai biết chính xác nguồn gốc của câu nói này.

Tạo hình của Lý Mạc Sầu trong một tác phẩm điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp.

Lý Mạc Sầu dù không phải là nhân vật chính trong thiên tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp của Kim Dung nhưng lại gây được ấn tượng sâu đậm trong lòng người hâm mộ bởi chuyện tình đầy uất hận, bi ai của cô. Thân là một cô gái xinh đẹp, là đệ tử chân truyền đời thứ ba thuộc phái Cổ Mộ, Lý Mạc Sầu thời trẻ yêu say đắm Lục Triển Nguyên. Vì tình yêu, cô không ngại vứt bỏ lễ tiết, thậm chí phản bội sư môn nhưng không ngờ bị bội ước.

Lục Triển Nguyên cưới một cô gái khác là Hà Nguyên Quân làm vợ và từ đó Lý Mạc Sầu trở thành một con người chất chồng uất hận, muốn muốn sát hại cả gia tộc họ Lục để trả mối nợ tình. Nhờ đại sư chùa Thiên Long ở Đại Lý ngăn chặn nên Lý Mạc Sầu hứa cho vợ chồng Lục Triển Nguyên được sống bình yên trong khoảng thời gian 10 năm. Sau 10 năm hạn định, Mạc Sầu quyết định đi đòi mối nợ duyên đó và yêu cầu Lục Triển Nguyên giết chết vợ mình thì có thể được xóa bỏ mọi hận thù. Không ngờ rằng, hai vợ chồng họ Lục lại chọn cách tự vẫn cùng nhau.

Kể từ đó, mỗi khi Lý Mạc Sầu xuất hiện trong giang hồ, câu nói “Hỏi thế gian tình là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết” đều vang lên. Ngay cả khi trúng độc hoa tình, đau đớn và tuyệt vọng, Lý Mạc Sầu tự tử trong đám cháy ở Tuyệt tình cốc vẫn còn đọc đi đọc lại câu nói đó. Chi tiết này đã gây ám ảnh cho không ít độc giả về một mối hận tình chưa dứt. Cho đến nay, câu nói này vẫn được nhiều người nhắc đến khi nói về tình yêu.

Sự nổi tiếng của nhân vật Lý Mạc Sầu cùng câu nói “Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết” từ khi xuất hiện trong tiểu thuyết đã được hàng chục tác phẩm chuyển thể điện ảnh sau đó sử dụng lại như một chi tiết đắt giá. Điều này khiến nhiều người lầm tưởng rằng câu nói này là do cố nhà văn Kim Dung sáng tác ra. Tuy nhiên thực tế nguồn gốc của câu nói nổi tiếng của nhân vật Lý Mạc Sầu lại có từ rất lâu trước đó.

Câu nói nổi tiếng của Lý Mạc Sầu vốn xuất phát từ bài từ Mô ngư nhi – Nhạn khâu của nhà văn Nguyên Hiếu Vấn.

Thực chất câu “Hỏi thế gian tình ái là chi” (nguyên tác Vấn thế gian tình thị hà vật) vốn nằm trong tác phẩm “Mô ngư nhi – Nhạn khâu” (Mồ chim nhạn) của nhà văn Nguyên Hiếu Vấn sống ở thế kỷ XIII, cuối nhà Kim đầu nhà Nguyên. Đây là một trong số các bài từ nổi tiếng nhất của ông trong tổng cộng 380 bài từ, 1.300 bài thơ và 230 tản văn được lưu truyền sau khi ông qua đời.

Bài từ này được Nguyên Hiếu Vấn sáng tác lấy cảm hứng trong một lần ông lên kinh đô ứng thí và nghe được câu chuyện từ người thợ săn về việc nhìn thấy một đôi chim nhạn lớn bay trên trời. Người thợ săn giương cung bắn chết một con, con còn lại tự lao xuống đất chết. Nguyên Hiếu Vấn lúc đó 16 tuổi, mua lại hai con chim nhạn và chôn chúng cùng nhau. Đồng thời sáng tác bài từ để thể hiện sự tiếc thương và xúc động trước tình yêu của đôi chim nhạn trong tác phẩm, trong đó có câu “Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết”.

Mượn hai câu trong bài từ của Nguyên Hiếu Vấn, cố nhà văn Kim Dung mang tới cho nhân vật Lý Mạc Sầu một sự lạnh lùng, uất hận và đầy bi ai trong các lần xuất hiện trong thiên tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp. Hai câu nói cay đắng mà nàng thốt lên khi đi trả thù mối nợ duyên và cả khi gieo mình nơi biển lửa Tuyệt Tình Cốc khiến không ít người cảm thấy day dứt, thậm chí thương cảm cho nhân vật của Kim Dung.

Nickname T. K. L đồng cảm ” Thương thay cho số phận của Lý Mạc Sầu, yêu một đời, hận một đời, kết thúc chỉ là một màu bi thảm và sự căm hận đi theo đến tận giây phút cuối cùng, âu chỉ vì còn quá nặng tình “.

Trong khi đó, Nickname B. C. Q lại hài hước nhận xét ” Đúng là khi yêu nhau, người ta hẹn thề sống chết có nhau. Khi hết yêu, người ta thề sống chết với nhau “.

Hỏi thế gian tình ái là chi” thực sự là câu nói nổi tiếng ghi khắc trong tâm trí của nhiều thế hệ độc giả yêu thích tiểu thuyết Kim Dung và các bộ phim kiếm hiệp được chuyển thể.

Cố nhà văn Kim Dung là một trong số các cây viết truyện kiếm hiệp nổi tiếng nhất của TQ với hàng loạt các tác phẩm để đời, có thể kể đến như Anh hùng xạ điêu, Ỷ Thiên Đồ Long ký, Thiên Long Bát Bộ, Hiệp khách hành hay Thần điêu đại hiệp. Rất nhiều các tác phẩm của ông được dựng thành phim và khiến bao nhiêu người mê đắm với các cuộc phiêu lưu trong thế giới kiếm hiệp.

Năm 2018, nhà văn Kim Dung qua đời, để lại cho hậu thế các tác phẩm tiểu thuyết kiếm hiệp nổi tiếng.

Bên cạnh đó, tình yêu trong tác phẩm của ông cũng là một đề tài đặc sắc, khai thác rất nhiều khía cạnh khác nhau. Có nàng A Châu lấy cái chết để vẹn cả hiếu – tình; có nàng A Tử cả đời càn rỡ, phút cuối ôm xác người trong mộng gieo mình xuống núi tự tử; có Đoàn Dự trong sáng hào hiệp; có Tiêu Phong cả đời chỉ ôm một bóng hình; có Du Thản Chi cuồng si đến điên loạn… và trong số những hình tượng tình yêu ấy không thể bỏ qua Lý Mạc Sầu với câu nói gây ám ảnh cho rất nhiều thế hệ sau này:

Hỏi thế gian tình là chiMà đôi lứa thề nguyền sống chết?

Kiếm Hiệp Kim Dung: Không Phải Kim Dung Đây Mới Là Tác Giả Câu Nói Nổi Tiếng Của Lý Mạc Sầu Trong Thần Điêu Đại Hiệp / 2023

Trong số rất nhiều những mối tình được cố nhà văn Kim Dung xây dựng “khắc cốt ghi tâm”, thì mối tình oan nghiệt của Lý Mạc Sầu trong Thần điêu đại hiệp có thể nói là gây nhức nhối và khó quên nhất.

Lý Mạc Sầu là nhân vật nữ trong tác phẩm kiếm hiệp Thần điêu đại hiệp của cố nhà văn Kim Dung. Lý Mạc Sầu là đệ tử đời thứ ba của phái Cổ Mộ, là sư tỷ của Tiểu Long Nữ, là một con người rất xinh đẹp nhưng tàn độc với công phu Ngũ độc thần chưởng (còn gọi là Xích luyện thần chưởng) và Băng phách ngân châm. Lý Mạc Sầu hay cưỡi một con lừa hoa mà trên cổ có đeo một chiếc chuông có thể phát ra tiếng nhạc. Nổi tiếng mỗi lần xuất hiện thường nhắc đến câu: “Hỡi thế gian tình là chi, mà đôi lứa hẹn thề sống chết”.

Trong số rất nhiều những mối tình được cố nhà văn Kim Dung xây dựng “khắc cốt ghi tâm”, thì mối tình oan nghiệt của Lý Mạc Sầu trong Thần điêu đại hiệp có thể nói là gây nhức nhối và khó quên nhất.

Lý Mạc Sầu là nhân vật nữ trong tác phẩm kiếm hiệp Thần điêu đại hiệp của cố nhà văn Kim Dung. Lý Mạc Sầu là đệ tử đời thứ ba của phái Cổ Mộ, là sư tỷ của Tiểu Long Nữ, là một con người rất xinh đẹp nhưng tàn độc với công phu Ngũ độc thần chưởng (còn gọi là Xích luyện thần chưởng) và Băng phách ngân châm. Lý Mạc Sầu hay cưỡi một con lừa hoa mà trên cổ có đeo một chiếc chuông có thể phát ra tiếng nhạc. Nổi tiếng mỗi lần xuất hiện thường nhắc đến câu: “Hỡi thế gian tình là chi, mà đôi lứa hẹn thề sống chết”.

Đến nay, câu này vẫn được nhiều người sử dụng mỗi khi nói về tình yêu. Theo Sina, vì sự phổ biến của tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp cũng như hàng chục tác phẩm chuyển thể phim ảnh, nhiều người lầm tưởng câu trên là sáng tác của Kim Dung.

“Hỡi thế gian tình là chi, mà đôi lứa hẹn thề sống chết” vốn thuộc bài từ trong tác phẩm Mô ngư nhi – nhạn khâu của nhà văn Nguyên Hiếu Vấn (1190-1257) ở cuối nhà Kim đầu nhà Nguyên. Nguyên Hiếu Vấn là nhà văn, nhà sử học đạt thành tựu cao nhất thời đại của ông. Hiện còn hơn 1.300 bài thơ của Nguyên Hiếu Vấn được lưu truyền cùng hơn 380 bài từ, 250 tản văn.

Theo QQ, cảm hứng để Nguyên Hiếu Vấn viết bài từ đến từ lần ông đi ứng thí, trên đường gặp một thợ săn, người này kể cho ông câu chuyện một đôi chim nhạn lớn bay trên trời, người này bắt giết một con. Con còn lại lao xuống đất chết. Nhà thơ, lúc đó mới 16 tuổi, xúc động vì câu chuyện, mua xác hai con chim chôn cùng nhau, còn làm bia mộ cho chúng. Sau đó, ông sáng tác bài từ, bày tỏ sự thương cảm với tình yêu của đôi chim nhạn.

“Hỡi thế gian tình ái là chi,

Mà đôi lứa hẹn thề sống chết.

Trời Nam đất Bắc đôi nơi,

Cánh chim rũ mỏi mấy hồi hàn ôn.

Vui ân oán, biệt ly buồn,

Si tình nhi nữ, khởi nguồn bi hoan.

Tiếng xưa xa khuất mây ngàn,

Về đâu lẻ bóng Thiên San tuyết chiều.”

Hai câu “Hỡi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa hẹn thề sống chết” sau đó được Kim Dung sử dụng như một câu hỏi lớn nhất cuộc đời cứ đeo bám mãi Lý Mạc Sầu và khiến chữ “Tình” trong mối tình oan nghiệt của ma nữ xinh đẹp này trở nên thật day dứt.

Mối tình oan nghiệt của Lý Mạc Sầu

Lý Mạc Sầu vốn là một cái tên xinh đẹp, người đặt tên cho nàng ắt hẳn muốn nàng được hưởng một cuộc sống hạnh phúc an nhàn không vương bụi trần, cũng chẳng vướng phiền muộn nhân gian. Tuy nhiên số phận khéo đưa đẩy khiến cho cô gái ngây thơ, thiện lương ấy gặp phải chàng thư sinh nho nhã hiền lành Lục Triển Nguyên để rồi đem lòng yêu thương chàng. Nhưng sau đó Lục Triển Nguyên bội ước, lấy cô gái Hà Nguyên Quân làm vợ. Cuộc tình tan vỡ đã khiến Lý Mạc Sầu trở thành một con người tàn nhẫn và độc ác.

Lý Mạc Sầu vì tình yêu mà rời bỏ môn phái, phản bội sư phụ, vứt bỏ danh tiếng nhưng đổi lại nàng chẳng được gì ngoài hai chữ “thất tình”. Cay đắng cùng cực với tình yêu bị ruồng rẫy, không cam tâm trước ánh mắt coi thường của thiên hạ, nàng nhất quyết lựa chọn cho mình một lối đi đầy oan nghiệt. Khoác lên mình bộ mặt lạnh lùng, độc ác, tàn nhẫn nàng khiến cho cả thiên hạ phải khiếp đảm trước nàng. Nỗi oán hận của nàng trời không thấu, đất không dung. Nàng có thể ra tay giết một đám người chỉ vì lẽ người ta mang tên họ Hà, cùng bộ họ Lục trùng với tình lang cũ. Nàng còn chạy ra sông Nguyên phá hủy sáu mươi ba chiếc thuyền chở hàng có đề chữ “Nguyên” trên mạn thuyền. Nàng còn thề, kẻ nào muốn nhắc đến ba chữ Hà Nguyên Quân trước mặt nàng, tức là kẻ thù không đội trời chung, hoặc kẻ đó hoặc nàng phải chết. Nàng đuổi cùng giết tận không bỏ sót bất cứ ai. Nàng hận Lục Triển Nguyên, hận vợ Lục Triển Nguyên, hận con Lục Triển Nguyên, những người nàng cho rằng đã cướp đi hạnh phúc của nàng. Mối hận mười năm không tan, mối hận khiến nàng nhất quyết không bỏ qua cho cả người chết. Khi biết tin vợ chồng Lục Triển Nguyên đã qua đời, nàng vẫn đến mộ của họ đào hài cốt của hai vợ chồng lên, vứt một bộ lên núi, một bộ xuống biển, khiến cho họ mãi mãi phải chia lìa.

Video: Lý Mạc Sầu trả thù.

Những Bài Thơ Hay Nhất Của Nhà Thơ Xuân Quỳnh / 2023

Điều đáng quý nhất ở Xuân Quỳnh và thơ Xuân Quỳnh là sự thành thật rất thành thật, thành thật trong quan hệ bạn bè, với xã hội và cả tình yêu. Chị không quanh co không giấu diếm một điều gì. Mỗi dòng thơ, mỗi trang thơ đều phơi bày một tình cảm, một suy nghĩ của chị. Chỉ cần qua thơ ta biết khá kĩ đời tư của chị. Thành thật, đây là cốt lõi thơ Xuân Quỳnh – Võ Văn Trực

1. Sóng

Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ.

Sóng là một trong những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh, nói về cảm xúc của người con gái khi yêu, khi mãnh liệt lúc lại trầm ấm. Một tình yêu chân thành vĩnh cửu lại vô cùng cao thượng. Xúc cảm của Sóng mang lại khiến bất cứ ai cũng phải nghẹn ngào như thấy chính bản thân mình trong những vần thơ.

2. Cỏ Dại

“Cỏ dại quen nắng mưa Làm sao mà giết được Tới mùa nước dâng Cỏ thường ngập trước Sau ngày nước rút Cỏ mọc đầu tiên”

Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lên Khi tôi bước giữa một rừng cỏ dại Không nhà cửa. không bóng cây. Tim lối Cứ cường hào rẽ cỏ mà đi.

Người dân quân tì súng lắng nghe Bài hát nói về khu vườn đầy trái Anh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dại Nỗi nhớ đầu anh nhớ quê anh

Mảnh đạn bom và chất lân tinh Đã phá sạch không còn chi nữa Chỉ có sắt chỉ còn có lửa Và cuối cùng còn có đất mà thôi

Thù trong lòng và cây súng trên vai Cùng đồng đội anh trở về làng cũ Anh nhận thấy trước tiên là cỏ Sự sống đầu anh gặp ở quê hương

Có một lần anh tìm đến bà con Khi xúm xít quanh anh thăm hỏi Giữa câu chuyện có điều này đau nhói: – Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?

Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưa Gần gũi nhất vẫn là cây lúa Trưa nắng khát ước về vườn quả Lúc xa nhà nhớ một dáng mây Một dòng sông, ngọn núi, rừng cây Một làn khói, một mùi hương trong gió…

Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ Mọc vô tình trên lối ta đi Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có.

Thơ Xuân Quỳnh không chỉ là những dòng thơ tình lãng mạn, ở một khoảng không trong trái tim nhà thơ vẫn có tình yêu dành cho quê hương đất nước, cho mảnh đất dạt dào hương lúa này. “Cỏ dại” là một trong những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương giản dị với những hình ảnh dòng sông, ngọn núi… đã ăn sâu vào tuổi thơ của mỗi người.

3. Thuyền và biển

Em sẽ kể anh nghe Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết Thuyền nghe lời biển khơi Cánh hải âu, sóng biếc Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng Và tình biển bao la Thuyền đi hoài không mỏi Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ Biển như cô gái nhỏ Thầm thì gửi tâm tư Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền (Vì tình yêu muôn thuở Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió” Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố

Mượn hình ảnh thuyền và biển để nói về tình yêu đôi lứa không thể tách rời. Thuyền và biển sinh ra để dành cho nhau, như anh và em là một đôi trời định. Cả hai thấu hiểu nhau, gắn bó và tồn tại vì nhau. Niềm vui của người này chính là sự nỗ lực của người còn lại.

4. Tự hát

Chả dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em, anh đã từng biết đấy Anh là người coi thường của cải Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh với đêm dài câm lặng Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim Biết làm sống những hồng cầu đã chết Biết lấy lại những gì đã mất Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em Biết khao khát những điều anh mơ ước Biết xúc động qua nhiều nhận thức Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiều Những cửa sổ con tàu chẳng đóng Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em Là máu thịt, đời thường ai chẳng có Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

Xuân Quỳnh trở về với đúng con người thật của mình, không yêu anh bằng quyền sang phú quý, bằng lá ngọc cành vàng, mà chỉ yêu anh bằng chính trái tim nhỏ bé nhưng đập đầy mãnh liệt, đầy trở trăn. Trái tim anh và anh hòa cùng một nhịp. Sự tồn tại của người này gắn liền với sự sống của người kia. Một tình yêu mãnh liệt và đầy sự chân thành.

5. Thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu vào hoa cúc Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây Đã qua mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… – Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may

Bài thơ khẳng định cho sự tồn tại bất diệt của tình yêu, dẫu trải qua sự bào mòn khủng khiếp của thời gian, dù trải qua những bão tố đầy biến động, tình yêu của anh và em luôn còn đó, như một sự minh chứng cho sự trường tồn của tình yêu.

Thơ của Xuân Quỳnh là địa hạt của tình yêu, khi trong sáng ngây thơ, khi lại dạt vào mãnh liệt. Dẫu có thay đổi song đó vẫn là một hồn thơ ấm áp, luôn khắc khoải trở trăn trước cuộc đời. Bà là một trong những nhà thơ đã đưa văn học Việt Nam lên một tầm cao mới.

Thảo Nguyên

Bạn đang đọc nội dung bài viết Bài Thơ Của Lý Mạc Sầu / 2023 trên website Altimofoundation.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!